Người Vợ Tổng Thống Bỏ Chạy Cùng Con - Ôn Dự, Hạ Tư Diễn - Chương 212: Tổng Thống, Tôi Muốn Xin Nghỉ

Cập nhật lúc: 2026-01-24 02:40:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Ôn Dự rửa mặt xong bước khỏi phòng ngủ đến phòng ăn.

"Ôn Dự, hôm nay ông nội gặp một bạn cũ, bữa tối cháu tự lo ?" Ông nội Ôn đặt tô mì nóng hổi mặt cô.

Cô cầm đũa lên nghi hoặc hỏi với vẻ lo lắng: "Ông nội, chuyện gấp lắm ? Nếu gấp, cuối tuần cháu đưa ông ?"

Người bạn cũ mà ông nội Ôn gặp, tiện để Ôn Dự .

Ông mở nắp lọ tương ớt đưa cho Ôn Dự, bất lực, "Yên tâm ! Ông nội còn khỏe lắm! Hơn nữa cháu bây giờ thường xuyên tăng ca, ông và bạn cũ hẹn thời gian nên đổi nữa."

Ôn Dự trực giác bạn cũ của ông nội mối quan hệ hề đơn giản với ông, nên cũng khuyên nữa.

"Vậy ông hứa với cháu, ngoài taxi, đừng xe buýt."

Ông nội Ôn gật đầu đồng ý, "Được, ăn nhanh ! Không thì cháu sẽ trễ giờ."

Với lời nhắc nhở và giục giã của ông nội Ôn, Ôn Dự ăn sáng nhanh chóng.

Ăn xong, cô xách túi bước khỏi nhà.

Ôn Dự xuống lầu bước xe, lái xe đến Văn phòng Tổng thống.

Đến bãi đậu xe, cô mở cửa xuống xe, cách đó một đoạn, cô thấy rõ vài chiếc xe sang cắm cờ đang ngăn nắp chạy đến. Sợ chạm mặt Hạ Tư Diễn, cô vội vã bỏ chạy như bôi dầu gót giày.

Ở ghế của chiếc xe sang trọng phía , Hạ Tư Diễn nhíu mày bóng dáng gầy gò của một thoáng qua ngoài cửa sổ xe. Khuôn mặt trai với đường nét sâu sắc căng thẳng vui.

"Lăng Thụy, qua là Ôn Dự ?"

Lăng Thụy ở ghế phụ, Hạ Tư Diễn gọi tên, căng thẳng nuốt nước bọt.

Sao cô Ôn sáng sớm thấy Tổng thống như chuột thấy mèo ?

"Ừm, hình như là..."

Anh ấp úng dám quá chắc chắn.

Hạ Tư Diễn "Bốp" một tiếng đóng mạnh tập tài liệu , khiến Lăng Thụy căng thẳng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nguoi-vo-tong-thong-bo-chay-cung-con-on-du-ha-tu-dien/chuong-212-tong-thong-toi-muon-xin-nghi.html.]

C.h.ế.t tiệt, Tổng thống đang tức giận ? Anh hôm nay chắc chắn sẽ chuyện xảy mà, hóa là ở đây chờ sẵn.

"Lăng Thụy, nếu mắt dùng thì hiến tặng cho cần ."

Cách một hàng ghế, Lăng Thụy vẫn cảm nhận khí lạnh buốt giá tỏa từ Hạ Tư Diễn.

"Tổng thống, kiểm tra camera ngay đây."

Lăng Thụy xong liền đẩy cửa xe định xuống, thấy tiếng Hạ Tư Diễn, đành ngậm ngùi thẳng .

Hạ Tư Diễn lấy điện thoại , tìm ảnh Tuyết Cầu gửi cho Ôn Dự.

[Cô con mèo nữa ?]

Ôn Dự về đến chỗ làm việc, kịp đặt túi xách xuống thấy màn hình điện thoại sáng lên.

Đọc xong nội dung tin nhắn, cô cân nhắc một phút mới sắp xếp câu chữ.

[Tổng thống, xin nghỉ phép. Dự án họp báo giao cho vô cùng quan trọng, liên quan đến sự phát triển kinh tế quốc gia trong 5 năm tới, vì gần đây e rằng thời gian đến dinh thự Tổng thống chăm sóc Tuyết Cầu.]

Cô lấy công việc làm lá chắn cho việc "xin nghỉ phép" của , tin rằng Hạ Tư Diễn sẽ cho phép.

Hạ Tư Diễn cúi đầu điện thoại, đôi mắt đen từ sâu thẳm hồn dần nheo .

Tốt, giỏi lắm Ôn Dự, bây giờ cô còn học cách lấy công việc làm lý do để lảng tránh .

[Số ngày nghỉ phép hết, phản đối, phản đối sẽ hủy tư cách xin nghỉ phép.]

Tin nhắn Hạ Tư Diễn gửi bá đạo và ngông cuồng, khiến Ôn Dự nhận tin nhắn dám giận mà dám .

Ôn Dự kéo ghế định xuống, Trì Mộ Diên ôm tài liệu liếc cô một cái, "Vào họp, Trưởng phòng kiểm tra khả năng phiên dịch tại chỗ của các cô."

Cô nhíu mày, liếc tập tài liệu Trì Mộ Diên đang cầm tay. Nội dung kiểm tra thấy bàn làm việc của đồng nghiệp, nhưng gửi tài liệu cho cô.

Ôn Dự hỏi khéo: "Thầy Trì, tài liệu phát đồng loạt ?"

Câu hỏi của cô với giọng nhẹ nặng, nhanh chậm, khiến cả văn phòng đều đổ dồn ánh mắt về phía Trì Mộ Diên. Mọi đều mang tâm lý hóng chuyện chứ sợ rắc rối.

Loading...