“Bằng ngươi cũng xứng!”
Nam nhân bay ngược xa mấy chục mét.
Mãi đến lúc , nọ mới lộ diện chính diện. Tóc vàng mắt xanh, mũi ưng môi mỏng, đúng là nam chính mới cùng Tiểu Tầm Bảo diễn kịch lúc nãy.
Kiều Tang: “...”
Ta cảnh tượng trông quen mắt thế, sủng thú và bối cảnh trong giấc mơ chẳng y hệt lúc Tiểu Tầm Bảo diễn kịch ...
Đạo diễn và Silvia, những cũng hiểu rõ chuyện gì đang xảy , đồng loạt rơi trầm mặc. Chỉ Tiểu Tầm Bảo cảnh trong mơ, đôi mắt sáng rực lên.
Khoảng vài giây , trong bầu khí im lặng đó, Kiều Tang đặt viên Mộng Ngộ Thạch trong tay lên Nha Bảo. Viên Mộng Ngộ Thạch màu đỏ tím tiếp xúc với Nha Bảo liền phát ánh sáng rực rỡ. Trong luồng sáng , Mộng Ngộ Thạch chậm rãi chìm xuống, dung nhập cơ thể Nha Bảo.
Khi Mộng Ngộ Thạch biến mất, hình ảnh bọt nước nhảy chuyển, cảnh trong mơ một nữa đổi. Kiều Tang chăm chú cảnh trong mơ đang trình chiếu bọt nước.
Bối cảnh trong hình ảnh là một ngọn núi lửa, khí nóng rực đến mức dù chỉ là giấc mơ cũng thể khiến cảm nhận rõ ràng. Dung nham phun trào, xung quanh miệng núi lửa bao phủ bởi nham thạch và dung nham nóng bỏng, tạo thành một biển lửa mênh mông.
Trên bầu trời phía biển lửa, cơ thể Nha Bảo bừng lên ánh sáng tiến hóa. Khi ánh sáng tan , một con sủng thú xuất hiện. Vì vật tham chiếu nên rõ kích thước cụ thể, nhưng nó chủ yếu là màu đỏ, khuôn mặt cực giống loài sói đỏ, đồng t.ử màu xanh lam nền củng mạc đen nhánh. Cái đuôi xòe rộng siêu dài những hoa văn màu trắng, hai bên sườn mọc đôi cánh lửa bập bùng, bộ móng vuốt màu bạc dài và sắc nhọn.
Nhìn con sủng thú khí thế phi phàm trong hình ảnh, văn phòng một nữa rơi im lặng. Lúc , đạo diễn hít sâu một , ngập ngừng :
“Ta cứ cảm thấy con sủng thú của ngươi khi tiến hóa trông giống chủng tộc Dragon nhỉ?”
Kiều Tang khựng một chút, đồng tình đáp: “ là chút giống.”
Nha Bảo khi tiến hóa, đôi cánh lửa vốn mấy nổi bật lưng trở nên to lớn, thể chống đỡ việc phi hành. Sự đổi ở móng vuốt cũng rõ ràng, từ ngoại hình, nó giống như sự kết hợp giữa loài khuyển và rồng phương Tây.
Dáng vẻ của Nha Bảo khi tiến hóa đổi nhiều quá... Lông trắng đại bộ phận biến mất, xem khi tiến hóa Nha Bảo thiên về Fire Type... Bối cảnh trong mơ là núi lửa, chẳng lẽ là nhắc nhở tiến hóa trong môi trường cực nóng... Kiều Tang rơi trầm tư trong chốc lát.
“Băng khắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngu-thu-su-0-diem/chuong-1049-tien-hoa-chi-canh-hinh-dang-than-long.html.]
Lộ Bảo chằm chằm bóng dáng bọt nước một lúc, xoay đầu, nhảy trở ba lô.
Kiều Tang sực nhớ điều gì đó, lấy điện thoại , mở camera, chụp một tấm ảnh hình thái tiến hóa của Nha Bảo bọt nước.
Tiểu Tầm Bảo l.i.ế.m tỉnh Nha Bảo.
Sau khi thêm phương thức liên lạc của Silvia, Kiều Tang một nữa cảm ơn đạo diễn, xác nhận thù lao khách mời sẽ chuyển khoản hai ngày, cưỡi Nha Bảo biến lớn rời khỏi Teo Film Base.
Nhìn thiếu nữ rời trung, Silvia hỏi:
“Đạo diễn, thấy ông hứng thú với mấy con sủng thú từ Lam Tinh , thương lượng với Kiều Tang để sủng thú của cô tiếp tục đóng phim?”
Đạo diễn trả lời mà hỏi ngược : “Thật cô và cô đúng ?”
Silvia khựng , thành thật : “Tôi đăng một nhiệm vụ ở Beast Taming Center, cô tiếp nhiệm vụ của mới tới đây, thật hôm nay chúng mới gặp mặt đầu.”
“Thù lao nhiệm vụ của cô là Dream Projection ?” Đạo diễn buồn hỏi.
Silvia ngượng ngùng đáp: “Dream Projection của Thú Mộng Thú nhà chỉ đạt cấp Proficient, nhưng cô yêu cầu Dream Projection góc thứ ba, cho nên...”
“Cho nên cô liền mang cô tới tìm .” Đạo diễn tiếp lời.
Silvia chẳng hề sợ vị sếp lớn nhất đoàn phim, : “Chẳng vì ông là , nhất định sẽ giúp đỡ .”
Đạo diễn thản nhiên nhận lời nịnh nọt.
“Một học sinh trao đổi từ hành tinh khác tới, tuổi đó mà ba con sủng thú, trong đó hai con còn đeo vòng thu nhỏ mini, nhân vật như đời nào hứng thú với việc đóng phim . Hôm nay cô đồng ý để con Ghost Type đóng khách mời cũng là vì giúp xong, cô sợ từ chối thì sẽ đổi ý.” Đạo diễn bầu trời còn dấu vết, đột nhiên trả lời câu hỏi đầu tiên: “Hỏi cũng chỉ tự chuốc lấy mất mặt thôi.”
Silvia sửng sốt một chút: “Ý ông là, cả ba con sủng thú đó đều là của cô ?”
“Chứ còn gì nữa.” Đạo diễn liếc cô một cái: “Cô chắc ngu xuẩn đến mức nghĩ ba con đó là sủng thú của nhà cô chứ.”