Cố Nhạn Chu khựng , sang một nữ sinh : "Ai mượn thương? Ai bảo vui? Với , ai cho gọi là Chu Chu?"
Cô bạn đỏ hoe mắt, lắp bắp: "Cố... bạn Cố, tớ... tớ chỉ là..."
Cậu nhíu mày, vẻ bực bội càng rõ rệt: "Thôi đừng nữa, bớt lưng khác , thời gian đó thì lo mà sách ."
Dù thì giọng cũng dịu xuống, còn lạnh lùng hung dữ như lúc đầu.
Nói xong, sang , sắc mặt chẳng mấy kiên nhẫn: "Đừng họ bậy, đang vui."
Tôi cái bản mặt "đang vui" của mà cạn lời.
5.
Văn phòng ai, chỉ và Cố Nhạn Chu.
Cậu xuống, bảo đưa đề thi cho xem.
Cậu lướt nhanh qua vài cái, đôi lông mày đẽ dần nhíu : "Đầu óc lừa..."
Như sực nhớ điều gì, đổi giọng: "...Cũng đến nỗi nào, căn bản, vẫn cứu ."
Cậu ngước lên : " nếu cứ khăng khăng đòi nhảy lầu thì vô phương cứu chữa."
Tôi gật đầu.
Cậu khoanh cho vài câu: "Làm mấy câu , làm xong tự so đáp án, đáp án hiểu thì vài , hiểu nữa mới hỏi ."
Tôi: "..."
chất dạy học kiểu "đem con bỏ chợ".
Nói xong, gục xuống bàn ngủ tiếp.
Tôi cầm bút bắt đầu cày cuốc.
Viết vài câu thì cửa văn phòng mở , thầy Tiêu về.
Tôi lấy bút chọc chọc Cố Nhạn Chu: "Dậy mau, thầy Tiêu về kìa."
Cậu ngẩng đầu, mắt lờ đờ, pha chút bực .
Phản ứng trong giây lát, bảo: "Đưa bút đây."
"Câu đơn giản, hệ là 2, chúng chỉ cần áp dụng công thức ..."
"Hiểu ?"
Tôi chẳng đang lảm nhảm cái gì, nhưng thấy thầy Tiêu đến nơi, liền phối hợp: "Hiểu ."
Thầy Tiêu qua một lượt, gật đầu hài lòng: "Hai đứa tiếp tục , thầy làm phiền nữa."
Thầy khỏi, vội hỏi: "Lúc nãy giảng câu nào thế?"
Cố Nhạn Chu hé mắt, đầy vẻ ngái ngủ: "Chưa xem đề, c.h.é.m gió đấy."
"Cậu làm tiếp , ngủ thêm tí nữa."
Nói xong, gục xuống.
Tôi: "..."
Toán học chính là kẻ thù truyền kiếp của đời .
Làm mấy câu, cũng mất hết kiên nhẫn, thế là giở thẳng phần đáp án chép lấy chép để.
Lúc Cố Nhạn Chu tỉnh dậy, chép xong xuôi với nét chữ vô cùng nắn nót.
Ngủ đủ giấc nên tâm trạng vẻ lên thấy rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nhay-lau-khong-thanh-toi-duoc-phat-mot-anh-hoc-ba/chuong-2.html.]
Cậu liếc qua cuốn bài tập của , thong thả hỏi: "Làm hết ? Có chỗ nào hiểu ?"
Tôi ngước mắt Cố Nhạn Chu, ngay ý nghĩ trong đáy mắt : Đừng phiền .
Thế là thức thời mà lắc đầu.
Ánh mắt Cố Nhạn Chu thoáng hiện vẻ tán thưởng, dường như cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.
Cậu nheo mắt đống bài làm, nhíu mày như thể hiểu nổi: "Mấy câu khá đơn giản, dài dòng thế?"
Tôi cũng xuống.
Ừm, đúng là dài thật, nhưng đáp án nó thế mà?
Cố Nhạn Chu cũng chẳng buồn hỏi thêm, dậy ngoài: "Sang lớp mà lấy vở về xem, những bước thể lược bỏ thì cứ bỏ ."
Tôi đáp một tiếng, nhưng đến lúc dọn đồ xong đuổi theo thì xa lắc .
Đi phía một đoạn, mới nhận gì đó sai sai, liền đầu .
Thế là và Cố Nhạn Chu cách mười mấy mét, đắm đuối.
"..."
Tôi thấy mặt hiện lên vẻ cáu kỉnh, ánh mắt dừng ở đôi chân , bỗng nhiên im lặng.
Tôi vội vàng chạy lạch bạch tới gần.
Cậu chân : "Chân ngắn thế mà cũng bày đặt nhảy lầu?"
Tôi hiểu ý : "Hả?"
"Nhảy từ tầng thượng xuống, c.h.ế.t cũng phế, liệt nửa thì cũng cắt cụt chi."
Cậu nheo nheo mắt: "Chân ngắn thế , cắt nữa thì chắc còn mỗi mẩu thế thôi."
Nói đoạn, lấy tay hiệu một .
Tôi theo, chắc chỉ tầm vài centimet.
"..."
Cậu cụp mắt , hiếm hoi lắm mới kiên nhẫn từng chữ: "Với , thấy mấy đứa lúc nãy mấy lời đó..."
"Cứ coi như chúng nó đang thả b.o.m nguyên tử* ."
* vui của xì
Cậu đang về những lời đàm tiếu của đám học sinh xung quanh.
Cậu nghiêm mặt , trông vẻ hung dữ: "Mạng sống là quan trọng nhất, nhảy lầu, cái đó trò đùa , rõ ?"
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, từng bước nhỏ theo .
Sau đó thấy lầm bầm tự một : "Sao cứ như bố già nhỉ..."
Cậu khựng một chút, đột nhiên gắt gỏng: "Con gái đúng là rắc rối..."
6.
Chuyện nhảy lầu suy cho cùng chuyện nhỏ, thầy Tiêu Dũng yêu cầu gặp phụ , thế là mời - bà Hứa Thanh đến.
Trong văn phòng, yên lặng bên cạnh , vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn như khi.
"Chị Hứa, hôm nay mời chị đến đây là để bàn về việc Trân Trân nhảy lầu."
Mẹ nhíu mày, vẻ mặt thể tin nổi: "Thầy Trân Trân á? Sao thể chứ?"
, thể chứ.
Trước mặt bà, luôn là đứa trẻ hiểu chuyện, khiến bà yên tâm nhất, thể đòi nhảy lầu?