Nhục Linh Chi - Chương 4+5

Cập nhật lúc: 2026-01-06 11:16:52
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

04

Trước khi đại họa xảy , làm việc ở chính quyền xã, quản lý sổ sách địa phương.

Những cuốn huyện chí và xã chí để lâu trong văn phòng nhiều năm ai quản lý, nhiều cuốn ngấm nước và mối mọt.

Mẹ trách nhiệm cao, đóng từng cuốn một, cũng tiện thể xem qua những cuốn huyện chí và xã chí của mười dặm tám thôn xung quanh.

Trong đó, trong cuốn xã chí của làng từng ghi chép một việc nhỏ.

Là chuyện xảy trong nạn đói .

Đó là bảy mươi năm , khi đó tình hình thiên tai cũng nghiêm trọng như , cũng c.h.ế.t đói nhiều .

đó, phát hiện trong từ đường của làng một chiếc chum lớn.

Trong chum nuôi một thứ đặc biệt.

“Xã chí gọi thứ đó là 'Nhục linh chi', trông giống như một miếng thịt, ăn cũng thơm như thịt.”

“Nhục linh chi là sinh vật sống, chỉ cần nuôi bằng m.á.u thịt nó sẽ lớn lên. Cắt một miếng, lâu tái sinh, trở nên nguyên vẹn.”

“Nói cách khác, nó ăn , cũng ăn.”

Gần đây nhà hết lương thực, và em trai sắp c.h.ế.t đói.

Mẹ bỗng nhớ chuyện ghi chép trong xã chí.

vốn hy vọng gì, nhưng ngờ tìm chiếc chum chứa nhục linh chi đó.

thử dùng m.á.u thịt của nuôi nó, nhục linh chi thật sự lớn lên một chút y như ghi chép trong xã chí.

vội vàng lấy d.a.o cắt một miếng nhục linh chi mang về nhà.

Lời làm chúng đều ngơ .

Trưởng thôn đến đó, mắt đỏ ngầu.

Ông tham lam xoa tay, vì quá kích động mà thở phì phò.

“Không ngờ cái làng tồi tàn của chúng thứ thế! Nhục linh chi giờ ở ?”

Mẹ vội vàng xua tay: “Xã chí , nhục linh chi thể ăn , đại nạn ăn thịt nhục linh chi, kết cục đều gặp họa lớn...”

Trưởng thôn thô bạo ngắt lời: “Tôi tin mấy lời nhảm nhí đó. Bà dẫn xem nhục linh chi ngay!”

Tối hôm đó, chúng đến từ đường thấy chiếc chum lớn.

Trưởng thôn thứ trong chum, vui mừng khôn xiết.

Ông xoay , sắc mặt lập tức đổi.

“Vợ Hữu Chí , còn mấy nữa, rõ đây, thứ là bảo vật của làng, sẽ giao nộp cho nhà nước.”

Mắt ông liếc ngang.

đó quyền xử lý tài sản của làng! Các hé răng về bảo vật , bằng tha cho các !”

Để giữ bí mật, trưởng thôn đồng ý sẽ định kỳ chia thịt cho chúng .

Tối hôm đó về nhà, hồn siêu phách lạc.

Tôi rón rén hỏi bà làm .

Mẹ với :

“Nhục linh chi là tà vật, xã chí , nó nuôi bằng ‘nhân tính’. Con nhân tính là gì ?”

Tôi ngây thơ lắc đầu.

“Là phụ nữ còn sống.”

 

05

Qua hôm , trưởng thôn đến đá cửa nhà trong cơn giận dữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nhuc-linh-chi/chuong-45.html.]

“Vợ Hữu Chí, mày chơi tao ?”

Ông xách cổ áo , con ngươi long lên sòng sọc.

Cha khuyên mãi mới kéo ông . Tôi vội vàng vuốt n.g.ự.c cho .

Mẹ hỏi ông đang nuôi nhục linh chi .

Trưởng thôn : “Tao xem xem nó ăn gì nên ném cho nó ít đá với gỗ. À, tao còn ném con ch.ó c.h.ế.t của nhà tên đồ tể mặt ngựa cho nó nữa, nó lớn lên thêm thì thôi, còn thối hoắc, mà cho mồm !”

Cha vội vàng giải thích: “Vợ đúng, dùng m.á.u để nuôi, đá với ch.ó c.h.ế.t thì ...”

Trưởng thôn thì trầm ngâm, hạ hỏa mất.

Tôi cứ cảm thấy bất an, như thể trong thôn sẽ xảy chuyện gì đó .

Ngày hôm đó, trong thôn , quả phụ Vương sống ở cửa thôn mất tích .

Hạnh Hương với : “Bọn họ đều , bà c.h.ế.t đói, còn xác thì ai đó kéo về nhà.”

Hạnh Hương là con gái thợ mộc, đầu óc nhanh nhạy lắm, trẻ con lớn trong thôn đều ức h.i.ế.p em .

Chỉ chuyện với Hạnh Hương, em cũng chỉ với .

Tôi với em , chuyện gì xảy với quả phụ Vương , nhưng em kể cho khác .

Hạnh Hương gật đầu lia lịa.

Ngày hôm đó, nhà hết thức ăn, cha bảo qua nhà trưởng thôn để lấy phần thịt mà ông hứa sẽ cho nhà .

Tôi mới đến nhà trưởng thôn thấy tiếng “vỗ tay vì tình yêu” đằng cánh cửa đóng chặt.

Tôi hổ tò mò, mở hé khe cửa để trong.

Quả phụ Vương ở trần, nghiêng trong lòng trưởng thôn, đôi môi tô son đỏ chót của bà dán sát đôi môi như môi cá ngát của trưởng thôn.

Làm xong chuyện, bà cầu xin trưởng thôn cho chút thức ăn.

Trưởng thôn thỏa mãn, ông sờ cơ thể nở nang của bà , chuyện nửa úp nửa mở:

“Thức ăn là cái thá gì, cho em thứ khác hiếm hơn.”

Tôi theo bọn họ đến từ đường.

Quả phụ Vương thấy nhục linh chi, hai mắt sáng rực lên, vội thò tay vại bốc nó.

Trưởng thôn điên tiết, túm lấy mớ tóc dài của quả phụ Vương tát cho bà một bạt tai điếng hồn.

Đến khi ông bình tĩnh , quả phụ Vương ngất xỉu .

Trưởng thôn luống cuống.

Ông xoay vòng vòng, liên tục lẩm bẩm: “Tôi g.i.ế.c ... Làm bây giờ...”

Bỗng, ông liếc qua cái vại .

Khóe miệng ông vểnh lên, phát tiếng khằng khặc rùng rợn.

“Ai bảo mày cướp báu vật của tao, đây của tao... Vừa ... Khặc khặc khặc...”

Tôi thấy ông túm tóc của quả phụ Vương, kéo bà vại.

Cái vại lớn rung lên dữ dội.

Sau đó, cái thứ mùi kì dị nhưng quen thuộc bốc từ cái vại.

Nhục linh chi “ăn thịt” bà .

Trong tiếng điên dại kèm theo tiếng nuốt nước bọt của trưởng thôn, chạy thục mạng về nhà.

Mẹ từng , “tế phẩm” dùng để nuôi nhục linh chi là phụ nữ sống.

Quả phụ Vương tuy trưởng thôn đ.á.n.h nhưng vẫn c.h.ế.t.

vẫn còn sống, trở thành chất dinh dưỡng cho nhục linh chi.

 

Loading...