Cái mặt , hôm nay nhất định mất.
"Bác , con trai bác tới thì đám cưới cũng thể tổ chức trắng ." Tôi giơ cao micro, tiếp tục mỉm với quan khách, "Mọi yên tâm, chương trình bốc thăm vẫn tiếp tục."
"Và hơn nữa-"
"Hôm nay còn thêm một giải đặc biệt."
Sắc mặt Trần Ngạn biến đổi.
Có lẽ bà linh cảm định làm gì.
muộn .
Tôi đưa tay hiệu cho bộ phận kỹ thuật ở hậu trường.
Ngay giây tiếp theo, màn hình lớn sân khấu vụt sáng.
Vốn dĩ màn hình đó đang phát phát ảnh cưới của và Trần Ngạn.
lúc , nó đột ngột chuyển thành ảnh chụp màn hình một cửa sổ trò chuyện.
Bức ảnh đầu tiên là Trần Ngạn gửi cho phụ nữ :
[Ưu điểm lớn nhất của cô là điều.]
[Để thành nốt quy trình đám cưới , chuyện đó từ từ sẽ xử lý.]
Bức ảnh thứ hai:
[Em đừng quấy nữa, đợi đám cưới kết thúc sẽ ngả bài với cô ngay.]
[Dù cô cũng yêu như , cùng lắm là lóc vài ngày thôi, dám làm gì quá đáng .]
Bức ảnh thứ ba là lịch sử chuyển khoản đêm hôm .
Năm mươi hai triệu.
Lời nhắn:
"Tặng em để mua chiếc túi em thích, đám cưới xong sẽ đến tìm em ngay."
Toàn trường lặng ngắt như tờ.
Mẹ Trần Ngạn hét lên một tiếng, lao lên định tắt màn hình.
"Tắt ! Tắt ngay cho !"
Tôi khẽ nhấc tay, lách sang một bên.
Bà vồ hụt, suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi sân khấu.
Tôi bà , nụ môi dần trở nên lạnh lẽo.
"Bác ơi, đừng vội."
"Đây mới chỉ là tấm thứ ba thôi."
"Kịch vẫn còn ở phía cơ."
Năm phút tiếp theo thể coi là màn công khai hành quyết tại chỗ.
Tôi lượt cho trình chiếu từng tấm hình một.
Nội dung cuộc trò chuyện.
Ảnh chụp màn hình đặt phòng khách sạn.
Ảnh tự sướng mật của đôi tình nhân.
Các giao dịch chuyển khoản ngày kỷ niệm.
Thậm chí còn cả đoạn chat với môi giới bất động sản khi Trần Ngạn đưa phụ nữ đó xem nhà tháng .
Những bằng chứng do mới tìm hôm nay.
Mà là từ lâu đây, khi cảm thấy điều gì đó , âm thầm thu thập .
Chỉ là luôn tự nhủ, lẽ là do đa nghi quá thôi.
Có lẽ sẽ lời giải thích thỏa đáng.
Có lẽ chỉ là xao lòng nhất thời.
Cho đến ngày hôm nay, chính tay đập tan cái " lẽ" đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ngay-cuoi-cua-toi-chu-re-bo-tron-mat-roi/chuong-4.html.]
Vậy thì còn cần gì giữ thể diện cho nữa?
Tôi sân khấu, tay nắm chặt micro, xuống những khuôn mặt đang biến sắc đủ cung bậc cảm xúc bên , bỗng cảm thấy lòng bình thản đến lạ kỳ.
"Giải thưởng lớn nhất ngày hôm nay là chiếc tủ lạnh ."
Tôi ngước mắt khắp hội trường, giọng nhẹ nhàng buông xuống.
"Mà là để các vị tận mắt chứng kiến xem tiền 297.400 tệ chi cho đám cưới của rốt cuộc là mang nuôi hai con ch.ó nào."
Câu dứt, trường bùng nổ.
Có nhịn mà thốt lên: "Vãi thật!"
Có che miệng kinh ngạc.
Có bắt đầu điên cuồng phim, chụp lén.
Cũng vốn định giả bộ lịch sự, nhưng giờ cũng chẳng màng nữa, trực tiếp sang bàn bên cạnh bàn tán rôm rả.
Mẹ Trần sụp đổ, bà lao lên mắng chửi:
"Tống Tri Ý! Cô đúng là đồ điên! Cô còn chê hôm nay đủ mất mặt !"
Tôi bà , bỗng nhiên mỉm .
"Mất mặt?"
"Bác , mất mặt nhất hôm nay là cháu."
"Mà là đứa con trai bảo bối của bác, kẻ dắt theo tiểu tam bỏ chạy ngay trong ngày cưới."
Bà câu của chặn họng đến đỏ gay cả mặt, tay chân run lẩy bẩy.
lúc , phía cửa hội trường bỗng nhiên xôn xao.
Tất cả đều ngoảnh đầu .
Trần Ngạn đến .
Cuối cùng thì cũng chịu ló mặt .
Hắn mặc bộ vest lẽ là của chú rể ngày hôm nay, đầu tóc rối, sắc mặt vô cùng khó coi.
Đứng ở cửa hội trường, lên những dòng tin nhắn đang chạy màn hình, cả như đóng đinh tại chỗ.
Tôi chẳng lấy gì làm lạ khi thấy xuất hiện.
Bởi vì khi Trần lao lên sân khấu, bà điên cuồng gọi cho cả chục cuộc điện thoại.
Loại như , thể bỏ chạy.
tuyệt đối thể chấp nhận việc bản bêu rếu, mất mặt bàn dân thiên hạ.
Thế nên chắc chắn sẽ .
Hơn nữa còn với cái ảo tưởng rằng " đến đây để dọn dẹp bãi chiến trường".
Quả nhiên, bước lên sa sầm mặt .
"Tống Tri Ý, cô quậy đủ ?"
Tôi suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Các bạn xem, lúc nào cũng .
Kẻ làm sai bao giờ cũng là lên tiếng hỏi : "Cô quậy đủ ?".
Cứ như thể sai lầm lớn nhất của ngày hôm nay là hủy hôn...
Mà là vì ngoan ngoãn làm một nạn nhân cam chịu để giữ thể diện cho .
"Chưa đủ." Tôi , bình thản đáp, "Nếu đến sớm hơn một chút, còn thể cho xem thêm vài đoạn nữa."
Phía hội trường nhịn mà bật .
Sắc mặt Trần Ngạn càng thêm khó coi.
Hắn sải bước lên sân khấu, hạ thấp giọng, nghiến răng :
"Cô nhất định làm chuyện tuyệt tình đến mức ?"
Tôi nghiêng đầu .
"Tuyệt tình?"