Miệng , nhưng bé hề cúp máy.
Thằng bé luôn là giỏi dối như thế.
Rất thể là do nhớ em gái, nên lén lấy điện thoại của Phó Lệ gọi đến.
Tôi vẫn nhịn hỏi: "Các con... gần đây thế nào ?"
Tiểu Phong hừ lạnh một tiếng: "Bọn , bố sớm xuống giường ."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cậu bé tự nhiên, như thể bâng quơ:
"Tôi hề bệnh, bệnh viện chẩn đoán sai, hai thể cần trốn ở bên ngoài nữa."
Tôi im lặng hồi lâu thể nên lời.
Bên chút bất mãn : "Cô tin ?"
Phẫu thuật cấy ghép của An An, sắp kết thúc .
Tôi tôn trọng mong của con bé, đợi khi phẫu thuật xong mới sự thật cho Phó Lệ và Tiểu Phong.
Không để họ đột nhiên chịu đựng tin sét đ.á.n.h ngay lúc .
Tôi đáp: "Chúng ... để nhé."
Bên , tiếng lạnh lùng của Phó Lệ vang lên: "Phó Gia Phong, cúp điện thoại."
Giọng Tiểu Phong cũng trở nên giận dữ vì hổ:
"Tùy các tin .
"Dù trở về, và bố cũng sẽ tha thứ cho các !"
An An bật , vội vã kêu lên: "Anh trai, em..."
Tiểu Phong đầu tiên quát lớn với con bé: "Đừng gọi là trai!"
An An đến mức run rẩy.
đầu dây bên , chỉ còn tiếng "tút tút" báo hiệu cuộc gọi ngắt.
Tôi ôm chặt lấy con bé, dỗ dành từng tiếng.
Không , ánh sáng và sự đoàn tụ, đều ở ngay mắt .
8
"Ngày 11 tháng 1. An An phòng vô trùng."
Trước khi bác sĩ đưa phòng vô trùng, An An giao chiếc kẹp tóc hình bươm bướm quý giá nhất, cùng với dây buộc tóc Kuromi, cho cất giữ.
Tóc con bé cạo trọc, nhưng con bé sẽ mọc .
Đợi xuất viện, tóc mọc dài , sẽ tết những b.í.m tóc thật xinh.
Con bé yên tâm dặn dò : "Mẹ giúp con cất giữ cẩn thận nha."
"Kẹp tóc bươm bướm là trai tặng con đó, keo kiệt lắm, lỡ làm mất sẽ giận đấy."
Tôi móc ngoéo với con bé, đảm bảo sẽ thành nhiệm vụ.
Trước khi cấy ghép tủy xương, con bé trải qua mười ngày xạ trị và hóa trị với cường độ cao.
Nỗi đau quá lớn, ngay cả lớn cũng khó chịu đựng, nhưng An An nhỏ bé như mà c.ắ.n chặt răng hề rơi một giọt nước mắt nào.
Thỉnh tho thoảng phép phòng vô trùng cùng con một lát, giọng run run dỗ dành con:
"An An, nếu con đau thì cứ to lên cũng ."
con bé .
Con bé chỉ với : "Mẹ ơi, con nhớ trai, nhớ bố ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nhung-la-thu-trong-hu-tiet-kiem/chuong-5.html.]
Khi cơn đau làm ý thức trở nên hỗn loạn, con bé mơ mơ màng màng lẩm bẩm: "Anh trai cho con gọi nữa."
Con bé giường bệnh, nỗi đau giày vò đến mức còn hình hài nữa.
Nó quá gầy gò, lớp chăn, chẳng khác nào một búp bê vải mỏng manh.
Tôi dỗ dành con bé xong trong Phòng vô trùng, bước ngoài, bật kiểm soát suốt cả đêm dài.
Con bé đau, nhưng còn đau hơn gấp bội.
Nếu Phó Lệ và Tiểu Phong thấy, hai họ sẽ càng khó lòng chịu đựng nổi.
Tôi trải qua nửa tháng đau đớn nhất, nửa tháng dài đằng đẵng như cả năm trời.
May mắn , An An thành ca cấy ghép tủy xương một cách thuận lợi.
Hũ tiết kiệm của An An cũng lấp đầy.
An An của , sắp về nhà .
Chúng , sắp về nhà .
......
Bàn tay Phó Gia Phong đang nắm chặt lá thư bắt đầu run rẩy rõ rệt.
Hai lá thư cuối cùng ngay trong tay .
Ngay bên lá thư xong.
Cơn gió đêm thổi nhẹ làm tờ giấy lay động, như đang thúc giục tiếp những dòng còn .
mặt , thẳng màn đêm vô tận ngoài .
Dường như thêm, mà chính xác hơn là dám thêm.
Trước đây khi còn kịch bản, bé từng tò mò hỏi : "Mẹ ơi, bi kịch là gì ạ?"
Tôi trả lời : "Bi kịch là khi việc đang ở khoảnh khắc nhất, tràn đầy hy vọng nhất.
" đột ngột dừng , vỡ vụn thành từng mảnh."
Lúc đó, hề nghĩ rằng lời trở thành sự thật nghiệt ngã như thế .
Ôn Điền đang đối diện với , bắt đầu ôm mặt nức nở.
Sự im lặng c.h.ế.t chóc kéo dài lâu.
Hòa lẫn đêm đông lạnh giá thấy điểm cuối.
Rất lâu , Phó Gia Phong cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng phát vẫn run rẩy, đầy bất an:
"Tôi... tha thứ cho họ .”
"Cô với họ, bảo họ... trở về ."
Ôn Điền cuối cùng cũng thể kiềm chế nữa, cô bật thành tiếng.
Cô đưa tay rút hai lá thư cuối cùng từ tay Gia Phong , còn kiềm chế gì nữa, đặt thẳng chúng mắt .
"Họ... thể về nữa ."
Sắc mặt Gia Phong lập tức đổi, vội vã ném tờ giấy tay như thể chạm củ khoai nóng, gần như là hoảng loạn.
Trong đêm đông lạnh giá , trán thậm chí còn lấm tấm mồ hôi lạnh.
Vẻ mặt dần trở nên trắng bệch, lời vô cùng kích động:
"Đã , mà!"
"Tôi tha thứ cho họ, tha thứ cho họ !"
"Bảo họ... bảo họ về mà..."
Giọng phía dần nhỏ , mang theo sự van nài, cầu xin.