NGÀY ĐÊM KHÔNG YÊN - Thời Tri Miễu + Từ Tư Lễ - Chương 9: Tôi có vợ rồi " "
Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:31:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Tri Diệu giúp cài cúc tay áo sơ mi kiểu Pháp, gì, bỏ , vẻ mặt bình tĩnh.
Từ Tư Lễ theo bóng lưng cô.
Sau đó hai cùng đến khách sạn tổ chức tiệc cưới của nhà họ Hạ.
Từ Tư Lễ dẫn Thời Tri Diệu đến chỗ cặp vợ chồng trung niên trông tinh thần: "Chú Hạ, dì Hạ."
Bà Hạ đầu thấy , mắt sáng lên rõ rệt, nhưng miệng cố ý : "Ôi, ai đến đây ? Sao nhận ngay nhỉ?"
Từ Tư Lễ lười biếng: "Cháu trai thế , gặp một là quên , dì còn quên ? Vậy thì đúng là già ."
Bà Hạ làm bộ đ.á.n.h : "Thằng nhóc thối! Để dì mách cháu!"
"Trước đây dì còn con gái nhỉ? Nhặt ở về ?"
Từ Tư Lễ đối với quen chính là cái tính cách bất cần đời như , Thời Tri Diệu bên cạnh họ , ngờ ngọn lửa nhanh cháy đến cô.
Bà Hạ nửa thật nửa giả : "Chỉ sợ cháu tơ tưởng."
Từ Tư Lễ đẩy Thời Tri Diệu về phía : "Không thể nào, cháu vợ . Thời Tri Diệu, chào hỏi ."
Thời Tri Diệu chỉ thể mỉm : "Dì Hạ, chú Hạ."
Bà Hạ ngạc nhiên vòng quanh cô: "Ôi, mang vợ đến, hiếm thật, xem mặt mũi của cũng lớn đấy."
Thật sự là hiếm .
Trước đây, dù là tiệc xã giao thương mại tụ họp riêng tư, Từ Tư Lễ đều đưa cô , đến nỗi dù năm đó họ tổ chức đám cưới, nhưng trong giới Từ Tư Lễ kết hôn và vợ là cô thì đếm đầu ngón tay.
Trước khi phát hiện phụ nữ ở Đại lộ Mùa Thu, Thời Tri Diệu vẫn hiểu tại ? Chỉ cho rằng Từ Tư Lễ thích một .
Sau khi sự tồn tại của phụ nữ đó, cô mới muộn màng hiểu ,
bao giờ thừa nhận cô là vợ , nên đưa cô vòng xã giao của .
Ưu điểm lớn nhất của Thời Tri Diệu là điều, thì cô cũng ép buộc, khi chào hỏi chủ tiệc, cô với Từ Tư Lễ: "Em dạo một chút."
"Được."
Quay rời , tránh để quá nhiều thấy, họ đến cùng .
Thời Tri Diệu xem cô dâu chú
rể.
Cô dâu dịu dàng xinh , chú rể nho nhã tuấn tú, trong mắt cả hai đều tràn ngập tình yêu dành cho đối phương, bầu khí hạnh phúc đó ngay cả xa lạ thấy cũng sẽ chân thành chúc phúc.
Thời Tri Diệu cầm một ly rượu, về phía cô dâu: "Chúc mừng, tân hôn hạnh phúc, trăm năm hảo hợp."
Cô dâu chạm ly: "Cảm ơn."
Thời Tri Diệu định , kết quả cẩn thận va phục vụ phía , giày cao gót loạng choạng, suýt chút nữa va lưng cô dâu.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, eo cô một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy, cô hoảng loạn ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Từ Tư Lễ.
Anh khẽ quát một tiếng: "Cẩn thận một chút! Cô dâu đang mang thai, làm hỏng con của ?"
Thời Tri Diệu chỉ cảm thấy trong tai "két——" một tiếng, xuyên thủng màng nhĩ.
Mi mắt cô run rẩy, , cổ họng đột nhiên nghẹn khó chịu: "......Vậy là loại phụ nữ độc ác mất hết nhân tính ? Chỉ thích làm hỏng con của khác?"
Từ Tư Lễ khựng một chút, lẽ cũng ngờ những lời như .
"Cô dâu đang mang thai, sợ cô va cô thôi."
"Biết , sẽ cẩn thận."
Thời Tri Diệu xong liền , bước chân nhanh.
Từ Tư Lễ nghiến răng , khẽ mắng một câu: "C.h.ế.t tiệt."
Gáy đ.á.n.h mạnh một cái, bà Hạ bực bội : "Tiệc cưới con gái , mắng ai đấy?"
Từ Tư Lễ bực buồn : "Tôi mắng chính , ."
"Mắng chính ? Vậy thì cũng đặc biệt đấy." Bà Hạ lườm một cái, về phía Thời Tri Diệu rời .
"Sao nhanh thế? Tôi còn chuyện với vợ nữa, luôn khen cô ."
"Còn gì nữa?" Từ Tư Lễ nửa vời đáp lời, giọng lười nhác, "Ngủ riêng? Tôi ngoại tình?
Chúng tình cảm hòa thuận? Dì làm hòa giải thì thẳng ."
Anh lấy một ly cocktail từ tay phục vụ ngang qua, "Dù cũng sẽ ." Uống một cạn sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngay-dem-khong-yen-thoi-tri-mieu-tu-tu-le-upmc/chuong-9-toi-co-vo-roi.html.]
Bà Hạ lắc đầu: "Anh may mắn vì khuôn mặt trai , nếu đuổi ngoài từ lâu , ghét nhất những đàn ông chung thủy trong tình cảm."
Từ Tư Lễ nhếch môi, nhưng ý : "Ai với ai, còn chắc ."
·
Thời Tri Diệu thẳng khỏi sảnh tiệc, xuống cầu thang, băng qua vườn hoa, tiếp tục về phía .
Bước chân nhanh chóng, gió đêm lướt qua tóc cô, cô dừng , cứ mãi mãi, cho đến khi giày cao gót mắc khe gạch lát nền, cơ thể cô mất kiểm soát lao về phía .
Thời Tri Diệu vội vàng đưa tay vịn tường, lòng bàn tay cọ xát bức tường nhám, cuối cùng cô cũng dừng .
Cô cúi đầu lòng bàn tay, lòng bàn tay trầy da, rỉ những tia m.á.u đỏ.
Ánh mắt cô chút tê dại.
...Người những lời khỏi miệng, thường là những lời thật lòng nghĩ nghĩ nhiều trong lòng.
Từ Tư Lễ quả nhiên hận cô.
Chuyện xảy một năm , là quả b.o.m hẹn giờ giữa họ.
Trong cuộc sống, bất kỳ từ khóa nào liên quan đến chuyện đó đều sẽ kích nổ mâu thuẫn ẩn giấu vẻ bình yên của họ.
Thời Tri Diệu cúi đầu, cố gắng bình cảm xúc.
, phía bóng cây, ba đàn ông đang trong vườn khách sạn tìm kiếm thứ gì đó chú ý đến cô: "Ê, đại ca đại ca, là phụ nữ ?"
"Tuổi 25, mặc váy xanh...
, chính là cô , con tiện nhân còn dám điện thoại, ,
qua bắt nó."
Ba trực tiếp về phía Thời Tri Diệu.
Thời Tri Diệu thở phào một , chuẩn sảnh tiệc, nhưng cánh tay đột nhiên nắm lấy: "Ông đây tìm mày nửa ngày, hóa mày trốn ở đây!"
Thời Tri Diệu kéo , đột nhiên thấy ba đàn ông lạ mặt, sững sờ: "......Cái gì?"
Người đàn ông dẫn đầu để tóc húi cua, trông như lăn lộn ngoài xã hội: "Tự nhận đơn, đến khách sạn giả vờ vệ sinh trốn mất, đùa giỡn bọn tao ? Tao cho mày , hôm nay mày cũng , cũng ! Đi mau!"
Thời Tri Diệu họ kéo vài bước, cảm thấy lời của họ thật khó hiểu: "Các nhận nhầm
? Tôi hề quen các ."
"Còn giả vờ! Chính là mày! Mau theo chúng tao lên lầu, Lục gia còn đang đợi phục vụ trong phòng!"
Thời Tri Diệu lập tức hất tay họ , lùi vài bước, nghiêm giọng cảnh cáo: "Các nhận nhầm , quen Lục gia nào cả, đến dự tiệc cưới, liên quan gì đến
các !"
Người đàn ông tóc húi cua xác định cô chính là đổi ý giữa
chừng, căn bản nhảm với cô, trực tiếp lệnh cho đàn em: "Kéo cô !"
Thời Tri Diệu bỏ chạy!
Tuy nhiên, chạy mấy bước hai đàn em tóm lấy, họ cưỡng chế kéo cô thang máy!
Thời Tri Diệu mơ cũng ngờ gặp tai họa vô cớ như ở khách sạn năm tại Kinh Thành!
"Các buông ! Buông !" Cô liều mạng giãy giụa, hai tay bám
chặt cửa thang máy buông, lòng đầy hoảng loạn, chỉ một ý nghĩ, cô thể đưa lên lầu! Nếu hậu quả sẽ khôn lường!
Cô lớn tiếng kêu cứu, "Có ai ! Cứu với——"
Đáng tiếc là nơi cô lạc đến là vườn của khách sạn, nhân viên khách sạn, cũng khách nào khác, chỉ các vị thần bức bích họa trần nhà cúi đầu im lặng, căn bản ai thấy tiếng kêu cứu của cô!
Người đàn ông tóc húi cua trực tiếp đá đầu gối của Thời Tri Diệu một cái, Thời Tri Diệu quỳ xuống đất, hét lên: "Còn mau đưa !"
Hai đàn em nâng Thời Tri Diệu lên, đàn ông tóc húi cua bấm liên tục nút đóng cửa!
"Ưm ưm! Ưm ưm ưm!"
Cửa thang máy từ từ đóng , gương thang máy phản chiếu mái tóc rối bời và khuôn mặt tái nhợt của Thời
Tri Diệu, đột nhiên! Cô thấy Từ Tư Lễ!
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Trong mắt cô bùng lên sự ngạc nhiên, đầu c.ắ.n bàn tay đang bịt miệng cô một cái!
Đàn em đau đớn kêu lên một tiếng, Thời Tri Diệu hét lớn: "Từ Tư Lễ! Từ Tư Lễ! Từ Tư Lễ——"
Người đàn ông tóc húi cua bịt miệng cô ! Cửa thang máy đóng !