NGÀY XẢY RA TAI NẠN, PHONG TỔNG ĐANG BÊN CẠNH BẠCH NGUYỆT QUANG ĂN TỐI - Phong Hàn + Mộ Thiên Sơ - Chương 661: Chuyện nhỏ trên bàn ăn

Cập nhật lúc: 2026-04-03 17:19:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong Gia Ngôn chịu, bĩu môi giận dỗi.

Kể từ khi chuyện của cô và Hứa Minh Triết xảy , Phong Gia Ngôn trở nên u sầu, giờ phút , cô trở về dáng vẻ .

"Ai em giảm cân, gầy quá cũng , em thấy còn cần tăng cân nữa."

Phong Hàn gì, mà cầm đũa gắp thẳng một cái đuôi cá đặt đĩa của Phong Gia Ngôn.

"Anh hai!" Phong Gia Ngôn cái đuôi cá mặt, nước mắt, "Đuôi cá nhiều xương như , bảo em ăn kiểu gì đây?"

"Ăn bằng miệng chứ, hai mươi mấy tuổi , đừng với là em thoái hóa đấy." Phong Hàn với vẻ mặt cảm xúc.

"Bà nội!" Phong Gia Ngôn cầu cứu tìm giúp đỡ.

Bà nội Phong chỉ lo cúi đầu ăn cơm, giả vờ lãng tai thấy.

"Chị dâu, chị còn quản chồng chị nữa ?" Phong Gia Ngôn đáng thương Mộ Thiên Sơ.

"Được, chị giúp em gỡ hết xương cá ." Mộ Thiên Sơ hai em chọc chịu nổi, vội vàng cầm đĩa của Phong Gia Ngôn, cẩn thận giúp cô gỡ xương cá.

Phong Gia Ngôn Phong Hàn với vẻ khiêu khích, "Thế nào? Có thương em đấy."

"Anh nghĩ, em nên bắt đầu một chuyến du lịch vòng quanh thế giới nữa, nhà quá chật chội, chứa nổi em ." Phong Hàn nhàn nhạt .

"Em chịu , từ nay về , ngày nào em cũng lảng vảng mắt , càng ghét em, em càng ở khắp nơi, làm gì em nào?"

Lúc , Phong Đình vẫn im lặng, chăm chú ăn cơm, khi ăn xong miếng cá cuối cùng, đặt đũa xuống, nhàn nhạt : "Tôi ăn no , các cứ tiếp tục , đều là lớn , còn trẻ con hơn cả trẻ con."

Nói xong, còn vẻ lắc đầu, trông bất lực.

Vẻ mặt như của Phong Đình khiến bà nội Phong bật , đến run cả .

Nhìn thấy cả nhà trở về khí vui vẻ như , trong lòng Mộ Thiên Sơ khỏi cảm thấy an ủi.

Sau khi ăn cơm xong, bà nội Phong về phòng nghỉ ngơi, giúp việc cũng đưa Phong Đình về phòng tắm rửa, Phong Gia Ngôn, Mộ Thiên Sơ và Phong Hàn ba vẫn bàn ăn.

"Đừng với là em ở đây chỉ để chằm chằm chúng mà lãng phí thời gian, chúng thời gian rảnh để ở bên em ." Phong Hàn vui với em gái .

Phong Gia Ngôn tiên bĩu môi với trai, đó Mộ Thiên Sơ, hai tay chút bất an xoắn xuýt , "Chị dâu, cảm ơn chị cứu em, chuyện đây là em sai, là em hiểu lầm chị, em xin ."

Mộ Thiên Sơ khẽ mỉm , ôn hòa : "Ngôn Ngôn, chúng một nhà, khách sáo với chị như , em là em gái chị, chị làm những điều là đúng mà."

Phong Gia Ngôn ngẩng đầu Mộ Thiên Sơ, trong lòng một sự phức tạp khó tả, nhưng nhiều hơn là sự áy náy, "Anh hai, chị dâu, em về phòng nghỉ ngơi đây, làm phiền thế giới hai của chị nữa."

Phong Gia Ngôn xong, dậy rời .

Mộ Thiên Sơ mở miệng gọi cô , dù , còn nhiều điều cô với Phong Gia Ngôn, ví dụ như, về chuyện của Hứa Minh Triết.

Phong Hàn mở miệng ngăn cô , "Thiên Sơ, Ngôn Ngôn tính tình thẳng thắn, cũng chút kiêu ngạo, đều là và bà nội chiều hư con bé, một chuyện, cứ từ từ, đừng vội vàng, em cũng đừng quá để tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngay-xay-ra-tai-nan-phong-tong-dang-ben-canh-bach-nguyet-quang-an-toi-phong-han-mo-thien-so/chuong-661-chuyen-nho-tren-ban-an.html.]

Mộ Thiên Sơ lắc đầu, "Sao em thể để tâm chứ? Em còn mong con bé hơn ai hết, em chỉ cảm thấy, giám đốc Hứa là một bạn đời , nếu Ngôn Ngôn thích, tại tác thành cho họ?"

"Chuyện , để hãy , chuyện tình cảm, còn cần con bé tự từ từ cảm nhận."

Mộ Thiên Sơ gật đầu, "Cũng đúng, là em quá vội vàng ."

Hai đang định nhà, Phong Gia Ngôn từ trong phòng , tay cầm một chiếc hộp gấm xinh , cô chút ngượng ngùng đưa chiếc hộp cho Mộ Thiên Sơ.

"Chị dâu, đây là em thấy khi du lịch, cảm thấy hợp với chị, nên mua về tặng chị, mong chị đừng chê."

Mộ Thiên Sơ sững sờ một chút, vội vàng đưa tay nhận lấy chiếc hộp, cảm động : "Cảm ơn em, Ngôn Ngôn, em tặng chị, chị đương nhiên thích ."

Phong Gia Ngôn , "Vì đồ vật để trong túi của em, may mà mất, nhưng quà em mua cho khác để trong vali, còn tìm ." Cô xong, bất lực thở dài một .

"Không cần vội, bảo Chu Lãng tìm , chắc chắn sẽ tìm thôi." Phong Hàn nhàn nhạt .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

"Tuyệt quá, thì cảm ơn hai, em về nghỉ ngơi đây, chị cũng nghỉ ngơi sớm ." Phong Gia Ngôn xong, , bước nhẹ nhàng lên lầu.

Mộ Thiên Sơ mở hộp trang sức , chỉ thấy bên trong một chiếc vòng ngọc chất lượng , lập tức cảm động đến mức nên lời.

Khi Phong Gia Ngôn du lịch, vẫn còn giận dỗi với , vốn tưởng rằng, cô nhất định vẫn còn oán hận , nhưng ngờ, cô còn nghĩ đến việc mua quà cho , điều đó cho thấy, cô còn giận nữa .

Nhìn phụ nữ nhỏ bé cầm trang sức với vẻ mặt ngây ngốc, Phong Hàn bất lực lắc đầu, "Vợ ơi, lẽ nào em định chiếc vòng cả đêm ?"

Mộ Thiên Sơ hồn, vội vàng : "Đâu , đây dù cũng là quà Ngôn Ngôn tặng em, em đang nghĩ, cất giữ thế nào, lỡ làm mất hoặc làm hỏng thì tiếc c.h.ế.t mất."

Phong Hàn vẻ đáng yêu của cô chọc , "Thật sự làm hỏng thì bảo con bé mua cho em cái khác thôi."

Mộ Thiên Sơ bất lực đảo mắt, "Vô tâm vô phế."

Phong Hàn cúi hôn lên môi cô, đó lời nào mà ôm ngang eo cô lên, "Thay vì ở đây bàn luận những chuyện vô bổ , chi bằng về phòng làm những chuyện ý nghĩa hơn."

Anh ôm phụ nữ nhỏ bé, nóng lòng lên lầu.

Sáng sớm hôm tỉnh dậy, Mộ Thiên Sơ theo thói quen sờ tủ đầu giường, nhưng ở đó trống rỗng.

Trong lòng Mộ Thiên Sơ trống rỗng, cô mới nhận , điện thoại bọn bắt cóc lấy ngày hôm đó, ở đó lưu trữ một thông tin quan trọng và tài nguyên khách hàng.

Cô thở dài một với tâm trạng buồn bã.

"Sáng sớm tinh mơ, thở dài cái gì, ai chọc vợ vui ?" Phong Hàn dậy, đưa tay ôm lấy vai cô.

"Phong Hàn, em tìm thấy điện thoại của , ở đó lưu trữ nhiều thông tin quan trọng, lỡ liên hệ với em thì ?" Mộ Thiên Sơ với vẻ mặt buồn bã.

"Anh bảo Chu Lãng tìm , nếu thật sự làm mất, chồng sẽ mua cho em cái mới, ?"

Mộ Thiên Sơ nhíu mày, "Hôm đó rời khỏi studio nữa, em sợ Vãn Vãn sẽ lo lắng."

Nghe Mộ Thiên Sơ , Phong Hàn dậy, " , suýt quên với em, hôm đó khi tìm em, Diệp Hướng Vãn đột nhiên gọi điện cho , nhưng chỉ nghĩ đến việc tìm em, nên cúp máy luôn."

Loading...