Ngày lãnh chứng đề nghị ly hôn, tôi đẩy anh ta vào đường cùng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-18 15:24:22
Lượt xem: 25

Giữa và Quý Trầm dường như luôn một cách nào đó thể lấp đầy.

 

Năm mười tám tuổi, hai đứa chen chúc trong căn hầm tối tăm thấy ánh mặt trời, tương lai sẽ cho một mái ấm.

 

Năm hai mươi ba tuổi, sự nghiệp của bước đầu thành công. Anh thuê một căn hộ ở nơi cao nhất thành phố, món quà đầu tiên tặng là một chiếc nhẫn kim cương.

 

Năm hai mươi bảy tuổi, chúng cãi một trận nảy lửa vì những phụ nữ vây quanh . Tôi đóng sầm cửa bỏ , hề đuổi theo.

 

Năm ba mươi tuổi, chúng gặp . Anh : “Chúng kết hôn , để cho em một danh phận chính thức”.

 

Có nồng cháy ?

 

Có lẽ là .

 

những khoảnh khắc từng nóng bỏng, nguội lạnh, cưỡng ép hâm nóng , chỉ bản chúng mới rõ nó mang hương vị gì.

 

Âm báo WeChat của hề vang lên.

 

Tôi gọi điện thoại qua, chỉ thấy giọng nữ máy móc: “Số máy quý khách gọi hiện tắt máy”.

 

Tôi quá quen thuộc với chiêu trò .

 

Quý Trầm giỏi nhất chính là dùng bạo lực lạnh và việc cắt đứt liên lạc để đối phó với những vấn đề mà giải quyết.

 

Anh tưởng rằng thời gian thể mài mòn thứ, bao gồm cả sự kiên định và quyết tâm của .

 

Suốt một tuần đó, quả nhiên như bốc khỏi thế gian.

 

Số điện thoại cá nhân tắt máy, giường ở nhà dấu vết của ngủ. Còn phía công ty, trợ lý Triệu của luôn dùng một lý do duy nhất để thoái thác .

 

[Cô Tô, tổng giám đốc Quý đang họp ạ.]

 

Cuối cùng cũng thể nhẫn nhịn thêm nữa.

 

[Tiểu Triệu, bây giờ là mười một giờ đêm , cuộc họp xuyên quốc gia kéo dài đến tận sáng hôm luôn ?]

 

Ở đầu dây bên , giọng của trợ lý Triệu vẫn bình tĩnh và chuyên nghiệp.

 

[Vâng thưa phu nhân. tổng giám đốc Quý đang bàn bạc chi tiết về ‘Dự án Lý Thần’ với đội ngũ bên Kazakhstan ạ.]

 

Để tăng thêm độ tin cậy, còn gửi cho một tấm ảnh chụp trộm cảnh Quý Trầm đang họp.

 

Trong ảnh, Quý Trầm mặc áo sơ mi màu xám đậm, đôi lông mày nhíu chặt, đang chăm chú máy tính xách tay với vẻ mặt đầy vẻ quyết đoán.

 

Tiếc , mắt quá tinh.

 

Tôi thấy màn hình máy tính phản chiếu mắt kính của . Ở góc bên , thời gian hiển thị rõ mồn một là 13:15.

 

Tôi phóng to bức ảnh, khoanh tròn mốc thời gian đó gửi ngược .

 

Lần , khung đối thoại im lặng suốt hai phút đồng hồ.

 

Đối với một làm việc tính bằng giây như trợ lý Triệu mà , đây thể coi là một sự cố nghề nghiệp nghiêm trọng.

 

Cuối cùng, gửi qua một tin nhắn mới.

 

[Để phối hợp với phía đối tác, bộ thời gian làm việc của tổng giám đốc Quý hai ngày nay đều tính theo múi giờ địa phương bên đó ạ.]

 

là một cái cớ thể kẽ hở.

 

Tôi tiếp tục chơi trò trốn tìm với bọn họ nữa.

 

Tôi trực tiếp nhắn .

 

[Nói với Quý Trầm, tài liệu nội bộ của ‘Dự án Lý Thần’ đang trong tay . Nếu trong vòng nửa tiếng nữa thấy mặt , đống tài liệu sẽ xuất hiện trong hòm thư của đối thủ cạnh tranh với đấy.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngay-lanh-chung-de-nghi-ly-hon-toi-day-anh-ta-vao-duong-cung/chuong-1.html.]

Chưa đầy một phút , điện thoại của vang lên.

 

của Quý Trầm.

 

Giọng mang theo sự giận dữ đang cố kìm nén.

 

[Tô Niệm, ở nhà đợi .]

 

Nhà ư?

 

Nhà của và Quý Trầm nhiều đến mức như một chuỗi khách sạn .

 

Cầu hôn tặng một căn, làm hòa tặng một căn, cãi xin tặng thêm một căn.

 

Từ những căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố đến biệt thự ven hồ ở ngoại ô, giống như một nhân viên môi giới bất động sản cần mẫn, ngừng dùng tài sản để lấp đầy những vết nứt giữa hai chúng .

 

trở về thì chỉ đếm đầu ngón tay.

 

Trợ lý Triệu nhanh chóng gửi định vị qua.

 

[Phu nhân, tổng giám đốc Quý đang đường đến căn hộ ở Sơ Kiến Lý ạ.]

 

Sơ Kiến Lý là tên của khu chung cư cũ mà chúng từng ở năm mười tám tuổi.

 

Sau Quý Trầm phất lên, mua bộ khu đó để phá dỡ và xây dựng thành một tòa nhà chung cư cao cấp như hiện nay.

 

Anh giữ tầng cao nhất cho riêng , rằng làm thì quên gốc gác.

 

Nơi là điểm khởi đầu cho đế chế kinh doanh của , cũng là nơi tình yêu của chúng bắt đầu.

 

Hay đúng hơn, là nơi ảo tưởng về tình yêu của chúng bắt đầu.

 

Anh thừa dễ mủi lòng những điều như thế.

 

Khi đến căn hộ, ở đó .

 

Dáng cao lớn cửa kính sát đất khổng lồ, từ cao xuống ánh đèn lung linh của thành phố.

 

Nghe thấy tiếng mở cửa, . Thấy là , lớp băng giá mặt mới tan một chút.

 

khi ánh mắt lướt qua mấy chiếc vali đóng gói kỹ càng đặt chân , vẻ mặt mới dịu đôi chút ngay lập tức trở nên lạnh lẽo.

 

“Em đang làm loạn cái gì nữa đây?”

 

Giọng điệu của tràn đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

 

“Tô Niệm, em thể bớt lãng phí thời gian lên ? Em cuộc sống riêng của ? Cứ mua sắm với hội chị em của em , làm spa, ăn ở mấy nhà hàng nổi tiếng mạng, mua túi xách trang sức em thích, đều ủng hộ hết. Từng đồng tiền kiếm bây giờ đều một nửa là của em. Tôi cam đoan, chỉ cần em tiêu tiền, tuyệt đối sẽ nửa lời.”

 

Anh giống như một vị quân vương đang mất kiên nhẫn, ban phát sự hào phóng và khoan dung của .

 

Tôi cắt ngang lời độc thoại dứt của .

 

“Quý Trầm, lúc nào cũng hào phóng. Tiền cho đủ , bây giờ chỉ ly hôn với thôi.”

 

Anh chằm chằm , như thể đang một xa lạ.

 

“Kết hôn là em đề nghị, ngày tháng là em chọn, em tổ chức đám cưới cũng chiều theo ý em. Rốt cuộc em còn hài lòng vì điều gì nữa?”

 

“Tôi chẳng hài lòng cả.”

 

Tôi bình tĩnh : “Chỉ là hành hạ một chút thôi. Anh khiến đau khổ ngần năm, giờ giày vò vài ngày, ?”

 

Anh hít một thật sâu, dường như đang cố hết sức để kìm nén cơn giận của .

 

“Tô Niệm, đừng chiều mà sinh hư. Tôi tưởng chúng đạt thỏa thuận chung mà. Cuộc hôn nhân chính là lời hồi đáp mà dành cho mười ba năm qua của em. Tôi sẽ ly hôn . Sự kiên nhẫn của cũng giới hạn đấy.”

 

Loading...