NÀNG LÀ ÁNH SAO GIỮA NHÂN GIAN - Chương 33: Chỗ dựa phía sau là nhà họ Lương!

Cập nhật lúc: 2026-05-07 08:50:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngôn Tây gãi nhẹ mũi cô bé nhỏ nhắn xinh xắn, "Kiều Kiều của chúng giỏi , tự học mà vẫn giỏi như , còn thể đầu mỗi năm, chính là chị Kiều của tớ!"

Họ học chuyên ngành tài chính, đầu là chuyện dễ dàng, hơn nữa còn là đầu mỗi năm.

Cô gái đối diện Ngôn Tây khẩy: "Đứng đầu mỗi năm thì ích gì, chẳng vẫn nhận học bổng !"

Ngôn Tây sắc mặt trầm xuống, , "Tôn Thiến, đừng ở đây bóng gió, cho ai !"

"Kiều Kiều, chúng đừng để ý đến cô , thật là khó hiểu."

Tôn Thiến cúi đầu giũa móng tay, thổi một , thờ ơ : "Người nhận học bổng mỗi năm là , cần gì bóng gió?"

"Hừ, còn dám nhận học bổng, năm nào điểm của Kiều Kiều mà cao hơn ? Những điểm cộng thêm của rốt cuộc là từ , trong lòng ? Chẳng là vì dựa nhà họ Tô!"

Tôn Thiến khẩy, "Có bản lĩnh thì các cũng dựa núi lớn ."

Ngôn Tây tức đến đỏ mắt.

Tôn Thiến là em họ của nhà họ Tô.

con gái nhà họ Tô từng cứu Lương Tam thiếu, từ đó địa vị nhà họ Tô tăng vọt, nhà họ Tôn cũng theo đó mà lên như diều gặp gió.

Ai mà , nhà họ Tôn tính là họ hàng kiểu gì của nhà họ Tô?

, vẫn nhiều dám đắc tội nhà họ Tôn.

Mỗi khi nhớ đến học bổng Tôn Thiến lấy mất, cô đều cảm thấy oan ức cho Kiều Nam.

đây cũng là hiện thực, một hiện thực bất lực.

Kiều Nam thì để ý, vỗ vỗ tay Ngôn Tây, tinh nghịch lè lưỡi với cô.

Ngôn Tây lập tức bật , véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, tấm tắc khen ngợi.

bao giờ thấy cô bé dùng mỹ phẩm dưỡng da gì, mà da vẫn thể tươi tắn như .

Bên Tôn Thiến ngừng nghỉ, "Ngôn Tây, cả ngày như một con ch.ó bảo vệ cô , thật tò mò, cô cho lợi ích gì?"

Ngôn Tây lập tức tức đến đỏ mặt, nhưng Kiều Nam kéo , cô đầu giận dữ : "Kiều Kiều đừng kéo tớ, chính là thiếu dạy dỗ!"

Kiều Nam giữ cô , giọng ấm áp pha chút lạnh lùng, " đ.á.n.h ch.ó cũng chủ chứ?"

Ngôn Tây sững sờ một chút, giây tiếp theo bật .

Những khác trong ký túc xá đều chút ngạc nhiên Kiều Nam.

Tôn Thiến quen thói hống hách trong ký túc xá, họ dám chọc cũng chỉ thể nhẫn nhịn, đây cô cũng từng bóng gió về Kiều Nam, Kiều Nam đều coi là chuyện gì.

Hôm nay , đích mặt xé Tôn Thiến.

Hơn nữa Kiều Nam trông vẻ hiền lành, ngờ miệng độc như .

Tuy nhiên, họ đều nhất trí cho rằng, quá sướng!

Sắc mặt Tôn Thiến lập tức đổi, "Kiều Nam, bản lĩnh thì nữa!"

Kiều Nam liếc cô một cái, "Cậu tai não, nữa, nhưng ý định làm bẩn miệng nữa."

Ngôn Tây lén lút giơ ngón cái cho Kiều Nam, vẫn là chị Kiều của cô ngầu!

Khi Kiều Nam và Ngôn Tây đến cửa ký túc xá, giọng chói tai của Tôn Thiến vang lên phía họ: "Đắc tội chính là đắc tội nhà họ Tô! Cậu phía nhà họ Tô là nhà họ Lương , chị họ lớn của Tô Di thể sẽ gả nhà họ Lương!"

Kiều Nam dừng bước, đáy mắt ẩn chứa vài phần bóng tối, cô lưng với Tôn Thiến, giọng lạnh lùng: "Vậy thì cứ gọi Lương Tam thiếu đến xử lý ."

Sắc mặt Tôn Thiến tái xanh, Kiều Nam cuồng cái gì!

cách nào tiếp cận Tam thiếu, nhưng luôn thể xử lý Kiều Nam!

lấy điện thoại gọi , chuông reo lâu, đối phương mới nhấc máy, giọng thiếu kiên nhẫn hỏi cô : "Cô là ai?"

Sắc mặt Tôn Thiến đỏ bừng, cung kính : "Chị... chị họ, em là nhà họ Tôn, Tôn Thiến."

Thực quan hệ họ hàng giữa nhà họ Tôn và nhà họ Tô kéo dài đến đời ông bà, cô và Tô Thanh Dương quen , thậm chí là đầu tiên gặp mặt khi cô cùng bố đến thăm nhà họ Tô nửa năm .

Đầu dây bên , Tô Thanh Dương dừng một chút, giọng điệu khá qua loa, "Ồ, nhà họ Tôn , chuyện gì ?"

Tôn Thiến lập tức đổi sang giọng điệu ủy khuất: "Chị họ, em bắt nạt ở trường, họ còn mắng cả nhà họ Tô, quá đáng lắm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nang-la-anh-sao-giua-nhan-gian/chuong-33-cho-dua-phia-sau-la-nha-ho-luong.html.]

Tô Thanh Dương khẩy, "Học sinh Đại học Yến đều kiêu ngạo như ?"

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Nói thì , nhưng cô thời gian rảnh rỗi để tự quản chuyện .

"Tôi sẽ gọi vài cho cô, xử lý bọn họ một trận, bảo bọn họ ăn cho sạch sẽ."

Tôn Thiến ý định tự mặt.

chỉ Tô Thanh Dương đích đến trường một chuyến, để những bình thường coi cô rõ, phía đại tiểu thư nhà họ Tô chống lưng.

thể cứ thế bỏ qua.

Một ý nghĩ chợt lóe lên, cô nhớ Tô Thanh Dương thích Lương Tam thiếu, giả vờ vô tình nhắc đến: "Cảm ơn chị họ, cái tên Kiều Nam đó ngay cả Tam thiếu cũng coi gì, lời ngông cuồng bảo em cứ gọi Tam thiếu đến xử lý cô , nên cho cô một bài học."

"Khoan ." Tô Thanh Dương ngắt lời cô .

"Cô , cô tên là Kiều Nam?"

Tôn Thiến sững sờ một chút, mặc dù trọng điểm cô nắm bắt lệch lạc, nhưng thấy thái độ cô sự đổi, cô kích động : " , một kẻ nghèo rớt mùng tơi lấy tự tin."

Nghe là một kẻ nghèo rớt mùng tơi, Tô Thanh Dương gần như chắc chắn đó chính là Kiều Nam mà cô quen .

Cơn tức giận ở bệnh viện ngày hôm qua nên tìm cô tính sổ!

Giờ nghỉ trưa, Kiều Nam đến bệnh viện, khi cô trở về ký túc xá thấy Ngôn Tây, gọi điện thoại cũng bắt máy, ?

"Ngôn Tây hình như thư viện ." Bạn cùng phòng ở đối diện Kiều Nam nhắc nhở cô.

Ngay khi Kiều Nam định xuống chợp mắt một lát, điện thoại reo lên, là Ngôn Tây gọi đến.

Cô nhấc máy, kịp mở lời, chỉ thấy một giọng của Ngôn Tây: "Xem về trường ."

Kiều Nam là giọng của Tôn Thiến, liếc chiếc giường trống của cô , trong lòng dự cảm lành, vén chăn xuống giường, bình tĩnh : "Ngôn Tây ?"

"Ồ, Ngôn Tây bây giờ bận, chị họ đang ôn chuyện với cô , cũng mới , chị họ từng học cùng trường cấp ba với Ngôn Tây, đặc biệt chăm sóc Ngôn Tây đó."

Tôn Thiến cố ý nhấn mạnh hai chữ "chăm sóc", Kiều Nam lạnh toát.

Cô từng chữ từng câu, "Chị họ cô, Tô Thanh Dương?"

Tôn Thiến tưởng cô dọa sợ, hừ lạnh một tiếng: " , tiểu thư cưng chiều nhất nhà họ Tô, , bây giờ sợ ?"

Kiều Nam nhanh chóng cầm áo khoác chạy ngoài, sắc mặt tái nhợt, nghiến răng chất vấn: "Ngôn Tây rốt cuộc ở !"

Cô từng Ngôn Tây kể về việc Tô Thanh Dương bắt nạt bạn học ở trường cấp ba.

Ngôn Tây kể bộ với thái độ của ngoài cuộc, cô thể nào ngờ ...

Người Tô Thanh Dương từng bắt nạt, chính là Ngôn Tây!

Tôn Thiến một địa chỉ, Kiều Nam mơ hồ thấy giọng Ngôn Tây, cái gì bịt miệng, gào thét điên cuồng: "Đừng đến, Kiều Kiều đừng——"

Gió lạnh buốt, bóng dáng mảnh mai của Kiều Nam chạy con đường trong khuôn viên trường.

Mỗi cử chỉ, mỗi nụ của Ngôn Tây đều in sâu trong tâm trí cô.

nũng nịu gọi cô là Kiều Kiều, đau lòng thì thầm gọi cô là Kiều Kiều.

Trường từng một nam sinh thích cô mà chia tay bạn gái hẹn hò hai năm, cô gái đó rơi trạng thái cực đoan, cầm d.a.o tấn công cô, chính Ngôn Tây che chở cô , và vai của Ngôn Tây chảy nhiều máu.

Ngôn Tây chỉ , , một chút cũng đau.

Tô Thanh Dương rõ ràng là nhắm cô!

Ngôn Tây gặp chuyện!

Cô lao tòa nhà thành, thấy Ngôn Tây mấy phụ nữ giẫm đạp sàn nhà vệ sinh.

Giữa mùa đông, quần áo Ngôn Tây gần như lột sạch, hai tay trói lưng như một con vật chờ làm thịt, tóc ướt sũng dính da đầu, mắt đỏ ngầu, miệng nhét đầy lá cây khô.

Khi thấy Kiều Nam, đôi mắt đỏ ngầu của Ngôn Tây mở to, nước mắt chảy dài từ khóe mắt.

Kiều Nam như thể bộ m.á.u trong dồn lên não, mắt tối sầm, cô vớ lấy chiếc xẻng sắt bên cạnh!

lúc , Tô Thanh Dương giày cao gót chậm rãi bước từ phía bức tường.

Khuôn mặt trang điểm tinh xảo đầy vẻ kiêu ngạo, xoay một con d.a.o gấp.

Kiều Nam dừng bước, lạnh toát.

Loading...