Bác gái Nhất tươi như hoa cúc, khoác tay Trần Thanh kéo phòng khách.
Trần Thanh ngơ ngác.
Bác gái Nhất cô bằng nửa con mắt, thái độ lạnh nhạt, sự nhiệt tình đột ngột khiến thật sự sợ hãi.
Cô rót mời hai vị khách.
Bác gái Nhất tủm tỉm Trần Thanh: “Tiểu Thanh , cháu cũng lớn tuổi , là lúc nên suy xét đến chuyện đại sự cả đời. Bố cháu ở bên cạnh, nhưng hàng xóm láng giềng chúng cũng thể mà mặc kệ .”
“Người một nhà con gái trăm nhà cầu, cháu lớn lên xinh , tính cách…… , công việc cũng tồi, còn lên báo. Rất nhiều thanh niên trẻ tuổi thấy đều thích cháu, tìm bác hỏi thăm về cháu càng ít.”
“Hôm nay bác tìm cho cháu một trai cực kỳ .”
Trần Thanh hiểu: Đi xem mắt!
“Bác gái, cháu vội.”
Bác gái Nhất tán đồng: “Sao thể vội chứ, kết hôn là chuyện đại sự của đời , đợi thêm chút nữa kén cá chọn canh thành gái lỡ thì, lúc đó chẳng tìm .”
Trần Thanh bình chân như vại.
Chậm rãi uống nước.
Bác gái Nhất thao thao bất tuyệt: “Đối tượng bác tìm cho cháu, làm việc ở Ủy ban Cách mạng đấy, là một lãnh đạo nhỏ, vặn xứng đôi với cháu……”
Bà cứ lải nhải mãi.
Trần Thanh xong liền dậy, hỏi bác trai Nhất: “Bác trai, nhà bác cũng sắp ăn cơm nhỉ? Cháu làm phiền hai bác nữa.”
Bác trai Nhất sửng sốt: “À, ừ.”
Ông dậy kéo bà vợ về.
Bác gái Nhất trong lòng tức ách, nhưng vẫn với Trần Thanh: “Chủ nhật bác dẫn tới nhé, các cháu cứ gặp mặt một xem .”
Trần Thanh phiền đến mức chịu nổi.
Tiểu Ngọc thấy, bắt đầu cùng trai phân tích về “dượng” tương lai: “Hắn , ở nhà chẳng làm việc gì, chắc chắn tiểu dì hầu hạ, tiểu dì nhất định sẽ cầm d.a.o c.h.é.m .”
Hạ Vũ Tường gật đầu đồng tình, hỏi: “Đối tượng xem mắt của dì bao nhiêu tuổi?”
“23.”
“Vậy dạy em 23 thế nào nhé.”
Hạ Vũ Tường xuống con 23.
Tiểu Ngọc đều choáng váng.
Hạ Vũ Tường gõ gõ đầu cô bé: “Hồi hồn, mau học .”
Tiểu Ngọc trề môi, .
tay vẫn ngoan ngoãn cầm bút .
Còn bác gái Nhất khi rời khỏi nhà Trần Thanh, về đến sân nhà liền bắt đầu lải nhải: “Tôi tìm cho nó đối tượng như thế, phận phận, địa vị địa vị, tiền lương tiền lương, ngoại hình ngoại hình, nó còn cái gì hài lòng? Nó tưởng nó ngon lắm ? Nó còn đèo bòng hai đứa trẻ con nữa chứ.”
Hạ Viễn từ bên ngoài về nhà những lời , mày nhíu chặt.
Bác gái Nhất khí thuận, tiếp tục mắng: “Nó làm việc chẳng cần mẫn, cả ngày trang điểm hoa hòe lộng lẫy. Người nguyện ý chủ nhật tự tới khu tập thể chúng một chuyến, thành ý lớn đến thế, nó còn kén cá chọn canh.”
Bà mắng đập bàn.
Hạ Viễn lạnh lùng chằm chằm bác gái Nhất.
Bác trai Nhất vội ngắt lời bà vợ: “Bà thôi , con bé Tiểu Thanh làm gì trêu chọc bà , cũng nhăn mặt với bà, càng đ.á.n.h bà, bà còn như thật sự nổi giận đấy.”
Bác trai Nhất lạnh mặt xuống, bác gái Nhất vẫn chút sợ, đành tự lầm bầm bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-104-doi-tuong-tuong-than.html.]
Hạ Viễn về nhà cất kỹ tờ báo hôm nay, mới chuẩn nguyên liệu nấu cơm.
Một bóng đen như mèo con nhanh nhẹn trượt .
“Cháu chào chú.”
Hạ Viễn nhướng mày: “Sao cháu sang đây?”
“Anh trai cháu là ma quỷ, ép cháu học bao nhiêu là thứ. Bây giờ đang hâm cơm, cháu chạy đây thở một cái.”
Tiểu Ngọc kéo cái ghế gấp nhỏ bên cạnh , vẻ mặt đầy ưu sầu.
Hạ Viễn nghĩ đến tính cách của Hạ Vũ Tường, đồng cảm : “Cháu thật đáng thương.”
“ nha.”
Tiểu Ngọc gật đầu tán thành.
Hoãn một lúc, cuối cùng cô bé nhớ tới chính sự: “Chú ơi, hôm nay chú ăn gì? Anh trai cháu bảo nếu chú ăn cơm thì sang nhà cháu ăn , hôm nay làm món chính.”
“Món chính là gì?”
“Mộc nhĩ xào thịt.”
“Vậy để chú sang xem .”
“Vâng ạ.” Tiểu Ngọc theo bên cạnh Hạ Viễn, đôi mắt ục ục chuyển động, hỏi: “Chú ơi, chú sẽ luôn ở đây ?”
“Có lẽ .”
“Thật ạ?”
Mắt Tiểu Ngọc sáng rực lên.
Hạ Viễn buồn : “Sao thế?”
Tiểu Ngọc tặc lưỡi che miệng : “Chú cảm thấy tiểu dì cháu ? Dì siêu đúng ?”
Hạ Viễn: “Cho nên?”
“Cho nên, cho nên tiểu dì cháu siêu tuyệt vời nha. Dì thiện lương, ưu tú, ở sân khấu cứ như phát sáng , còn vá áo, công việc , đúng ạ?”
Tiểu Ngọc mắt trông mong .
Hạ Viễn buồn : “Ừ.”
Tiểu Ngọc hoan hô một tiếng, hỏi: “Chú ơi, chú hứng thú theo đuổi tiểu dì cháu ?”
“Hạ Ngọc Đình!” Trần Thanh thẹn quá hóa giận quát lên.
Tiểu Ngọc sợ tới mức vèo một cái nhảy lưng chú Hạ Viễn, xương bả vai bỗng nhiên căng thẳng, phảng phất như chú nai con kinh hãi dựng lỗ tai: “Tiểu dì, con sai .”
Trước cô bé cũng nghĩ tới những điều .
tiếp xúc nhiều với chú, phát hiện chú sạch sẽ, nấu cơm, công việc , họ hàng thích phiền phức, cũng ghét bỏ em cô bé!
Quan trọng nhất là, cuộc thi tay nghề, chú và tiểu dì càng trở nên thiết như bạn bè, cạnh trông đôi.
Nếu thì cô bé cũng chẳng dám .
Trần Thanh che mặt, hổ đến mức cả như đang bốc khói.
Cô phát hiện hai em nhà gan đều lớn.
Hạ Vũ Tường chỉ thông minh siêu quần, làm việc cẩn thận, năng lực gây sự nhất lưu.
Tiểu Ngọc thì lời kinh c.h.ế.t!
Thỉnh thoảng nhảy hai câu dọa c.h.ế.t khiếp.