Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 366: Bão lớn
Khi chiếc xe khỏi nội đô thì mây đen ùn ùn kéo đến và cơn mưa lớn bắt đầu trút xuống. Nếu vẫn còn ở nội đô khả năng sẽ lẫn dòng đông nghịt khó thoát . Con đường ngoại thành chỉ 1 chốc bòng bõng nước, khiến cho nhiều chiếc xe di chuyển chậm và gây ùn nhẹ. Mới 1 lúc mà trời tối sầm , chớp rạch ngang trời, tiếng sấm đùng đùng. Nhiều xe máy dám tiếp đành dừng , trú bão ở ven đường.
Dẫu , chiếc Audy trắng của Toàn Phương vẫn lầm lũi lăn bánh. Chiếc gạt nước kính xe vẫn làm việc chăm chỉ, dọn tầm cho chủ nhân. Phía mắt là dòng xe nhung nhúc và nước mưa xối xả che mờ tầm mắt. Toàn Phương tập trung lái xe nhưng vẫn khẽ nghiêng đầu hỏi Kiều Ly:
- Em sợ ?
Kiều Ly khẽ mỉm :
- Không sợ. Có bên cạnh em cảm thấy an .
Kiều Ly nhớ năm xưa, cũng 1 ngày mưa như trút. Cô đạp chiếc xe đạp màu xanh lầm lũi đường. Có lúc cô sợ. Nước mưa tạt mặt đau rát, sấm dây chớp giật, cây gãy đổ ngang đường. sắp đến đích , tính cách của cô lì lợm, nên cô mới bền gan tiếp. Đến lúc đến căn biệt thự Vinhome, thấy đang đợi, trong lòng cô nhen nhóm 1 cảm xúc mà cô hiểu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nguoi-yeu-la-trap-girl/chuong-366-bao-lon.html.]
Bây giờ mưa chẳng đến mặt, nắng chẳng đến đầu, bên cạnh nữa. Cho dù tắc đường mấy tiếng cô cũng ngại. Mà kể cả 2 xe máy, trực tiếp đón những giọt mưa đau rát, lẽ cũng còn nỗi sợ như năm xưa. Có một đồng hành bên cạnh thật là .
Mọi người theo dõi mình nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Toàn Phương cũng cảm thấy phiền lòng vì những giọt mưa nặng hạt. Cậu mờ mịt mặt, chốc chốc gật gật đầu, miệng lẩm nhẩm vài câu hát.
Trong 1 chốc lát, Kiều Ly cảm thấy đàn ông bên cạnh , thật sự nhiễm những buồn bực của thế gian. Trong 1 chiều mưa ảm đạm, vẫn thể thả hồn theo những giai điệu xa xăm. Cô bảo:
- Anh đang hát ? Anh hát to 1 chút cho em với.
Toàn Phương lắc đầu:
- Chưa . Anh đang sáng tác thôi. Thành bài sẽ hát cho em .
- Sáng tác lúc ? Mắc kẹt ngoài đường, giữa 1 cơn bão lớn?
- Ha ha. Chỉ cần bên cạnh em thì chẳng mưa bão nào cả. Chỉ cảm thấy nhiệt độ dịu và 1 bản hòa tấu mạnh mẽ của gió, của nước.
Kiều Ly mỉm , làm phiền nữa, mà tựa lưng ghế, nhắm mắt ngủ 1 lúc.