Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 298: Cô đơn trong mưa
Hương Trà ngờ Huy đến gặp cô trong ngày mưa phùn lạnh buốt thế . Cô cửa lặng lẽ xuống mặt đường nhớp nháp mưa. Tự nhiên cô cảm thấy d.a.o động 2 lựa chọn: xuống xuống. Kết quả cô vẫn chọn từ chối gặp Huy:
- Đang trong giờ làm việc em ạ.
- Chỉ 1 lúc thôi, tốn thời gian của em. Tí nữa sân bay .
- Em xin .
Huy nhận câu trả lời và thái độ trốn tránh của Hương Trà, càng buồn hơn. Buổi trưa, lặng lẽ cạnh cửa sổ, ngắm nhân viên ngân hàng ăn trưa, trong đó cả Hương Trà. Thật trưa nào cũng đến đây, lặng lẽ ngắm cuộc sống hàng ngày của cô từ xa. Việc đó thành 1 thói quen khi ở Hà Nội . Vốn dĩ hôm nay cũng chỉ đến cô từ xa rời . hiểu điều gì cứ thôi thúc , gặp Hương Trà và chào tạm biệt cô. Có lẽ cũng bởi trời mưa buốt giá khiến con càng thèm 1 ấm quen thuộc. Thế mà đến cơ hội chào tạm biệt cũng . Anh bần thần ở quán cà phê thêm 1 lúc, ngoài lặng lẽ lên tầng 18, nơi Hương Trà làm việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nguoi-yeu-la-trap-girl/chuong-298-co-don-trong-mua.html.]
Huy lặng vỉa hè, giữa tiết trời rét căm căm của mùa đông Hà Nội, cơn mưa phùn dai dẳng và lặng lẽ khiến cả gian trở nên nhòe nhoẹt và buốt giá. Anh khoác chiếc áo màu tro, cổ áo dựng cao, nhưng gió lạnh vẫn len lỏi qua từng kẽ vải, thấm dần da thịt. Bàn tay trần siết lấy điếu t.h.u.ố.c cháy quá nửa, khói tan loãng trong mưa.
Cái lạnh làm run, chỉ khiến càng thêm cô đơn. Như thể cả Hà Nội đang lưng, chỉ còn đối mặt với một trống tên giữa lòng . Anh nhớ quắt những bữa cơm cô nấu đợi về. Anh nhớ quắt con gái năm đó luôn phía , thầm lặng san sẻ gánh nặng với . Anh nhớ quắt nụ vô tư tinh nghịch của cô. Anh nhớ quắt mỗi ăn cơm cùng , cả và cô đều mơ màng tưởng tượng 1 gia đình đầm ấm, quá giàu nhưng đủ đầy yêu thương. Thực tế, khi rời khỏi cô, vẫn nhớ cô như thở của chính , chứ trong 1 chiều mưa mù mịt mới gợi cho những kỷ niệm xa xôi.
Giờ đây, tiền bạc , sự tự tin cũng , nhưng những cảm xúc xưa cũ, xa xôi tựa như ở tận kiếp nào.
Chiếc xe đến đón xuất hiện, lặng lẽ lên tầng 18 thêm 1 nữa. Anh dập điếu t.h.u.ố.c bỏ thùng rác, gấp ô , kéo vali chui trong xe. Anh cầm điện thoại nhắn cho Hương Trà 1 tin nhắn rời :
Mọi người theo dõi mình nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- Anh sẽ còn . Hẹn gặp !
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trong chiều mưa nhoè nhoẹt.