Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 210: Đừng hòng cướp Tiểu Hứa
Cập nhật lúc: 2026-05-03 02:52:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Về việc giúp đỡ em họ của phó chủ nhiệm Lưu tranh cử chức phó viện trưởng nhà trẻ, chức viện trưởng nhà trẻ định đoạt, do một vị lãnh đạo lùi về tuyến hai của Bộ Thương nghiệp đảm nhiệm.
Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của em họ phó chủ nhiệm Lưu là phó trưởng phòng Giang phòng thu mua, ông còn hai năm nữa là nghỉ hưu. Trong tình huống một vị viện trưởng lùi về tuyến hai, thêm một vị phó viện trưởng đến dưỡng lão nữa thì thế nào chăng nữa, khả năng là lớn.
Dù nhà trẻ cũng là một bộ phận mới thành lập, tuy mang lợi nhuận cho đơn vị nhưng với tư cách là cơ quan phúc lợi của cán bộ công nhân viên, vẫn cần một vị phó viện trưởng trẻ tuổi, kinh nghiệm nhiệt huyết làm việc.
Nếu , quản lý quá tệ thì công nhân viên chắc chắn sẽ ý kiến. Người tin tưởng tổ chức mới giao con cái cho tổ chức, cái lý nào làm các bậc phụ yên tâm.
Bởi , Hứa Giảo Giảo cho rằng thật dù cô "giúp đỡ", giám đốc Lưu vẫn thể cạnh tranh chức vụ phó viện trưởng.
Đã như , cái "ân huệ" cô đương nhiên sẵn lòng ban phát .
lúc , âm thanh điện t.ử cứng ngắc của nhóm mua hộ vang lên.
【Ting! Đồng chí Lưu Kiến Quân của Cung tiêu xã thành phố Diêm nhờ ngài mua hộ 5 cái quạt trần mini. Nhóm mua hộ nhận đơn theo thời gian thực cho ngài, xin ký chủ nhanh chóng thành nhiệm vụ mua hộ!】
Trong chốc lát, nụ của Hứa Giảo Giảo càng thêm rạng rỡ.
Hai trong góc tới , rầm rì to nhỏ nửa ngày, những khác cũng rõ bọn họ đang gì.
Chỉ câu cuối cùng phó chủ nhiệm Lưu khen ngợi Hứa Giảo Giảo thì to, đều thấy.
Người phụ trách Cung tiêu xã Vương Trang tới, trêu chọc: "Lão Lưu, ông cũng lắm! Ra ngoài tham quan học tập mà quên khảo hạch cấp cơ đấy. Đi ngoài thì vui vẻ lên, bày cái bộ mặt thối đó cho ai xem? Tiểu Hứa , chủ nhiệm Lưu của cô khảo hạch cô cái gì thế? Lúc thì khoa tay múa chân ba, lúc thì năm, cho thử xem nào?"
Ông đều thấy cả ba và năm, thể thấy lúc nãy ông quan sát kỹ.
Phó chủ nhiệm Lưu đen mặt: "Ông rảnh rỗi quá nhỉ, hai chúng chuyện thì liên quan gì đến ông?"
"Sao nào, bí mật gì mà cho cùng. cho ông lão Lưu, nếu ông đối xử với Tiểu Hứa, Vương Trang chúng nhận!"
Chủ nhiệm Vương vô cùng cứng rắn tuyên bố.
Lúc phó chủ nhiệm Lưu mới phản ứng .
Ông chỉ mặt chủ nhiệm Vương mắng đồ mặt dày vô sỉ: "Hắc, cái lão Vương đầu nhà ông đang định đào góc tường của đấy ? Tôi bảo mấy hôm nay ông cứ lượn lờ quanh chúng , hóa là tâm tư trong sáng!"
"Không trong sáng thì ? Nếu đến nước , cũng ngại thẳng với ông. Tiểu Hứa, nếu cô đến Cung tiêu xã Vương Trang của chúng , đến những thứ khác, mắt sẽ chuyển biên chế chính thức cho cô!"
"Ây da, còn tưởng bỏ vốn liếng lớn lắm cơ, hóa chỉ thế. Có phận hiện tại của Tiểu Hứa nhà chúng là gì ? Đệ nhất thư ký của chủ nhiệm văn phòng đấy! Người sớm là biên chế hành chính ! Ông mau tránh một bên !"
Phó chủ nhiệm Lưu và chủ nhiệm Vương của Cung tiêu xã Vương Trang, một câu một câu, tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Lúc chủ nhiệm Vương mới ngớ .
Ông kinh ngạc: "...... Tiểu Hứa, cô nhân viên bán hàng ? Ây dô ây dô, ông xem, hiểu lầm . Được , coi như Cung tiêu xã thành phố Diêm vùi lấp nhân tài là cô!"
Phó chủ nhiệm Lưu khẩy một tiếng.
Tranh cãi nữa , còn cái bánh vẽ nào to hơn thì vẽ nốt . Bỏ chút m.á.u nhép thế mà cũng ngượng đòi cướp ?
Chủ nhiệm Vương da mặt cực dày, ông cứ làm như thấy sự khinh bỉ trong mắt phó chủ nhiệm Lưu.
Ông chuyển chủ đề: "Khụ khụ, Tiểu Hứa, cô , hai chuyện gì thế? Tôi tò mò hỏi một chút."
Hứa Giảo Giảo: ...... Vẫn qua ải đúng ?
"À thì đến tỉnh thành chẳng lấy giải thưởng ? Chuyện vui lớn thế , trở về từ xuống bộ phận tuyên truyền làm cho ba ngày đưa tin. Chủ nhiệm Lưu thì năm ngày, bảo các đồng chí huấn luyện đặc biệt vất vả, vinh dự đáng thì nhất định trao đủ!"
Chủ nhiệm Vương mang vẻ mặt như sét đánh.
Phó chủ nhiệm Lưu tán thưởng liếc Tiểu Hứa một cái.
Ông đắc ý hất cằm, với phụ trách Cung tiêu xã Vương Trang: "Nghe thấy ? Giải tư thi đấu đồng đội đấy! Hai chúng đang thảo luận chuyện nội bộ của Cung tiêu xã thành phố Diêm chúng , chỉ ông là cứ thích bám lấy, lo chuyện bao đồng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60-mich/chuong-210-dung-hong-cuop-tieu-hua.html.]
Người phụ trách Cung tiêu xã Vương Trang tự rước lấy nhục: "......"
Đạt giải thì ghê gớm lắm chắc! là ông thừa mới hỏi câu !
Ông đầu bỏ thẳng.
"Cuối cùng cũng đuổi cái tên , cứ như miếng cao dán ch.ó vạ vật !"
Phó chủ nhiệm Lưu hẹp hòi buông lời chê bai.
Thấy đại bộ phận đội tham quan học tập xa, hai lập tức đuổi theo.
Đi hai bước, phó chủ nhiệm Lưu yên tâm đầu : "Vừa lời ông cô đừng tin là thật đấy! Đó là cố tình xúi giục chia rẽ quan hệ cấp cấp của chúng đấy! Cung tiêu xã Vương Trang của ông nghèo nát, đuổi kịp Cung tiêu xã thành phố Diêm chúng !"
Phó chủ nhiệm Lưu chút chột , nhưng biểu cảm nghiêm túc.
Khóe miệng Hứa Giảo Giảo giật giật, chỉ thiếu điều giơ tay thề thốt.
Cô đáp: "Vâng, đối với Cung tiêu xã Vương Trang một chút hứng thú cũng !"
Lúc phó chủ nhiệm Lưu mới hài lòng rời .
Tiếp theo là tiếp tục tham quan học tập, chỗ chỉ cưỡi ngựa xem hoa lướt qua một cái, cũng chỗ sâu phân xưởng nhà máy quan sát công nhân làm việc. Tóm đều do vị chủ nhiệm dẫn đội của Cung tiêu xã tỉnh sắp xếp. Cũng ông nghĩ thế nào mà dẫn một đám nhân viên bán hàng tham quan công nhân làm việc, trong tiếng máy móc gầm rú thì học cái gì?
Sao nào, Cung tiêu xã phát triển đến mức định tự mở nhà máy ?
Một ngày tham quan học tập kết thúc, chiếc xe của Cung tiêu xã tỉnh kéo một đám mệt mỏi rã rời của bọn họ về nhà khách.
Sáng sớm từng đều tinh thần rạng rỡ khỏi cửa, chạng vạng tối trở về buồn bã ỉu xìu thì cũng là đau lưng nhức mỏi. Không còn tưởng bọn họ xuống ruộng làm việc. Nếu thì lúc cửa da một màu, lúc về là màu khác chứ?
Trương Đình che cánh tay phơi đen, nhăn nhó rên rỉ: "Tham quan học tập cái gì chứ, thà cứ để chúng trong nhà khách còn hơn. Chẳng học chút gì ích, còn làm đen thui!"
Cô là đối tượng đấy nhé, đang bàn chuyện cưới xin cơ mà, phơi đen thui trở nên xí thì mà kết hôn nữa!
Không nhắc đến sự oán hận trong lòng Trương Đình, mấy lớn tuổi như Trương Xuân Lan, Lỗ Mai, về đến nhà khách là chân nhũn .
Bọn họ quầy hàng, suy cho cùng giống nữ công nhân làm việc tay chân, ngày thường chỉ dựa miệng lưỡi. Bị lăn lộn lên xuống cả ngày trời thế quả thực làm bọn họ mệt thê thảm.
Thành phố Diêm.
Nhóm Hứa Giảo Giảo mệt c.h.ế.t sống cả một ngày, nhưng là một ngày Cung tiêu xã thành phố Diêm tưng bừng hoan hô.
Sáng sớm, các lãnh đạo văn phòng vẫn luôn chờ đợi báo tỉnh lò, rốt cuộc cũng đợi nhân viên đưa báo tới.
"Chủ nhiệm Tạ! Chủ nhiệm Tạ! Báo ! 'Cung tiêu xã một'! Cung tiêu xã một của chúng !"
Phó giám đốc Du vui sướng như điên lao văn phòng, vẫn còn thở hồng hộc, giọng đột ngột im bặt.
Chỉ thấy bên trong rôm rả trò chuyện khí thế ngất trời.
Đâu chỉ một ông quan tâm đến cuộc thi, ông báo tin vui quá muộn . Văn phòng chủ nhiệm Tạ sớm chật kín nhân viên lớn nhỏ từ các phòng ban đến chúc mừng.
Mặc dù qua bức điện báo ngày hôm qua rằng Cung tiêu xã thành phố Diêm đại thắng trong cuộc thi cấp tỉnh , nhưng khi thực sự thấy bài báo tỉnh, thấy phóng viên dùng cả rổ lời ý khen ngợi hết lời nhóm nhân viên bán hàng dự thi của thành phố Diêm, vẫn cảm thấy vô cùng vinh dự.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Kèm theo bài báo chiếm diện tích lớn là hai bức ảnh.
Một bức chụp ánh hoàng hôn nhàn nhạt, Hứa Giảo Giảo và các thành viên đội dự thi của Cung tiêu xã thành phố Diêm mặc đồng phục mới tinh, tươi rạng rỡ chụp ảnh tập thể lầu Cung tiêu xã tỉnh.
Bức còn là ảnh chụp ba sân khấu gồm Hứa Giảo Giảo, chủ nhiệm Lưu và bí thư Đỗ.
Hai bức ảnh mỗi bức một vẻ, điểm chung duy nhất là cô gái nhỏ ở vị trí trung tâm luôn nở nụ xán lạn lộ tám cái răng.
Cô đồng chí phóng viên khen ngợi tận mây xanh.
Gọi cô là 'Tiểu lão sư thần kỳ', 'Đại biểu nhân viên bán hàng nhất', 'Nhân vật mấu chốt dẫn dắt đội dự thi thành phố Diêm giành chức vô địch'...... Rất nhiều từ ngữ ca ngợi dùng lên cô mà hề tiếc rẻ.