Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 208: Tham quan học tập & Không mua được quạt nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:59:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lỗ Mai bà huých cho một cái ngơ ngác: “Sao thế ?”

Hứa Giảo Giảo cũng ngẩng đầu lên, khụ khụ, cô quá chìm đắm việc ăn uống, hình như quên mất bạn cùng phòng của cô vẫn về.

Chờ ăn cơm xong, Trương Xuân Lan mới cho các cô , bà xuống đại sảnh xin nước nóng ở quầy lễ tân, lúc gặp Phó chủ nhiệm Lưu đang gọi điện thoại.

bên cạnh vặn một chút.

Lễ tân nhà khách vội vàng gọi Phó chủ nhiệm Lưu qua đó, ban đầu tưởng thành phố Diêm bên chỉ thị gì, tối muộn thế còn gọi điện thoại tới làm to chuyện, Phó chủ nhiệm Lưu còn căng thẳng.

Vừa điện thoại mới , đối phương tự xưng là bố Hạ Lâm Vân, gọi điện thoại tới nhà khách chỉ để xin phép Phó chủ nhiệm Lưu cho con gái nghỉ, là con gái ông khỏe, đêm nay về nhà khách, ngủ ở nhà một đêm, sáng mai tập hợp cùng đại bộ đội.

Nghe xong chuyện những khác: ... Mắt to trừng mắt nhỏ.

Lỗ Mai buột miệng thốt : “Con bé , còn nhớ nó hiện tại là do ai quản lý ?”

Không Phó chủ nhiệm Lưu trong lòng nghĩ thế nào, mấy nhân viên bán hàng lâu năm như Trương Xuân Lan cảm thấy cô nương Tiểu Hạ đầu óc chỉ sợ là chút thông minh cho lắm.

Cô cho dù là con gái lãnh đạo, cũng thể vi phạm kỷ luật ngủ bên ngoài chứ.

, nhà cô gần, về một chuyến là , cứ ngủ làm gì. Tổ chức rõ trong cuộc thi , trừ khi phê chuẩn, nghiêm cấm nhân viên dự thi hành động đơn lẻ, phát hiện đồng chí tuân thủ kỷ luật, lãnh đạo trực tiếp sẽ liên đới khảo hạch.

Ông bố làm lãnh đạo của Hạ Lâm Vân mở miệng vàng ngọc, chắc chắn sẽ khảo hạch, nhưng cô đem thể diện của lãnh đạo trực tiếp vứt ?

Chà đạp đất ?

Có ông bố lợi hại, trong mắt liền thể vô tổ chức, vô kỷ luật, vô lãnh đạo ?

Ngay cả Hứa Giảo Giảo cũng chấn kinh .

Cô thật ngờ Hạ Lâm Vân sẽ làm loại chuyện thiếu thông minh , quan hệ nhân sự của cô chị hiện tại vẫn đang ở Cung Tiêu Xã thành phố Diêm đấy.

Không nên nha, cô quen Hạ Lâm Vân cũng một thời gian, cảm giác cô nàng giống thể làm chuyện .

Trừ phi thật sự não.

Thế nhưng Hạ Lâm Vân thật sự cả đêm về nhà khách, Hứa Giảo Giảo ngủ một ngược ngon giấc.

Sáng sớm hôm cô còn ăn món mì vắt dưa muối sở trường của đầu bếp nhà ăn, vắt bột mì trắng nấu trong canh trứng dưa muối, ngon no lâu, ăn xong cô còn thấy mấy nhân viên bán hàng chép miệng l.i.ế.m đáy bát.

Hơn nữa một .

“Mì vắt! Tôi đang ? Vừa thật sự ăn mì vắt bột trắng? Ôi chao Tổng công ty tỉnh cũng thật chịu chi, mỗi ngày ăn uống thế , cuộc sống còn sướng hơn cả thần tiên!”

Trong sân lớn của Tổng công ty Cung tiêu tỉnh, mặt mày hớn hở .

Vừa thảo luận bữa sáng , chờ xe tới đón các cô tham quan học tập hôm nay.

“Tiểu Hạ còn tới ?” Trong đội ngũ Cung Tiêu Xã thành phố Diêm quan tâm hỏi một câu.

Phó chủ nhiệm Lưu trực tiếp nhíu mày trầm giọng : “Mặc kệ cô !”

Hứa Giảo Giảo trong lòng liền , Phó chủ nhiệm Lưu đây là tức giận thật .

Cô nhíu mày cổng Tổng công ty tỉnh, xe tới, Hạ Lâm Vân còn thấy , cô thật sự nghĩ Hạ Lâm Vân rốt cuộc làm , chỉ vì Công ty Hàng tuyển chọn mà phản ứng lớn như ?

Đương nhiên, nhanh cô liền còn tâm trí nghĩ chuyện khác.

Bởi vì chỉ một ngày lịch trình, Tổng công ty tỉnh sắp xếp cho các cô tham quan học tập năm nhà máy lớn của tỉnh thành, cho nên thời gian tham quan học tập ở mỗi nhà máy đặc biệt hạn hẹp, hầu như lịch trình nối tiếp lịch trình , đặc biệt dày đặc.

Đến nhà máy , tìm hiểu tham quan một chút, tiếp tục nhà máy khác, dạo xong Nhà máy Cơ khí 1 tỉnh thành Nhà máy Vòng bi, buổi trưa ăn cơm ở đó, cơm nước nhà máy quốc doanh lớn là , nhưng thì mệt thật sự, buổi chiều đến Nhà máy Bia, Nhà máy Dệt bông, cuối cùng đến Nhà máy Quạt điện tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-208-tham-quan-hoc-tap-khong-mua-duoc-quat-nho.html.]

Hứa Giảo Giảo còn phản ứng , Phó chủ nhiệm Lưu quét sạch sự nặng nề cả ngày, cả vui mừng hẳn lên.

Ông hưng phấn với Hứa Giảo Giảo: “Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt chẳng tốn công! Nhà máy Quạt điện tỉnh a, cái quạt nhỏ treo màn chẳng là do nhà máy sản xuất , ha ha ha, quá , lát nữa hỏi chủ nhiệm phòng kinh doanh của bọn họ một chút, nếu thể dùng giá nội bộ mua hai cái, hắc hắc hắc, liền quá !”

Ông nghĩ lắm, cùng chung suy nghĩ với ông còn mấy chủ nhiệm Cung Tiêu Xã Phó chủ nhiệm Lưu xúi giục cùng mua quạt nhỏ treo màn.

“Quạt nhỏ treo màn gì cơ? Nhà máy chúng năm nay mới nghiên cứu quạt để bàn cố định thôi mà, chẳng sớm bán ở các Cung Tiêu Xã lớn trong tỉnh thành từ một tháng , làm gì cái quạt nhỏ treo màn nào, các vị lãnh đạo thật đùa?”

Cán bộ trẻ phòng kinh doanh hỏi đến mặt ngơ ngác, ngây ngô trả lời.

Phó chủ nhiệm Lưu trừng mắt tin: “Sao ! Thành phố Diêm chúng chỗ nào cũng bán, chính là hàng tỉnh thành các , thể !”

Cán bộ trẻ phòng kinh doanh cũng vui: “ thật mà, làm ở phòng kinh doanh chẳng lẽ sản phẩm hiện của nhà máy chúng là gì, lãnh đạo các ông đây là nghi ngờ tính chuyên nghiệp của ?”

Cái thể nghi ngờ lung tung , chẳng là đang biến tướng chỉ trích làm việc tận tâm !

Vị cán bộ trẻ phòng kinh doanh nhà máy quạt điện tức khắc mấy lão đàn ông với ánh mắt đúng .

Người phụ trách đội dự thi Cung Tiêu Xã Vương Trang đen mặt lay Phó chủ nhiệm Lưu: “Lão Lưu ông rốt cuộc nhớ nhầm đấy, đồng chí nhỏ !”

“Có! Sao !”

Phó chủ nhiệm Lưu còn gấp hơn cả ông , trán đều đổ mồ hôi.

Ông túm lấy cán bộ trẻ là một hồi giải thích, còn dùng tay khoa chân múa tay: “Đồng chí nhỏ, nghĩ kỹ xem nào, chính là cái quạt điện nhỏ thể treo màn , ở thành phố chúng bán chạy lắm, nghĩ xem!”

Cán bộ trẻ căng thẳng mặt mày.

Nghĩ cái gì mà nghĩ, bảo nắm rõ sản phẩm nhà như lòng bàn tay , chính là .

Càng thêm cảm thấy mấy chính là đến gây sự, cán bộ trẻ cũng mất kiên nhẫn.

Anh lạnh mặt hỏi Phó chủ nhiệm Lưu: “Được, ông nhà chúng cái quạt nhỏ treo màn gì đó, ông cho , những đó mua ở ?”

Phó chủ nhiệm Lưu: ...

Ông nên lời.

Mua ở , mua ở chợ đen chứ , Cung Tiêu Xã , thể mua ở , nhưng mấu chốt là lời ông thế nào a!

“Ngài xem, ngài cũng nên lời, quạt của nhà máy quạt điện chúng đều bán ở Cung Tiêu Xã, Cung Tiêu Xã , chứng tỏ chúng sản xuất. Còn về cái quạt nhỏ treo màn ngài , còn thể treo màn, đoán chừng ngài lừa ! Kỹ thuật hiện của chúng , căn bản làm trình độ như !”

Cán bộ trẻ chắc như đinh đóng cột, vẻ mặt nghiêm túc.

Phó chủ nhiệm Lưu há miệng thở dốc, ông từng gặp, lừa , ...

Ông đầu bỏ .

Gì cũng nữa.

Còn gì nữa, đồng chí nhỏ , nhà máy quạt điện , khẳng định chính là quạt điện nhỏ từ tỉnh thành chảy về thành phố Diêm bọn họ , tỉnh bọn họ thì chỉ thể là tỉnh khác.

Phó chủ nhiệm Lưu đầu liền thầm với Hứa Giảo Giảo: “Nhà máy quạt điện tỉnh thành chúng vẫn là .”

“Chỗ nào ạ?”

Hứa Giảo Giảo chột hỏi.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Phó chủ nhiệm Lưu bĩu môi: “Nói với chú kiểu dáng đó, hừ, kỹ thuật thì là kỹ thuật , còn bảo nghiên cứu , tỉnh khác nghiên cứu ?”

Hứa Giảo Giảo: Ờ cái ...

“Hay là, cháu giúp chú mua nhé?”

Loading...