Ngọc Nát Tình Tan - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-09 12:43:29
Lượt xem: 10

"Giả ? Chuyện đó làm thể !" Tôi vội vàng đưa điện thoại gần hơn để ông rõ hơn.

"Đại sư, ông hãy kỹ ! Xem cái vân mây , màu men xem, chồng bảo đây là gốm hoa lam đời Nguyên, cùng loại với món đang trưng bày trong Cố Cung đấy!"

Vị đại sư đẩy gọng kính, phối hợp sát màn hình thêm vài giây mới từ từ tựa lưng ghế.

"Em gái, chồng em mua đống ? Tại buổi đấu giá là giao dịch cá nhân?"

"Hình như là... mua riêng tư ạ, do bạn bè giới thiệu." Tôi cố nhớ những chồng hào hứng mang đồ về.

"Được , hóa đơn chứng từ gì ?" Câu hỏi của đại sư khiến bắt đầu cảm thấy lúng túng.

Tôi nỗ lực hồi tưởng, hóa đơn ? Hình như thấy một cuốn sổ nhỏ, lúc đó còn đặc biệt đưa cho xem qua một .

"Có... chắc là ạ, cất kỹ ." Tôi trả lời với chút hy vọng mong manh.

Vị đại sư tháo kính xuống, vẻ mặt nghiêm nghị: "Em gái, nếu em vẫn khăng khăng tin rằng những món chồng mua ban đầu là đồ thật, thì chỉ còn một khả năng duy nhất thôi."

"Đó là kẻ đ.á.n.h tráo bộ đồ cổ trong nhà em ." Lời khẳng định của ông như một gáo nước lạnh tạt thẳng mặt .

"Tuyệt đối thể nào!" Tôi kinh hãi kêu lên đầy quả quyết.

"Đại sư, ông đừng đùa như chứ? Hơn mười món đồ lớn thế , món nhẹ nhất cũng bảy tám ký, ai bản lĩnh đổi sạch chúng ngay mắt vợ chồng phát hiện?"

"Hơn nữa mật mã của kho ngầm đất chỉ và chồng thôi!" Vừa dứt lời, khu vực bình luận ở bên màn hình lập tức bùng nổ.

[Tới tới , phát ngôn kinh điển của mấy bà vợ ngây thơ đây mà.]

[Em gái ơi đừng phân tích nữa, chi bằng kiểm tra dư tài khoản của chồng em thì hơn.]

[Mật mã chỉ hai , chẳng rõ ràng là do ông chồng đ.á.n.h tráo , IQ cỡ mà cũng đòi chơi đồ cổ hả?]

[Lời đại sư mà cô tin thì cứ tiếp tục tin chồng , dù mất tiền cũng chẳng đại sư.]

Nhìn những dòng bình luận đầy vẻ mỉa mai châm chọc, cơn giận trong lòng bùng lên dữ dội.

"Đại sư, những là 'cò mồi' do ông thuê tới đấy chứ? Ông đồ cổ của là giả, định ép giá để thu mua ? Cái chiêu trò thấy đầy mạng !"

Vị đại sư bất lực lắc đầu thở dài: "Em gái , phòng livestream của hơn hai mươi nghìn xem, mỗi ngày giám định cả trăm món bảo vật và bao giờ lầm, càng cần thuê làm trò."

"Nghe khuyên một câu, hãy lập tức tìm một văn phòng luật sư , càng sớm càng ." Vị đại sư xong thì ngắt kết nối.

[Đại sư cuống quýt lên kìa, c.h.ế.t mất.]

[Em gái mà còn tin thì chồng em ôm tiền chạy mất dép bây giờ.]

[Tập dám cá là clip sẽ là: Chồng mất liên lạc, cả nhà đồ cổ giả, bà vợ ngu ngốc tay trắng.]

Tôi chằm chằm màn hình, bỗng cảm thấy chuyện thật nực và vô lý. Giả ư? Sao thể chứ?

Chu Trầm là một kẻ cực kỳ mê đồ cổ. Anh cung phụng những bảo vật đó chẳng khác nào tổ tiên, mỗi hầm ngầm đều bắt bọc giày, đeo găng tay trắng, thậm chí khi bật đèn còn mặc niệm ba giây đồng hồ.

Cho nên khi vị đại sư đó là đồ giả, phản ứng đầu tiên của là cho rằng ông là kẻ lừa đảo!

Thế là cầm điện thoại lên, gọi thẳng cho Chu Trầm.

"Chồng ơi, mấy giờ về thế? Hôm nay em gặp một chuyện cực kỳ buồn , nhất định kể cho mới ."

"Anh đang xã giao, chuyện gì mà vội thế?" Giọng vẻ mất kiên nhẫn.

"Thì cái phòng livestream giám định bảo vật mà em xem , hôm nay khó khăn lắm em mới xếp hàng đến lượt. Em mang cái bình hoa lam đời Nguyên của cho ông xem, đoán xem ông ?"

"Ông đại sư đó thế mà nghiêm túc nhảm, khăng khăng bảo đống bảo vật của chúng là đồ giả! Anh thấy buồn cơ chứ?"

Đầu dây bên im lặng mất một giây: "Em cái gì cơ?"

"Thì chính là cái kênh Thính Phong Giám Bảo mà em nhắc đấy, lão đại sư đó bình hoa lam, tượng Phật ngọc, tranh chữ, tất cả đều là..."

"Mẹ kiếp, em rảnh rỗi quá hóa rồ ?" Anh đột nhiên gầm lên cắt ngang lời .

"Ông tư cách gì? Dựa cái gì mà chỉ qua một cái livestream rẻ tiền dám khẳng định đồ của ?"

Tôi hàng loạt câu hỏi như s.ú.n.g liên thanh của Chu Trầm làm cho choáng váng: "Em... em chỉ là ..."

"Em cái gì? Muốn chứng minh lừa ? Hay chứng minh là thằng ngu? Chứng minh bỏ mấy chục triệu để mua một đống rác rưởi về nhà ?"

Giọng mỗi lúc một lớn hơn: "Bộ ngày nào em cũng ở nhà rảnh rỗi quá mức nên mới kiếm chuyện để làm cho bằng ?"

"Em mà, kích động như ?" Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi sự giận dữ lạ thường của .

"Đủ ! Anh sẽ dẫn về ngay lập tức, em liệu mà ở yên đó, khóa chặt cửa chờ !"

Cuộc gọi ngắt quãng, thẫn thờ chôn chân tại chỗ. Từ đến nay Chu Trầm bao giờ lớn tiếng với như .

Liệu hôm nay điểm gì đó quá bất thường ?

Hai tiếng , chồng dẫn theo một đàn ông trung niên đeo kính bước cửa. Khuôn mặt xanh mét, gạt tay đẩy một bên lễ phép : "Thầy Lưu, phiền ông xem giúp một chút."

Vị chuyên gia lấy kính lúp và đèn pin , soi xét bức tượng Phật ngọc ròng rã suốt mười phút đồng hồ. Sau đó ông ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng phức tạp: "Tổng giám đốc Chu, món đồ ... là giả, là đồ mô phỏng hiện đại, dấu vết gia công rõ ràng."

"Cái gì?" Sắc mặt Chu Trầm đổi trong nháy mắt.

Anh lao tới giật lấy bức tượng, soi ánh đèn đặt xuống, đó cầm một chiếc bình hoa lam khác lên: "Thầy Lưu, còn cái thì ?"

Vị chuyên gia lượt xem qua từng món, mỗi khi xem xong một món ông lắc đầu một cái: "Giả."

"Đồ mô phỏng."

"Đồ mỹ nghệ hiện đại."

Chu Trầm lặng tại chỗ, cả như sét đ.á.n.h ngang tai. Ngay đó, chậm rãi đầu , bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Em phát hiện từ lúc nào?"

"Hôm nay... chỉ mới hôm nay thôi..." Tôi lắp bắp trả lời.

"Sao em kết nối video với cái phòng livestream đó?"

Tôi sợ đến mức rùng một cái.

"Em chỉ là... vô tình lướt thấy tiện tay đăng ký thôi, ngờ trúng lượt..."

"Thế là em đem đồ đạc trong nhà cho một xa lạ xem ?" Ánh mắt càng lúc càng trở nên đáng sợ.

"Em em làm như thì món đồ dù là thật cũng sẽ biến thành giả ? Cả cái giới đều chuyện , còn ai dám thu mua nữa?"

" vốn dĩ chúng là đồ giả mà..." Tôi nhỏ giọng phản kháng.

"Giả cũng thể bán ! Bán cho những kẻ hiểu ! Bây giờ tất cả đều em hủy hoại sạch !" Anh gào lên khiến run rẩy cả .

Tôi luôn cảm thấy gì đó đúng, nhưng chẳng thể là ở .

Những ngày đó, Chu Trầm dẫn chạy khắp thành phố để đòi quyền lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngoc-nat-tinh-tan/chuong-1.html.]

Tại cửa hàng đồ cổ đầu tiên, ông chủ ngậm điếu thuốc, mắt chẳng buồn ngước lên: "Mua xong là xong, hiểu ? Bước khỏi cửa là nhận , đó là quy tắc trong nghề. Cậu bảo mua ở chỗ ? Tôi còn nghi đang lừa gạt đấy, ngay !"

Tại cửa hàng thứ hai, bà chủ còn dữ dằn hơn: "Lúc mang đồ ? Giờ tìm ? Đồ nhà là hàng thật, cứ hỏi xung quanh mà xem, mở tiệm hai mươi năm từng bán đồ giả! Hay là tự tráo đồ đây bắt đền ?"

Cửa hàng thứ ba thì thẳng tay đuổi chúng ngoài: "Đi ! Còn làm phiền nữa báo công an! Không tiền thì đừng đua đòi, mua về đồ giả, tưởng chỗ là nơi làm từ thiện chắc?"

Cửa hàng nào cũng buông những lời lẽ tương tự: "Quy tắc trong nghề là ."

"Mua đổi trả."

"Anh bằng chứng ?"

"Là do tự đ.á.n.h tráo."

Sau vài ngày, cả hai chúng từ giận dữ chuyển sang im lặng, cuối cùng là… tê cứng.

Đêm đó, điện thoại của Chu Trầm vang lên. Anh liếc một cái ban công. Cánh cửa đóng kín, từ bên trong vọng giọng van nài:

"… Xin hãy chậm cho thêm vài ngày, hiểu , cũng đang tìm cách đây. Hiện tại mấy món đó bán , , là do thị trường đang xuống, xin hãy cho thêm chút thời gian…"

Cuộc gọi kết thúc, ở ban công hút t.h.u.ố.c suốt nửa tiếng. Sau đó phòng, lặng lẽ : "Em thấy hết chứ?"

Tôi khẽ gật đầu.

"Khoản vay đây của công ty trả nổi nữa , vốn dĩ định bán vài món đồ cổ để xoay sở..."

Anh hít một thật sâu, giọng đầy mệt mỏi: "Nếu như em kiểm định cái đống bảo vật c.h.ế.t tiệt đó, thì những thứ vẫn thể bán cho mấy xem hàng. Bây giờ thì , cả giới đều , đống đồ đó coi như bỏ ."

Tôi chằm chằm : "Vậy thì ? Tiếp theo làm thế nào?"

Anh ném điếu t.h.u.ố.c xuống đất, dùng chân dập mạnh hai cái: "Lẽ ngay từ đầu nên cho em mật mã! Không nên để em đến sự mặt của những thứ !"

"Ngày nào em ở nhà rảnh rỗi việc gì làm, cứ gọi video làm gì cơ chứ! Bây giờ thì lòng ? Cả công ty đều em làm cho sụp đổ đấy!"

Tôi há miệng định , nhưng một chữ cũng thốt .

"Ly hôn ."

"Cái gì cơ?" Tôi sững sờ.

"Ly hôn, sẽ tay trắng. Căn nhà thuộc về em, xe thuộc về em, hai trăm ngàn tiền tiết kiệm trong tay em cũng thuộc về em luôn, còn nợ nần sẽ tự gánh vác lấy."

Thời gian ngược trở ba năm về . Chu Trầm bắt đầu đam mê đồ cổ. Ban đầu chỉ mang vài món về dịp chia hoa hồng cuối năm.

Tôi yên tâm, luôn cảm thấy một cái bình sứt sẹo mà đáng giá nhiều tiền như thật là vô lý. Anh là hạng đàn bà tóc dài kiến thức ngắn.

Thế nhưng đó, một món đồ gốm đơn thuần mua về bán với giá gấp đôi. Từ bốn trăm ngàn biến thành tám trăm ngàn. Đồng tiền thật bày mắt khiến mới dần dần buông bỏ cảnh giác.

Sau đó, càng ngày càng điên cuồng hơn. Thậm chí còn thuyết phục đem thế chấp cả căn nhà của hai vợ chồng để tiếp tục dấn con đường .

vì bận rộn chuyện đưa đón con học nên cứ trì hoãn mãi, cơ hội ký tên đơn thế chấp. Cho nên hiện tại giữa chúng , ngoại trừ căn nhà và hai trăm ngàn tiền tiết kiệm, thì chỉ còn một đống đồ giả mà thôi.

Đêm đó Chu Trầm về nhà. Tôi cửa kho, những món đồ mô phỏng xếp thành hàng mà ngẩn . Rốt cuộc là bước nào xảy sai sót?

Lúc bỗng nhớ lời cảnh báo của cư dân mạng.

[Em mà còn tin thì chồng em ôm tiền chạy mất dép bây giờ.]

[Tôi dám cá là clip sẽ là: Chồng mất liên lạc, cả nhà đồ cổ giả, bà vợ ngu ngốc tay trắng.]

Tôi giật nảy một cái, vội vàng mở két sắt trong nhà xem... và sững sờ.

Chứng thư còn. Hóa đơn cũng mất. Tất cả những bằng chứng bằng văn bản đều biến sạch còn một mảnh.

Tôi vội vàng gọi điện cho Chu Trầm, chuông reo lâu mới bắt máy.

"Đã nghĩ kỹ ? Anh sẽ nhờ mang thỏa thuận ly hôn qua cho em."

"Mấy thứ tài liệu trong két sắt ? Em nghĩ hiện tại chúng cần tìm một luật sư…"

"Tìm luật sư ? Được thôi, đến lúc đó chủ nợ sẽ khởi kiện cả em luôn, nhà cửa phong tỏa thì em mới sáng mắt ." Anh lạnh lùng cắt ngang lời .

Tôi siết chặt điện thoại: "Dù cũng nghĩ cách chứ? Cả cái kho giá trị hàng chục triệu cơ mà..."

Anh hết câu cúp máy. Lúc , thực sự bắt đầu cảm thấy hoảng loạn. Đôi chân run rẩy đưa bước một văn phòng luật sư bên đường.

"Luật sư, hình như gài bẫy . Đồ cổ chồng mua là đồ giả, bây giờ bảo nợ nần chồng chất đòi ly hôn, làm đây?"

Vị luật sư đẩy gọng kính hỏi: "Chị giữ bằng chứng chứng từ gì ?"

"Không , mang hết , hơn nữa chính dẫn tìm từng cửa hàng đó, nhưng ai chịu nhận trách nhiệm cả."

Vị luật sư thở dài, lắc đầu đầy vẻ nuối tiếc: "Vụ e là chị khó lòng mà thắng ."

"Tại ạ?"

"Tất cả những hành động vẻ căng thẳng của đều là diễn cho chị xem thôi. Mua đồ cổ để chuyển dịch tài sản là thủ đoạn kín kẽ và khó giải quyết nhất hiện nay."

"Người chồng chỉ cần mua một hai món đồ mỹ nghệ, với chị rằng chúng sẽ vô cùng giá trị. Chị tin điều đó. Đến khi tiến tới bước ly hôn, sẽ tráo đồ thật thành đồ giả rộng lượng để cho chị, thứ chị nhận chỉ là một đống sắt vụn mà thôi."

"Trong ngành chúng một câu : Mua đồ cổ để chuyển dịch tài sản chính là sát nhân thấy máu."

Tôi trợn tròn mắt vì kinh ngạc: "Vậy thể kiện ?"

"Rất khó, bởi vì chị bằng chứng. Anh thể là lúc đó lầm nên mua hớ. Giao dịch đồ cổ vốn dựa nhãn quang, thể coi là lừa đảo ."

Tôi lặng tại chỗ. Vị luật sư thở dài tiếp lời:

"Không ai thể tránh đòn tấn công từ chung chăn gối. Một kẻ thể kiên trì dàn xếp suốt ba năm để nước cờ chắc chắn hạng , trận chiến sẽ gian nan đấy."

"Vậy... bây giờ làm ?"

Luật sư hỏi: "Trong tay chị còn những gì?"

"Một căn nhà và hai trăm ngàn tiền tiết kiệm."

"Hoặc là thu thập bằng chứng, hoặc là thuận tình ly hôn. thể khẳng định với chị rằng con đường kiện tụng khi bất kỳ bằng chứng nào sẽ tốn kém vô cùng. Công sức, thời gian, tiền bạc... chị cần suy nghĩ kỹ xem thể trả giá bao nhiêu cho việc ."

Khi bước khỏi văn phòng luật sư, gió thổi lạnh. Tất cả chuyện cứ như một cơn ác mộng . Chúng ở bên ròng rã suốt hai mươi năm trời mà. Từ năm mười tám tuổi cho đến khi ba mươi tám tuổi như hiện nay.

Chẳng lẽ thực sự dùng cách mua đồ cổ để tẩu tán bộ tài sản của chúng ?

Vẫn cam lòng, một nữa gọi điện cho Chu Trầm. Cuộc gọi thứ nhất bắt máy, thứ hai bắt máy, thứ ba vẫn bắt máy. Cho đến cuộc gọi thứ hai mươi lăm, điện thoại cuối cùng cũng thông suốt.

"Chu Trầm, ..."

"Người dùng bạn gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi ." Anh một nữa ngắt cuộc gọi.

Tôi thẫn thờ bên lề đường, tâm trí rối bời đến mức hề thấy chiếc xe máy giao hàng đang lao tới với tốc độ kinh hồn.

"Rầm..." Cả tông ngã nhào xuống đất.

Loading...