Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 227: Trong nhà xảy ra chuyện

Cập nhật lúc: 2026-05-03 02:52:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhiệm Tạ ngẩng đầu lên, khẽ liếc Hứa Giảo Giảo một cái. Đang sẵn tâm trạng vui vẻ, ông sảng khoái gật đầu đồng ý: "Được thôi."

"Ngài quả là vô cùng hào sảng!" Hứa Giảo Giảo hí hửng tâng bốc một câu.

Nhờ câu động trời của Phó chủ nhiệm Lưu trong lễ hoan nghênh, giờ đây bộ Tổng bộ Cung tiêu thị xã đều tỏ tường chuyện Hứa Giảo Giảo hãng hàng cấp Tỉnh công khai chèo kéo. Kẻ thì kinh ngạc sững sờ, thì nể phục sát đất, tất nhiên cũng chẳng thiếu những kẻ cho rằng đó chỉ là lời khoác lác.

mặc kệ thiên hạ bàn tán , mấy nhỏ bé từ cơ sở bước lên như Hứa Giảo Giảo, giờ đây nghiễm nhiên trở thành những nhân vật đình đám rực rỡ nhất cơ quan. Đặc biệt là Hứa Giảo Giảo, từ các vị lãnh đạo cấp cao tổng bộ cho đến những nhân viên bán hàng ở các chi nhánh cơ sở, chẳng ai là từng danh cô.

Dọc đường bước khỏi Tổng bộ Cung tiêu, ít những cán bộ nhỏ ở phía cứ len lén theo cô. Thậm chí khi đụng mặt các lãnh đạo của những ban bệ khác, cũng giữ thái độ vô cùng hòa nhã, ôn tồn với Hứa Giảo Giảo. Xách theo mớ đồ đạc lỉnh kỉnh, cô bước tới cổng lớn...

"Tiểu Hứa."

Nghe thấy tiếng gọi, Hứa Giảo Giảo đầu . Đó là một quen cũ của cô — Trưởng khoa Địch của Khoa Nhân sự. Đi bên cạnh ông còn Trưởng khoa Trang của Khoa Thu mua. Hứa Giảo Giảo vội vàng lễ phép chào hỏi.

"Trưởng khoa Địch, Trưởng khoa Trang ạ."

Dẫu trong đại hội biểu dương ban nãy cô mới chạm mặt hai vị lãnh đạo , họ còn ngay hàng ghế đầu tiên nhiệt liệt vỗ tay tán thưởng cô, nhưng bây giờ gặp , hai vẫn ngần ngại tung hô cô thêm một trận tưng bừng.

Chỉ thấy Trưởng khoa Địch oang oang khoe khoang với Trưởng khoa Trang: "Lão Trang, ông , con bé Tiểu Hứa lúc chính tay tuyển đấy. Lần đó nó còn quên mang cả bằng nghiệp, sốt ruột đến mức suýt thì nhè, ha ha ha. Đâu oai phong lẫm liệt, một tay che trời, tháo vát giỏi giang như bây giờ."

Trưởng khoa Trang là một tướng mạo vô cùng nho nhã, hiền hòa. Tay xách chiếc cặp công văn, ông mỉm hiền từ, đầy vẻ tán thưởng Hứa Giảo Giảo: "Nghe Trưởng khoa Địch , Chủ nhiệm Tạ quả thật nên cảm tạ ông một tiếng đàng hoàng. Không ông, ông làm đào một cô thư ký tài cán xuất chúng thế ."

Vốn dĩ lúc trong cơ quan vẫn ngấm ngầm dị nghị việc Hứa Giảo Giảo cất nhắc lên vị trí Thư ký của Chủ nhiệm Tạ. qua chuyến lên tỉnh dẫn đoàn tham gia hội thi , cô vang danh thiên hạ ngay trong trận đ.á.n.h đầu tiên. Từ giờ trở , tuyệt nhiên chẳng còn ai dám khinh suất cô nữa. Hiện tại, hầu như tất cả đều năng lực của cô khuất phục, mỗi giáp mặt đều kính cẩn gọi một tiếng "Bí thư Hứa".

"Lão Trang, ông xem ông kìa, đối với thì lẻo mép thế, lát nữa gặp Chủ nhiệm Ngô, ông chỉ cần dẻo miệng thêm chút nữa thì nhiệm vụ thu mua nào mà chẳng thành cơ chứ?" Phó trưởng khoa Địch buông lời trêu chọc.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Lão Địch, ông mấy chuyện đó làm cái gì!" Đứng mặt cấp , Trưởng khoa Trang vốn da mặt mỏng nay bỗng đỏ ửng cả lên.

Trưởng khoa Địch chướng mắt nhất với cái điệu bộ của ông. Đã làm nghề thu mua mà mỗi bảo ông mở miệng một câu khéo léo, đưa đẩy là y như rằng như lấy mạng ông . Chẳng hiểu mấy vị lãnh đạo cấp phân bổ nhân sự kiểu gì, chọn một chỉ giữ kẽ sĩ diện thế làm Trưởng khoa Thu mua của Hợp tác xã Cung tiêu Thành phố Diêm.

Nghĩ đến lời Chủ nhiệm Tạ dặn dò, Trưởng khoa Địch kìm lải nhải càu nhàu thêm vài câu: "Cái loại bột giặt đó bây giờ đang là mặt hàng khan hiếm quốc, bao nhiêu Hợp tác xã Cung tiêu đang tranh giành sứt đầu mẻ trán kìa. Ông mà chịu luồn cúi, nịnh nọt một chút, nhà máy lớn như , dựa chịu ưu tiên sắp xếp đơn hàng cho ông ?"

Trưởng khoa Trang đến bẽ mặt, đành mím chặt môi, lặng thinh đáp. Biết tính ông sắp giở thói gàn dở, Trưởng khoa Địch trong lòng bừng bừng lửa giận, thầm hối hận vì nhận lời giúp đỡ vụ . Rõ ràng nhiệm vụ của Khoa Thu mua thì liên quan cái quái gì đến Khoa Nhân sự của ông cơ chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60-mich/chuong-227-trong-nha-xay-ra-chuyen.html.]

"..."

Đứng một bên vô tình lọt tai câu chuyện, Hứa Giảo Giảo thoáng chốc phản ứng kịp. Không chứ, bột giặt ?

Hứa Giảo Giảo ngơ ngác nhíu mày. Cô nhớ rõ từng thư gửi lên báo Nhật báo Toàn quốc về vấn đề , nhưng đó bặt vô âm tín nên cô cứ mải miết với công việc quên bẵng lúc nào . Không ngờ bẵng một thời gian dài, nay tình cờ hai từ "bột giặt" thốt từ miệng Trưởng khoa Địch. Lẽ nào... nhà máy hóa chất của Thành phố Diêm nghiên cứu thành công công thức chế tạo bột giặt ?

Cáo từ Trưởng khoa Địch và Trưởng khoa Trang, Hứa Giảo Giảo cau mày đăm chiêu suy nghĩ, tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh về phía cổng. Người đến đón cô cũng tới .

Thế nhưng, đáng lẽ đến đón cả Hứa An Xuân, mà Hứa Giảo Giảo chờ hồi lâu, cuối cùng chỉ thấy chồng của thím Tuyết Mai xuất hiện. Hứa Giảo Giảo lập tức nhận điều bất thường, bèn cất tiếng hỏi: "Chú ơi, trai cháu đến ạ?"

Chồng thím Tuyết Mai cứ ấp a ấp úng định giấu giếm, nhưng Hứa Giảo Giảo gặng hỏi vài câu, ông liền khai sạch sành sanh. Không khai , cô út nhà họ Hứa một khi sa sầm mặt mày thì đến bậc làm chú như ông cũng xanh mặt.

Chồng thím Tuyết Mai vò đầu bứt tai, mặt mày ủ rũ kể ngọn ngành sự việc: "... Chuyện vốn dĩ chẳng thể đổ lên đầu thằng An Xuân . Nào ngờ sự tình trùng hợp đến thế. Hôm đó, con gái của Lý Nhị Cường bỗng nhiên sốt cao nhập viện, trong lúc vội vàng luống cuống, tiện tay giao luôn chìa khóa nhà kho cho An Xuân giữ hộ. An Xuân nhà cháu bản tính thật thà chất phác như , làm chuyện ăn cắp đồ trong xưởng chứ. Khốn nỗi sự việc thật kỳ lạ, ngay ngày hôm kiểm kê kho, phát hiện thiếu mất một trăm cân dây nilon. Đã lục tung cả nhà kho lên mà vẫn chẳng thấy tăm !

Mất đồ trong kho, Lý Nhị Cường là Chủ nhiệm Hậu cần để xảy sai sót trong công việc, chắc chắn thoát khỏi liên đới. cứ khăng khăng c.ắ.n ngược , đổ vấy rằng chính An Xuân là ăn cắp chỗ dây nilon đó. Hắn còn lôi nhân chứng quả quyết rằng ngày xảy sự việc, một trăm cân dây nilon vẫn ngay ngắn trong kho.

Thế là xong, giờ nhà máy đang đòi một lời giải thích cho nhẽ. Lý Nhị Cường cứ đà ép , một mực đòi giao An Xuân cho đồn công an, còn lớn tiếng gọi cả công an tới. Cái tên khốn nạn đó xưa nay chân tay vốn chẳng sạch sẽ gì, chỗ một trăm cân dây nilon ai là lấy trộm vẫn còn chừng !"

Nghe chồng thím Tuyết Mai bất bình kể lể một thôi một hồi, Hứa Giảo Giảo làm còn hiểu nguyên do, hèn chi cả cô vướng vòng lao lý. Anh cả cô là như thế nào, bộ xưởng giày da đều rõ như ban ngày. Với cái tính tình chân chất, hiền lành của , đừng là ăn cắp 100 cân dây nilon, dẫu nhặt một đồng rơi ngoài đường, cô cũng nhất quyết đem nộp cho Phòng bảo vệ.

Chuyện qua thấy đầy rẫy những điểm khả nghi. Một là trở thành kẻ c.h.ế.t cho ai đó, hai là chính tên Lý Nhị Cường ăn cắp la làng, rắp tâm hãm hại cô.

sự việc vẫn điều tra rõ ràng, Hứa Giảo Giảo vội vàng kết án oan cho vô tội. Sau khi gặng hỏi cặn kẽ chồng thím Tuyết Mai và của đồn công an hiện đang mặt tại nhà , Hứa Giảo Giảo dám chần chừ thêm một giây phút nào nữa.

Cô buông đống đồ đạc xuống, đưa quyết định chớp nhoáng: "Chú ơi, cháu đạp xe về ngay bây giờ, xong việc cháu sẽ qua tìm chú . Đống hành lý đành phiền chú giữ tạm ở đây giúp cháu ạ."

"Được , cháu cứ yên tâm lo việc , đồ đạc cứ để đó chú canh chừng cho!" Chồng thím Tuyết Mai dứt khoát dắt xe đạp , vỗ n.g.ự.c cam đoan với Hứa Giảo Giảo. Thực chất trong thâm tâm, ông nghĩ bụng con bé Tiểu Hứa vốn lắm mưu nhiều kế, chừng con bé cách giải vây cho thằng An Xuân.

Hứa Giảo Giảo lập tức phóng xe như bay chạy về nhà. là oan gia ngõ hẹp, Hứa Giảo Giảo đặt chân tới cổng xưởng giày da thì đụng ngay một đám đang hớt hải chạy về phía khu tập thể gia đình để xem náo nhiệt.

Một bà thím tình cờ đụng Hứa Giảo Giảo, hai mắt bà lập tức sáng rực lên: "Ối chao, đây chẳng là cô tư nhà họ Hứa ! Nghe cháu bảo cháu công tác cơ mà, thế mới về đấy hả? Nhanh, nhanh, nhanh lên! Nhà cháu xảy chuyện tày đình , Lý Nhị Cường đang dẫn của đồn công an đến bao vây nhà cháu để bắt trai cháu kìa, là đòi đưa lên đồn công an. Cháu mau chạy về xem , vớt vát cuối mặt cháu!"

Cái gì mà " cuối mặt", bà thím ăn ! Hứa Giảo Giảo vuốt mặt cạn lời: "... Thím ơi, một chứng cứ rõ ràng nào cả, cho dù của đồn công an đến cũng thể tùy tiện bắt vô tội !"

Cô thật sự tin, công an thời buổi lẽ nào đều là một lũ bù rơm, hễ báo án là cứ nhắm mắt nhắm mũi bắt bừa bãi. Bọn họ mà dám bắt, cô nhất định sẽ vác đơn kiện lên tận chính quyền cho ngô khoai.

Loading...