như ý nguyện của , buông lơi bàn tay.
Quý Cẩn Chu cúi xuống một cái, hàng mày vẫn nhíu chặt: "Mau dậy , đừng giở thói tiểu thư với lúc ."
Tôi lời nào. Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Anh ngẩn : "Em cái gì..."
Giây tiếp theo, thanh xà ngang nện thẳng xuống đầu .
Âm thanh vang lên trầm đục giống hệt như một chiếc búa tạ giáng xuống. Quý Cẩn Chu thậm chí còn kịp hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết cho trọn vẹn, cả đập bẹp dí xuống sàn nhà.
Cái gối ôm văng , lăn lông lốc hai vòng rơi ngay cạnh tay .
Tôi vội vã nhặt lấy lót bụng, liều mạng bò lết về phía . Phía lưng vọng tiếng gào xé gan xé phổi của Quý Cẩn Chu.
"Lâm Tĩnh Di! Đừng ! Cứu với..."
Tôi ngoảnh đầu một cái. Anh mặt mày be bét máu, đang vươn tay về phía .
Tôi bò sát gần . Ánh mắt bừng lên tia sáng: "Nhanh... đỡ dậy..."
Tôi vươn tay , tháo mặt nạ phòng độc mặt xuống, tự đeo lên mặt .
Mắt trợn trừng hết cỡ, trong đồng t.ử phản chiếu ánh lửa, ngập tràn vẻ thể tin nổi.
"Em..."
Tôi tiếp tục bò ngoài. Phía lưng là tiếng gào thét gần như đứt cả dây thanh quản của Quý Cẩn Chu.
"Lâm Tĩnh Di! Em đừng ! Em đây!"
Kéo theo là tiếng vật nặng thi rơi loảng xoảng. [Rầm] một tiếng. Tiếng kêu gào của dần dần yếu ớt hẳn .
Tôi lết đến cửa, liền đụng ngay một lính cứu hỏa đang xông .
Anh đỡ lấy , giọng gấp gáp: "Bên trong còn ai ?"
Tôi nhắm nghiền hai mắt , giả vờ ngất lịm .
Anh lập tức gào bộ đàm: "Phát hiện một thương, là t.h.a.i phụ, hôn mê! Mau chuẩn cáng cứu thương!"
Lúc khiêng ngoài, tiếng la hét của Trần Thanh Hòa lanh lảnh vang lên:
"Lâm Tĩnh Di? Sao là cô? Cẩn Chu ? Cẩn Chu đang ở ?!"
Không một ai thèm đếm xỉa đến cô . Cô như kẻ điên túm lấy lính cứu hỏa bên cạnh.
"Các còn ngây đó làm gì? Mau xông trong ! Bên trong vẫn còn mà!"
Lửa vẫn đang cháy dữ dội. Khói bốc lên cuồn cuộn, căn bản thể rõ tình hình bên trong.
Lính cứu hỏa tỏ vẻ khó xử: "Bây giờ lửa lớn quá, tạm thời thể , đợi một lát."
Trần Thanh Hòa vẫn chịu buông tha: "Chính vì lửa lớn mới cần các xông chứ! Nếu thì đợi dập lửa xong cần các làm gì nữa? Lỡ Cẩn Chu xảy chuyện gì, nhất định sẽ kiện các !"
Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc. Có ai đó hừ lạnh một tiếng.
"Mạng của lính cứu hỏa cũng là mạng mà. Cô nôn nóng như , cô tự xông ?"
"Vừa nãy rõ mồn một, là cô làm nũng bảo bên trong cái gối của cô, nên bạn trai cô mới chạy đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nhuong-chong-cho-tu-than/chuong-3.html.]
"Tôi thấy bạn trai cô chính cô làm cho bỏ mạng thì ."
Trần Thanh Hòa nổi đóa: "Liên quan gì đến các !"
Phía lưng vang lên một trận ồn ào nhốn nháo.
Tôi nhắm tịt mắt, yên cáng. Ngay cả lông mi cũng chẳng buồn động đậy lấy một cái.
Quý Cẩn Chu, đáng c.h.ế.t .
Lúc tỉnh , Trần Thanh Hòa đang ngay bên giường, trừng mắt với đầy vẻ oán hận.
"Con tiện nhân hại ! Cẩn Chu đang cấp cứu, cô vui lắm ?"
Thật đáng tiếc. Thế mà vẫn c.h.ế.t, mạng lớn thật đấy.
Tôi khẩy một tiếng: "Anh còn c.h.ế.t, vui cái gì?"
Trần Thanh Hòa sững , lẽ ngờ thẳng toẹt như .
Giây tiếp theo, cô lao tới vung tay tát một cái.
"Con khốn, cô độc ác như hả, là chồng cô đấy!"
Tôi ôm lấy mặt, tiện đà ngã vật xuống giường, rống lên kinh thiên động địa.
"Bụng... Bụng đau quá!"
Các bệnh nhân và nhà trong phòng bệnh đồng loạt . Có nhíu mày, dùng ánh mắt phản cảm Trần Thanh Hòa.
Trần Thanh Hòa ngớ : "Cô giả vờ cái gì? Tôi dùng sức ..."
Lời dứt, một bóng lao xộc .
“Chát!”
Cái tát của chồng vung cực kỳ uy lực. Trần Thanh Hòa tát văng lảo đảo hai bước, eo đập thanh chắn cuối giường, suýt chút nữa thì lật ngửa .
"Con tiện nhân ! Dám ức h.i.ế.p con dâu tao?"
Trần Thanh Hòa hoảng hốt: "Dì ơi, ... Dì cháu giải thích..."
Tôi ôm ngực, trông bộ dạng như sắp vỡ vụn đến nơi, giọng nghẹn ngào nức nở:
"Thanh Hòa, chúng là bạn nhất cơ mà! Sao cô hại ? Lúc cháy nhà, cô nhốt trong phòng ngủ, nếu nhờ chồng xông ... hu hu hu..."
Tôi thể bịa tiếp nữa, vùi mặt n.g.ự.c chồng, run rẩy cả .
Mẹ chồng ôm chặt lấy , hốc mắt cũng đỏ hoe, tay ngừng vỗ về lưng .
"Cô bậy!" Trần Thanh Hòa the thé cãi : "Tôi khóa cửa! Là do tự cô ngủ say quá..."
“Chát!”
Mẹ chồng đợi cô xong, vung tay tát thêm một cái nữa.
Khóe miệng Trần Thanh Hòa rách toạc, rỉ m.á.u tươi. Cô chồng, trong mắt ngập tràn nước mắt tủi .
"Dì tin cháu , cháu thực sự ..."
Mẹ chồng hung tợn trừng mắt cô : "Nếu mày khóa trái cửa , con trai tao cứu mày , vì cứu con dâu tao?"