Ngày được bao nuôi, tôi phát hiện "bố đường" là chồng mình - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-13 02:27:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Các cổ đông bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Thời Yến Quân - ở vị trí chủ tọa - sa sầm mặt mày, trông đáng sợ.

Anh đang định nổi giận thì nhấn tay .

“Ông Tô, vì để nhét con gái ông nhà họ Thời, ông đúng là tốn ít nhỉ."

Tôi dậy, chỉnh bộ đồ công sở bước đến mặt ông .

"Ông chuyển giao tài sản công ty ngoài, bằng chứng ?"

"Bằng chứng trong chiếc USB !" Ông Tô nghiến răng nghiến lợi: "Trong bộ lịch sử giao dịch các tài khoản ngoại biên(*) mà cô sử dụng!"

(*) Loại tài khoản mở ở nước ngoài, thường dùng để né thuế hoặc giấu tài sản.

Tôi mỉm : "Được thôi, sự khẳng định chắc nịch của ông Tô, chúng hãy kiểm chứng công khai."

Đoạn, sang Giám đốc Bộ phận Kỹ thuật: "Giám đốc Vương, chiếu nội dung USB lên màn hình lớn ."

Giám đốc Bộ phận Kỹ thuật do dự nhưng vẫn nhận lấy chiếc USB.

Nửa phút , màn hình lớn, các bảng hóa đơn, chứng từ xuất hiện dày đặc.

"Mọi cho kỹ ! Đây chính là bằng chứng chắc chắn về việc cô chuyển giao tài sản ngoài!" Ông Tô chỉ màn hình trong sự đắc chí.

"Ông Tô, mắt ông , trách ông." Tôi thở dài, : "Tiêu đề của những tài khoản ghi rõ ràng là công ty TNHH Đầu tư Tô Thị. Đây là bảng kê khai những khoản tiền ông lợi dụng Thời Thị để rửa tiền cho chính đấy chứ."

Ông Tô ngây nhào tới sát màn hình, trắng bệch mặt mày ngay tức thì.

"Cái ... Cái … Không thể nào! Rõ ràng để lịch sử giao dịch của cô mà!"

"Đương nhiên là vì cho đ.á.n.h tráo chiếc USB của ông từ ." Tôi khẩy. "Còn về chiếc khuy măng sét ..." Tôi cầm chiếc khuy đá Sapphire lên, liếc một cái đầy ghét bỏ. "Ông Tô, ông cầm một món hàng giả giá mười đồng ba cái ở vỉa hè mà dám tư thông với Trợ lý ?" Tôi đảo mắt khinh bỉ: "Chữ tắt chiếc khuy là SYJ, đó là chữ cái tắt của tên chồng - Thời Yến Quân. Đến cả phiên âm mà ông cũng học cho t.ử tế ?"

Thời Yến Quân giơ bàn tay trái của lên đúng lúc, để lộ chiếc khuy măng sét Sapphire ở cổ tay áo y hệt cái mà ông Tô đưa .

"Đó quả thực là đồ dùng cá nhân của ."

Cả phòng họp lớn.

Mặt Ông Tô xám ngoét như tro tàn, ông ngã sụp xuống ghế, rằng tiêu đời.

"Mời ông Tô ngoài. Thông báo cho Đội Cảnh sát kinh tế, giao nộp bộ bằng chứng rửa tiền cho họ." Thời Yến Quân lạnh lùng lệnh.

Bảo vệ lập tức tiến lên, kéo ông Tô mềm nhũn như bùn ngoài.

Phòng họp yên tĩnh trở . Tôi về chỗ , cầm chai nước khoáng mặt lên.

"Một chút hiểu lầm, làm phiền . Chúng tiếp tục họp."

Tôi vặn nắp chai , uống một ngụm, động tác dứt khoát, gọn gàng. Từ đó còn ai dám bằng ánh mắt coi thường nữa.

"Ngu Duyệt, từ nay, quyền quản lý tài chính của tập đoàn thuộc về em ."

Một tháng sóng gió ở Đại hội Cổ đông, Thời Yến Quân lấy lý do tái cơ cấu Hội đồng Quản trị để dọn sạch những khối u nội bộ. Một chiếc thẻ đen giới hạn và vài bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản giá trị lớn giao tay .

Tôi chiếc thẻ đen, thở dài thườn thượt.

"Cái của em đúng là vất vả mà."

Tôi thở dài thườn thượt, đắp tập báo cáo tài chính dày cộp lên mặt: "Nếu cô mà em những làm con chim sơn ca chỉ ăn chờ c.h.ế.t mà còn trở thành bà v.ú già quản lý tài chính cho cả một đế chế trăm tỷ, chắc cô tức đến mức sống mất."

Thời Yến Quân bước tới, chẳng hề khách sáo mà rút tập báo cáo mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngay-duoc-bao-nuoi-toi-phat-hien-bo-duong-la-chong-minh/chuong-6.html.]

Hôm nay, mặc một bộ đồ ở nhà rộng rãi, cổ áo mở, để lộ xương quai xanh gợi cảm.

"Đừng xem nữa, ánh sáng , dễ hại mắt."

Anh để kịp phản ứng kéo dậy thuận thế ôm gọn lòng, tựa cằm lên hõm cổ một cách tự nhiên.

"Việc của tập đoàn cứ giao cho CFO chuyên nghiệp làm là . Em chỉ cần chịu trách nhiệm xinh như hoa, nhân tiện quản lý tiền tiêu vặt của thôi."

"Thôi nhé, coi em là đứa trẻ lên ba ? Sổ sách mà kỹ, đám quản lý cấp cao bên dám bê cả công ty đấy." Tôi nhéo mặt một cái: "Giờ mấy kẻ làm loạn hết cả , buồn chán quá."

Thời Yến Quân bắt lấy bàn tay đang làm loạn của , đặt nó lên môi hôn một cái: "Buồn chán ?" Càng về ở cuối câu, tông giọng càng cao dần.

Sau đó, bất ngờ bế ngang lên, sải bước về phía phòng ngủ.

"Vậy chúng làm chút chuyện gì đó cho bớt buồn chán ."

Tôi thốt lên trong kinh ngạc: "Này! Ban ngày ban mặt, làm cái gì thế? Thả em xuống!"

"Làm chuyện quan trọng."

Anh ném lên chiếc giường lớn, mềm mại, áp hình cao lớn xuống, giam cầm giữa hai cánh tay.

"Nếu phu nhân thấy buồn chán, chi bằng chúng sinh kế thừa để giải khuây nhé?"

Cái kiểu giải khuây gì thế ?

Tôi đá một cái bắp chân , xoay lăn phía trong giường, kéo chăn quấn chặt lấy .

"Sinh con sẽ hư dáng đấy, em còn giữ cái vòng eo con kiến ."

Thời Yến Quân mảy may quan tâm, ôm lấy cả lẫn chăn lòng.

"Hư dáng thì vẫn thích. Ngu Duyệt, cảm ơn em."

"Cảm ơn em chuyện gì?"

"Cảm ơn em bắt uống mấy loại t.h.u.ố.c nhuận tràng lung tung , cảm ơn em bằng lòng ở bên cạnh , cùng thắng trận chiến ."

Tôi bĩu môi, cách chăn đạp một cái.

"Đừng mừng vội, cuốn cẩm nang tiểu thư giới thượng lưu của em vẫn còn ghi ít bí kíp thuần phục chồng đấy. Nếu thể hiện , em sẽ cho thế nào là trình độ chuyên nghiệp thực thụ."

Thời Yến Quân đáp mà trở bước xuống giường, lấy một cuốn sổ tay màu đỏ từ trong ngăn kéo bàn học.

"Trùng hợp thật, cũng thứ cho em xem."

Tôi tò mò cầm lấy cuốn sổ, mở trang đầu tiên, suýt bật thành tiếng.

Trên trang giấy, những dòng chữ to nắn nót bằng bằng bút máy:

"CẨM NANG CHINH PHỤC VỢ CỦA THỜI YẾN QUÂN"

"Điều thứ nhất: Khi vợ giận, đừng giảng đạo, hãy chuyển khoản thẳng tay."

"Điều thứ hai: Khi vợ bảo , lập tức tự kiểm tra trong ba ngày gần nhất, quên ngày kỷ niệm nào ."

"Điều thứ ba: Chuyện tủ đồ của vợ mãi thiếu một chiếc túi là chân lý, cần chứng minh."

Tôi lật từng trang, đến nỗi đ.ấ.m tay xuống giường.

"Anh... Anh những thứ từ khi nào ?"

Thời Yến Quân trở giường, dáng vẻ hết sức nghiêm túc.

 

Loading...