Cảm ơn bạn ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Ép Hôn Nàng Hầu
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige.
Giờ thì chúc bạn những giây phút truyện thoải mái. Xin chào và hẹn gặp bạn ở những chương tiếp theo của bộ truyện nhé.
Flowers
***
Lee-yeon theo đám đông. Cô nhận nắm tay suốt thời gian qua. Anh nắm tay cô thêm vài giây nữa buông cô .
Dự án Dome. Vườn bách thảo lớn nhất Hàn Quốc sẽ xây dựng ở Hwaido.
Nhiều điểm tham quan như thác nước nhân tạo, nhà kính mái vòm nhiệt đới, công viên sinh thái ngoài trời, vườn treo và khu vui chơi giải trí rừng mưa nhiệt đới là những dự án công cộng mà Thành phố Hwayang đang cố gắng thực hiện để trở thành một địa điểm thu hút khách du lịch. Các giám đốc của mỗi bệnh viện cây xanh tụ tập để đấu thầu cạnh tranh giấu vẻ mặt tham lam khi góc từ của mô phỏng 3D Hwaidome. khi bài thuyết trình dài của diễn giả kết thúc, hội trường hội nghị bùng nổ trong tiếng chuyện ồn ào.
“Cô gì thế?”
Có ấn nút micro gắn bàn dài, giám đốc trả lời máy móc, chút cảm xúc: “Tôi chúng sẽ đấu giá công khai.”
Hội trường nữa im lặng, đều vẻ bối rối và sửng sốt.
"Ý cô là... cô bảo chúng thi ?" Một hỏi với vẻ tức giận khó kiềm chế. Sự hài lòng hiện rõ khuôn mặt của .
Bất chấp sự thù địch, đạo diễn vẫn tiếp tục với giọng điệu vô cảm, “Có vấn đề gì ? Chúng đang cố gắng giao phó công việc cho chăm sóc cây giỏi nhất. Những cây đưa Hwaidome sẽ là những cây hiếm nhất và đắt nhất thế giới. Chúng cần đảm bảo rằng giỏi nhất thuê cho công việc . Chúng những kẻ lừa đảo và lười biếng công việc thông qua ảnh hưởng của tiền bạc.”
Lee-yeon giật lời gay gắt của . Ngay cả giám đốc Bệnh viện D, vẫn tự tin nhất, cũng cau mày như thể tất cả những điều đều vô lý.
Ngược , đạo diễn vẫn bình tĩnh : “Cuộc thi sẽ tổ chức như một giải đấu.”
Sẽ tốn công sức và thời gian cho các viên chức nhà nước để thực hiện một nhiệm vụ lớn như . do các hướng dẫn của chính phủ về Thỏa thuận Xanh mới, mối quan tâm đến thiên nhiên đưa làm điểm tiếp thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-25-chong-ho-ghen.html.]
“Khi khai mạc Ngày trồng cây tiếp theo, giải đấu sẽ giới thiệu trong một video quảng cáo. Xin lưu ý rằng đoàn làm phim tài liệu sẽ mặt tại cuộc thi.”
Sau đó, đạo diễn thêm điều quan trọng nhất mà đều . “Trung tâm chọn vòng chung kết sẽ đảm bảo hợp đồng 10 năm với Hwaidome.”
10 năm?! Lee-yeon tin tai . Hội trường một nữa bùng nổ tiếng chuyện ồn ào.
Vườn bách thảo lớn nhất Hàn Quốc. Những cây quý giá và đắt tiền nhất. Đó là một hợp đồng sẽ mang lượng khách hàng lớn và một khoản trợ cấp hằng năm.
***
“Vậy, em định làm thế ?” Kwon Chae-woo hỏi và liếc Lee-yeon.
Lee-yeon bước quán cà phê gần đó, cúi đầu xuống suốt. Cô cảm thấy kiệt sức khi tiếp xúc với những cảm xúc đổi nhanh chóng của trong phòng hội nghị. Ngay cả khi đang kiệt sức, cô vẫn cảm thấy liếc cô.
“Sẽ camera….”
Choo-ja phản đối nhưng cô giữ im lặng. Kwon Chae-woo thì . "Còn máy ảnh thì ?"
Anh bỏ lỡ bất cứ điều gì khi liên quan đến cô. Lee-yeon và thở dài. "Chỉ là... sống thật yên tĩnh. Nếu chẳng may khuôn mặt xuất hiện một chương trình truyền hình, thứ thể trở nên ồn ào." Cô nhún vai như thể đó là vấn đề gì to tát, nhưng khuôn mặt cô lên điều gì đó khác. Kwon Chae-woo gật đầu, nhưng rằng So Lee-yeon đang miễn cưỡng về điều gì đó.
“Này, Giám đốc So!” một giọng mà cô cực kỳ ghét vang lên.
Lee-yeon nhíu mày nhưng cô nhanh chóng che giấu sự khó chịu của và dậy khỏi chỗ để chào . "Xin chào."
“Lâu gặp! Chúng sống cùng khu, nhưng hiếm khi gặp ,” giám đốc Bệnh viện D, Jo Kyung-cheon . Ông là một đàn ông mái tóc dày ngay cả ở tuổi 60 và từng là sếp của Lee-yeon.
Nhìn thấy khuôn mặt ông khiến cô kiệt sức hơn, cả về tinh thần lẫn thể chất. Cô than thở về sự xui xẻo của chính khi thấy khuôn mặt ông nữa. Có vô lý do khiến cô ghét ông từ tận sâu trong con .
“Nào, chào hỏi . Hai cũng lâu gặp nhỉ?” Giám đốc Jo , vỗ nhẹ lưng học trò, đẩy về phía .
Lee-yeon nắm chặt thả lỏng lòng bàn tay. Trước khi chuyển đến Hwaido, Lee-yeon sống ở Seoul trong một căn phòng riêng nhỏ rộng 12 mét vuông. Cô cảm thấy ngột ngạt khi nghĩ về căn phòng nhỏ chật chội của . Cô cố gắng cau mày.
“Tôi gọi đến Hwaido. Hai từng là bạn của . Hai nên hòa thuận với . Hãy tìm hiểu nhiều hơn. Những trẻ tuổi nên tụ tập nhiều hơn là chỉ dành thời gian với cây cối cả ngày.”
Giám đốc Jo sự đàng hoàng và lịch sự như đây. Có lẽ việc lệnh cho và khiến cuộc sống của khác trở nên khó xử và khốn khổ khiến cuộc sống của dễ dàng hơn.
Học trò của , Hwang Jo-yoon, trông vẻ ngượng ngùng. Cậu vẫn còn là một đứa mọt sách. Cậu vuốt ve đôi lông mày mỏng của một cách buồn bã. "Lee-yeon, lâu ..."
“ ,” Lee-yeon , “Dạo thế nào?”
Sau khi xong những lời xã giao, cô .
Trước khi chuyển đến Hwaido, cô thực tập năm năm sự chỉ bảo của Jo Kyung-cheon. Sau khi nghiệp cao đẳng, cô tự lên từ đáy của bệnh viện. Không cần cũng rằng những mới nghề đối xử tệ bạc và thậm chí tôn trọng như những bình thường. Lee-yeon chịu đựng. Trong khi Hwang Jo-yoon là học trò mà Jo Kyung-cheon trân trọng nhất.
Người rằng là một trong những ưu tú nhất kể từ những năm đại học. ngoài điều đó , luôn rình rập Lee-yeon, chẳng gì, bất cứ khi nào cơ hội. Khi cô thấy đôi mắt sắc bén, đáng sợ của qua cửa sổ ngôi nhà nửa tầng hầm của cô, Lee-yeon báo cáo với bệnh viện. Lee-yeon, , là đuổi việc.
“Trong khi chuyện với , sẽ-” Ánh mắt của Jo Kyung-cheon hướng về phía Choo-ja. Choo-ja dậy và nháy mắt với Lee-yeon. Đó là dấu hiệu cho thấy cô sẽ cố gắng đào bới bất kỳ thông tin nào mà cô thể tìm thấy. Lee-yeon ơn. Cuối cùng cô cũng thể thở một chút.