Nền tảng của tình yêu - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-11 08:47:20
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe miệng kìm mà nhếch lên, cố ép xuống, mang theo vẻ bi thương : “ mà, đàn ông như Phó tổng quá ít. Tôi tìm ở bây giờ?”

Vành tai Phó Tư Niên từ từ đỏ ửng, ho khan một tiếng: “Ừm. Có lẽ, cũng chỉ mới xứng với em thôi.”

Ba ngày , khi đang uống rượu ở quán bar, Phó Tư Niên gửi tin nhắn cho .

Anh hỏi khi nào thì làm.

Hôm đó khi câu gần như là tỏ tình , thực sự ngẩn một lúc, ngờ trực tiếp như .

cũng đáp lời.

Tôi đối với Phó Tư Niên là nghiêm túc. Sau những ngày thăm dò , mặt của đều phù hợp hảo với tiêu chuẩn chọn bạn đời của .

Cho nên chúng thể giống như với Kỷ Trầm, bắt đầu một cách hồ đồ.

Một khởi đầu rõ ràng, luôn sẽ một kết thúc rõ ràng.

Vừa , mượn cớ “tổn thương tình cảm”, xin nghỉ phép năm, cùng cô bạn ngoài thư giãn.

Quán bar coi là nơi đỉnh cao trong thành phố, trình độ của ban nhạc cao, những bài hát họ chọn cũng gu.

Tôi thưởng thức dàn trai xinh gái sàn nhảy, uống rượu với bạn .

Cho đến khi âm nhạc dừng từ lúc nào, một lúc , một đoạn dạo đầu guitar quen thuộc vang lên.

“I found a love for me, Darling, just dive right in and follow my lead...”

Giọng hát từ tính và khàn vang lên, động tác uống rượu của khựng , trợn tròn mắt lên sân khấu.

Kỷ Trầm mặc chiếc áo hoodie màu đen đang ghế cao, gảy đàn guitar.

Trong chớp mắt, đám đông ồn ào, ánh đèn mê hoặc đều biến mất, chỉ thể thấy .

Mấy cô gái trẻ khán đài đều phát cuồng, xôn xao bàn tán lát nữa làm để xin WeChat.

Mọi thứ giống hệt như đầu chúng gặp .

Chỉ điều , tiến về phía nữa.

Kỷ Trầm đặt guitar xuống, chậm rãi từ đài bước xuống, trong tiếng hò reo của trường, thẳng đến mặt , với : “Thêm WeChat nhé, ?”

Tôi với vẻ mặt phức tạp: “Cần gì ?”

Không tự luyến. Tôi thể cảm nhận Kỷ Trầm tình cảm với , nhưng tình cảm bao nhiêu phần là dựa bản ” đây?

Hay là vì, khi ở bên , chăm sóc từng li từng tí, và sự “hiểu chuyện” bao giờ làm loạn khi ngoại tình?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nen-tang-cua-tinh-yeu/chuong-8.html.]

Tôi thấy, tất cả những gì đang làm bây giờ chỉ vì trong tiềm thức của , luôn là kẻ l.i.ế.m cẩu ngước . Bây giờ, kẻ l.i.ế.m cẩu dám đá , chỉ là cam lòng mà thôi.

Đám đông tản , Kỷ Trầm vẫy tay về phía sân khấu, âm nhạc tiếp tục.

Anh xuống bên cạnh , thở dài một tiếng.

“Lời em hôm đó, về nhà suy nghĩ kỹ , đúng là đạo lý đó thật.”

“Bốn năm qua, em với . Em hy sinh vì nhiều, ngược luôn làm tổn thương em. Em , thể hiểu .”

Vẻ mặt cứng nhắc, dường như vài lời khó , mang theo sự vụng về thô kệch.

“Cái đó... Nếu như, đều sửa đổi. Anh sẽ đối xử với em, cũng lăng nhăng với đám mẫu nữa, em thể...”

Anh dường như nhớ câu độc địa “tuyệt đối ăn cỏ ven đường” hôm đó, mặt đỏ lên, hạ quyết tâm: “Có thể làm hòa với ?”

“Xin , đây đều là !”

Tôi kinh ngạc Kỷ Trầm, nghi ngờ ai nhập xác .

Kỷ Trầm vốn luôn cao cao tại thượng, dùng cằm , thế mà cũng xin , còn chủ động cầu hòa?

“Ai bày mưu cho đấy?” Tôi thừa đây tuyệt đối phong cách của , phía chắc chắn cao nhân chỉ điểm.

Kỷ Trầm mím môi: “...Mấy thằng bạn của . Sau khi chia tay em, bọn nó đều bình thường làm làm mẩy quá, theo đuổi vợ thì giữ cái sĩ diện hão nữa...”

Nói đến đây, sự hổ của dường như đến giới hạn: “Cho nên, rốt cuộc em làm hòa ?”

“Anh mạnh hơn đám đối tượng xem mắt của em nhiều chứ? Em ngủ với , bọn họ thấy buồn nôn ? Còn gã sếp hôm đó của em nữa, qua là một tên cuồng công việc tẻ nhạt, chỉ bàn báo cáo với em thôi. Chúng mài giũa suốt bốn năm, chúng mới là hợp nhất.”

Tôi trả lời liên quan đến câu hỏi: “Làm khiến ông chủ ở đây đồng ý cho quậy như ?”

Kỷ Trầm nhếch môi: “Anh mua cửa hàng . Bây giờ chính là ông chủ.”

“Em thích nơi ? Thích thì tặng cho em.”

“Không cần .” Tôi uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly, cầm túi xách dậy.

“Cảm ơn ý của , hát . còn thì thôi .”

Không khí đông cứng . Kỷ Trầm mím chặt môi, chút biểu cảm.

“Tại ?”

Đôi mắt đào hoa xinh của Kỷ Trầm, ngay cả khi tức giận cũng tràn đầy thần thái, hiếm khi thấy vẻ mặt lạnh lẽo như .

“Bởi vì,” Tôi , “Tôi bao giờ ăn cỏ ven đường cả.”

Để thoát khỏi sự dây dưa của Kỷ Trầm, chủ động nhận một việc công tác, đến thành phố lân cận một tuần.

Loading...