Ngây thơ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-10 08:06:00
Lượt xem: 450
Khi chồng ném bản kết quả xét nghiệm ADN lên mặt bàn, chế//t lặng.
“Bố đứa trẻ rốt cuộc là kẻ nào?”
Tôi trân trân tờ giấy giám định, đầu óc cuồng: “Không thể nào! Chắc chắn sai sót ở đó, em…”
chẳng buồn lấy một lời giải thích: “Ly hôn .”
---
Ngày tòa ly hôn, trời đổ mưa tầm tã như trút nước.
Tôi một tay bế con gái Đa Đa, tay chật vật che ô, cố gắng bắt một chiếc xe để về căn hộ thuê.
Con bé ngủ say sưa trong lòng , chẳng gì về cơn bão lòng đang diễn giữa những lớn.
Bất chợt, một chiếc xế hộp sang trọng phanh kít ngay mặt .
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, để lộ một gương mặt lạ lẫm:
“Cô Tô?”
Tôi ngỡ ngàng đàn ông trong xe: “Anh là…?”
“Có lẽ… mới là bố ruột của con gái cô.”
Cả cứng đờ như hóa đá, đôi môi mấp máy nhưng chẳng thể thốt lời nào, chỉ vô thức siết chặt Đa Đa lòng.
Người đàn ông mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm :
“Ngoài trời mưa lớn lắm, lên xe chúng chuyện?”
Bên trong xe, nhiệt độ điều hòa điều chỉnh dễ chịu.
Tôi nhẹ nhàng nới lỏng hai cúc áo khoác của Đa Đa để con bé nóng.
Nó khẽ nhăn mũi, hừ nhẹ một tiếng bàn tay mũm mĩm nắm lấy vạt áo , tiếp tục chìm giấc ngủ.
Đợi con bé ngủ say hẳn, mới dám ngước lên , phát hiện đàn ông ở ghế lái vẫn đang chăm chú quan sát .
Anh sở hữu một khí chất vô cùng áp đảo.
Tôi cố gắng phớt lờ sự bức ép vô hình , hạ thấp giọng hỏi:
“Anh … mới là bố của Đa Đa?”
“Cô thể gọi là Cố Tu.”
Khí chất của Cố Tu khác biệt với Chu Cao Viễn.
Anh những đường nét sắc sảo, mạnh mẽ, tỏa một áp lực khiến đối diện dè chừng.
Thẳng thắn mà , đây là kiểu diện mạo cực phẩm khiến ai một cũng khó lòng quên nổi.
Tôi lục tìm trong ký ức, chắc chắn rằng từng gặp gỡ, chứ đừng đến chuyện phát sinh quan hệ với .
“Tôi chuyện khó tin, chính cũng mới gần đây thôi.”
“Hai năm tại Tam Á, ở bên cô đêm đó… chồng cô, mà là .”
Tôi sững sờ, đầu óc trống rỗng , phản ứng đầu tiên là phủ nhận: “Không thể nào!”
là và Chu Cao Viễn tuần trăng mật ở Tam Á, nhưng suốt thời gian đó luôn ở cạnh mà?
Không đúng!
Có một đêm duy nhất như !
Tôi nhớ như in hôm đó Chu Cao Viễn ép uống nhiều rượu, đó đưa về phòng.
Anh việc gấp cần xử lý nên bảo cứ ngủ .
Vậy thì… phòng đó là Chu Cao Viễn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngay-tho/chuong-1.html.]
Tay chân lạnh toát, một giả thuyết đáng sợ lóe lên trong đầu: “Chẳng lẽ… và thông đồng lên kế hoạch ?”
“Dĩ nhiên là .”
Cố Tu khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét:
“Tôi thấp hèn đến mức làm những chuyện đó. sự tình cụ thể thế nào vẫn rõ. Nếu cô cho phép, đưa Đa Đa làm xét nghiệm ADN một nữa.”
Tôi thấy chẳng lý do gì để khước từ yêu cầu .
Căn hộ thuê sâu trong một khu chung cư cũ kỹ xuống cấp.
Khi xe dừng , Cố Tu lướt mắt quanh một lượt nhíu mày thật sâu.
Tôi hiểu đang nghĩ gì, nhưng khi ly hôn với bàn tay trắng, hiện tại túng thiếu bộn bề, chẳng thể đòi hỏi một điều kiện sống khá khẩm hơn.
Vừa mở cửa định xuống xe, bỗng cất giọng:
“Có thể để phương thức liên lạc ? Khi nào kết quả xét nghiệm, sẽ báo cho cô .”
“Được.”
Tôi định lấy điện thoại thì nhận thấy cánh tay bế Đa Đa tê cứng từ bao giờ.
Cố Tu nhanh chóng nhận sự khó xử của , hỏi thẳng:
“Nếu ngại, cứ để bế hộ một lát?”
Tôi nhẹ nhàng chuyển Đa Đa sang tay .
Có vẻ đây là đầu tiên Cố Tu bế trẻ nhỏ.
Cả hai cánh tay căng cứng, cứ thế giơ thẳng con bé phía trông cực kỳ thiếu tự nhiên, lệch tông với bộ vest lịch lãm .
Nhìn chằm chằm Đa Đa một lúc, cuối cùng thốt một câu:
“Con bé… vẻ mũm mĩm nhỉ?”
Tôi bật thành tiếng: “Bé con nhà đúng là nhẹ chút nào .”
Tay giải phóng bớt tê hơn, định đưa tay đón con nhỏ.
Cố Tu khẽ tránh sang một bên: “Cô ở tầng mấy? Để đưa hai con lên nhà.”
Căn hộ thuê tít tầng cao nhất, chỉ leo thang bộ thôi đủ hụt , huống hồ còn bế thêm Đa Đa.
“Hôm nay thực sự cảm ơn nhiều.”
Tôi lách cách mở khóa cửa lời cảm ơn, nhưng ngay khi cánh cửa bật mở, hình.
Tất cả đồ đạc cất công đóng gói đó giờ lục tung lên, vứt bừa bãi khắp sàn nhà.
Tôi hoảng hốt lao , quỳ xuống bới tìm trong đống hộp giấy, nhưng bên trong chỉ là trống.
Tôi run rẩy : “Đa Đa… đồ của con bé lấy sạch …”
Cố Tu bước tới kéo dậy: “Bình tĩnh , đừng chạm bất cứ thứ gì nữa.”
Anh lấy điện thoại : “Tôi sẽ báo cảnh sát. Trước mắt cô theo về chỗ , tối nay tuyệt đối thể ở đây.”
“ mà…”
“Kẻ trộm chắc chắn chìa khóa nhà cô. Nếu chúng , cô và Đa Đa sẽ gặp nguy hiểm đấy.”
Anh tới bên cửa sổ, xuống phía : “Cửa sổ khung sắt bảo vệ, kẻ gian leo gì khó khăn cả.”
Tôi buông thõng hai tay, cố nuốt vị đắng chát trong lòng, đàn ông vẫn còn là lạ mắt, khẽ lẩm bẩm:
“Tôi bao giờ nghĩ ngày thê t.h.ả.m đến mức .”
Cố Tu chỉ bình thản đáp :
“Rồi chuyện sẽ thôi.”