Nhường Chồng Cho Tử Thần - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-21 12:32:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cứ ngỡ bản thực sự bỏ mạng tại nơi . Thế nhưng, Quý Cẩn Chu xuất hiện.

Anh một nữa lao biển lửa. Trong mắt bùng lên tia hy vọng.

Anh tới cứu . Chắc chắn là để cứu !

Tôi liều mạng há mồm gào thét: "Quý Cẩn Chu!"

lửa cháy quá lớn. Tiếng nổ lách tách át tiếng kêu cứu của .

Tôi chỉ thể trơ mắt chạy lướt qua ngay sát sườn .

Đến khi chạy , trong lòng ôm thêm một con mèo. Đó là con mèo thú cưng Tiểu Mi của Trần Thanh Hòa.

Ngày thường cô coi nó như cục cưng báu vật, bảo rằng do một đặc biệt nhất tặng cho.

Lúc Quý Cẩn Chu ôm mèo lướt qua , gót giày hất lên một cụm tia lửa, rơi chuẩn xác tấm chăn bông của .

Chiếc chăn bốc cháy. Tôi sợ hãi vội vã hất tung chăn xa.

Ngọn lửa xẹt ngang qua má , suýt chút nữa là thiêu rụi luôn cả tóc.

"Quý Cẩn Chu!" Tôi gào lên xé gan xé phổi.

"Có điếc ? Sao ngoảnh lấy một cái? Khụ khụ khụ khụ..."

Khói đặc tràn cuộn cuộn trong cổ họng. Tôi ho sặc sụa đến mức gập gập cả , những lời định đều nghẹn ứ ở cổ, chẳng thốt nửa chữ.

Ngoài cửa truyền tới giọng của Trần Thanh Hòa.

"Cẩn Chu, tìm thấy Tiểu Mi ?"

"Tìm thấy !" Quý Cẩn Chu cuống quýt gào vọng ngoài cửa: "Thanh Hòa, em đừng đây, trong nguy hiểm lắm!"

"Hu hu hu quá ..." Giọng Trần Thanh Hòa mang theo tiếng nức nở: "Đó là quà tặng em, lỡ như nó xảy chuyện gì, chắc chắn em sẽ bao giờ tha thứ cho bản mất..."

Quý Cẩn Chu ôm con mèo, lao nhanh khỏi ánh lửa đỏ rực.

Từ đầu đến cuối, từng đầu lấy một .

Mẹ kiếp! Cặp cẩu nam nữ . Giả mù giả điếc chọn lọc !

Khói ngày càng dày đặc. Tôi dài mặt đất, cổ họng câm đặc gào nổi nữa.

Mắt khói xông cho nước mắt chảy giàn giụa, chẳng phân biệt là do sặc khói do . Thật sự cam tâm.

Sớm thế , nãy dù c.h.ế.t cũng ôm chặt lấy chân Quý Cẩn Chu. C.h.ế.t cũng kéo theo đệm lưng.

bây giờ thì chẳng thể làm gì nữa . Ý thức cứ từng chút từng chút một lịm dần .

Ngay lúc đây, đứa con trong bụng đột nhiên đạp một cú.

, vẫn còn con mà. Tôi thể c.h.ế.t .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nhuong-chong-cho-tu-than/chuong-2.html.]

Tôi c.ắ.n chặt môi, mượn cơn đau để kéo ý thức dần dần tụ . Đầu gối vẫn đau nhói tận óc, nhưng chẳng còn bận tâm nhiều nữa.

Tôi bịt kín mũi miệng, lê lết cái chân tàn phế, từng chút từng chút bò ngoài.

Lửa cháy ngày càng lan sát, nóng hầm hập nướng chín cả da thịt. Tôi vắt kiệt chút sức tàn, bò đến vị trí chỉ còn cách cửa đúng hai mét.

thể lê thêm nữa. Tay run lẩy bẩy, chân run lẩy bẩy, cả cơ thể chẳng còn vắt một chút sức lực nào.

Chẳng lẽ cuộc đời kết thúc tại đây ?

Ngoài cửa một nữa vang lên tiếng bước chân. Tôi ngước . Lại là Quý Cẩn Chu.

Lần , trùm một tấm chăn ướt sũng lao . Tôi thậm chí còn chẳng buồn cất tiếng gọi.

Chỉ thấy lao thẳng biển lửa. Lúc chui , trong lồng n.g.ự.c ôm khư khư một cái gối ôm dài hai mét.

Đây là cái gối ghiền của Trần Thanh Hòa. Anh chạy lướt qua ngay mặt .

Lần , bắt kịp cổ chân : "Quý Cẩn Chu, đưa em ngoài!"

Anh cúi xuống thấy thì sững sờ mất một giây.

"Tĩnh Di? Sao em ở đây?"

Anh nhíu mày, định thêm điều gì thì ngoài cửa truyền tới tiếng của Trần Thanh Hòa: "Cẩn Chu, thấy Tĩnh Di ?"

Tôi cứ ngỡ cô rốt cuộc cũng nhớ . Nào ngờ cô tiếp tục dùng cái giọng điệu tủi ấm ức:

"Vừa nãy em giải thích với cô , bảo cái gối ôm là di vật của để cho em, quan trọng nên mới lấy giúp. dường như tức giận, tự chạy tọt trong đó ... Cẩn Chu, mau đưa Tĩnh Di ngoài , cái gối ôm em cần nữa..."

Khốn kiếp. Con xanh c.h.ế.t tiệt!

Tôi dùng sức lắc đầu, giọng khàn đặc: "Quý Cẩn Chu, cô dối. Em vẫn luôn ở trong từ nãy đến giờ."

Ánh mắt Quý Cẩn Chu bỗng chốc hóa thành sự chán ghét tột độ.

"Lâm Tĩnh Di, thật ngờ em là loại . Đã đến nước sôi lửa bỏng mà em còn ghen tuông ?"

"Em cái gối ôm quan trọng với Thanh Hòa đến mức nào ? Không nó, cô sẽ mất ngủ đấy!"

Anh dùng sức hất văng tay . Tôi trừng mắt với vẻ dám tin.

"Trong bụng em là con của đấy. Hai mạng của em, sánh bằng một cái gối ôm rách nát ?"

Ánh mắt Quý Cẩn Chu càng thêm lạnh lẽo: "Em còn dám lấy con để uy h.i.ế.p ?"

Anh liếc cửa, , giọng điệu giống hệt như đang răn dạy một đứa trẻ hư hỏng:

"Cách cửa mấy bước chân thôi. Em thể tự bước ngoài ?"

"Đừng làm loạn nữa, mau buông tay . Kẻo làm bẩn mất gối ôm của Thanh Hòa."

Ngay khoảnh khắc , một thứ gì đó trong tim đứt phựt .

Loading...