NÀNG LÀ ÁNH SAO GIỮA NHÂN GIAN - Chương 96: Hậu quả tự chịu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 10:24:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Di tối qua khi ngủ chuẩn sẵn đồ, sáng sớm dậy bắt đầu làm bánh, tốn nhiều nguyên liệu, bận đến chiều mới làm xong đồ, mang đến.

Không ngờ Lương Phi Thành một câu thích đồ ngọt, công sức của cô liền đổ sông đổ biển.

thể đến thêm vài cũng .

Chỉ là ngờ Kiều Nam cũng ở đây.

Tối qua Nam Uyển, hôm nay là văn phòng tổng giám đốc Lương thị, tại mỗi nơi đều ?

Cô mặt đổi sắc mở nắp hộp thức ăn, móng tay cô sơn màu tím nhạt, màu sắc hợp với màu da của cô, càng làm nổi bật vẻ trắng nõn thon thả.

"Cô Kiều bình thường lẽ nhiều cơ hội ăn những thứ , ngại nếm thử xem ."

Cô lấy từng đĩa điểm tâm tinh xảo , bày bàn, tủm tỉm Kiều Nam.

Kiều Nam nhàn nhạt cô, mặt biểu cảm gì, Tô Di cảm thấy cô hiểu ý ngoài lời của .

Một lời giữa phụ nữ với phụ nữ chắc cách thế hệ.

Nếu hiểu lời cô , lòng tự trọng mạnh sẽ chạm điểm tâm của cô.

Ai ngờ –

"Vậy thì xin phép khách sáo."

TRẦN THANH TOÀN

Kiều Nam khẽ mỉm , cầm một chiếc đĩa nhỏ do Tô Di mang đến, dùng nĩa bạc gắp vài miếng bánh tinh xảo đặt lên đĩa, nhã nhặn c.ắ.n một miếng nhỏ, ngậm trong miệng nhai kỹ.

Cô mím môi, nhíu mày, "Ừm, ngọt quá, nướng lâu quá cũng cháy, ngon lắm. Xin cô Tô, miệng kén."

Tô Di đầu tiên sững sờ một chút, mặt thoáng qua vẻ ngượng ngùng, đó ngượng : "Thật ? Vậy là học nghề tinh ."

đầu , giọng điệu chút nũng nịu : "May mà Tam ca ăn, nếu em sẽ mất mặt bao, là em làm bài tập, sẽ làm chút điểm tâm ngọt để nếm thử."

Kiều Nam đặt đĩa xuống, nghiêng đầu chạm ánh mắt sâu thẳm của Lương Phi Thành, ngón tay cuộn .

Anh đang trách cô chê bai Tô Di ?

lúc , một giọng vang từ ngoài cửa truyền đến, "Cũng náo nhiệt đấy chứ."

Kiều Nam cần đầu cũng là giọng của Lê Đông Bạch, Tô Di đầu một cái, dậy, mỉm : "Đông ca, Cảnh nhị thiếu."

Lê Đông Bạch mặc áo khoác dài màu đen, dáng vẻ lả lơi, Cảnh Thành mặc áo khoác da ngắn cùng màu bên trong là áo hoodie trắng, trông như một sinh viên đại học.

Hai văn phòng của Lương Phi Thành như chốn , thư ký thậm chí còn cần thông báo.

"Tam ca." Cảnh Thành gọi đàn ông bàn làm việc.

Kiều Nam mặt biểu cảm Lê Đông Bạch một cái, đó ánh mắt vượt qua , gật đầu với Cảnh Thành phía , khẽ mỉm .

Sự đối xử khác biệt , Lê Đông Bạch vô tư.

Trước đây cô ở mặt vô lễ đến mức nào, giờ đây lập trường của Lương Phi Thành, cô tự nhiên sẽ còn thiết với như nữa.

Cảnh Thành và Kiều Nam tuổi tác chênh lệch nhiều, cửa cạnh Kiều Nam, ghế sofa dài, đủ rộng rãi.

Anh cúi đầu cuốn sách cô đặt đùi, khi lộ một bên răng nanh, "Ôn tập ?"

"Ừm, đây thương kịp thi, khi khai giảng thi ." Kiều Nam ghi nhớ ơn của Cảnh Thành, đối với cũng khách sáo.

Chỉ là cô ngờ vô tình nhắc đến việc thương khiến bốn khác trong phòng đều lộ vẻ khác lạ.

Tô Di mím môi, ánh mắt động thanh sắc liếc Lương Phi Thành.

Lần Kiều Nam thương đó Tô Thanh Dương là chủ mưu, và kể từ khi cô cầu xin cho Tô Thanh Dương, Lương Phi Thành quả thật xa lánh cô hơn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nang-la-anh-sao-giua-nhan-gian-uepl/chuong-96-hau-qua-tu-chiu.html.]

Cô mang vết thương đến đưa điểm tâm cho , cũng chỉ khách sáo vài câu, nếu là đây, cũng sẽ hàn huyên vài câu.

Cảnh Thành Kiều Nam nhớ trải nghiệm kinh hoàng đó.

Anh cầm lấy cuốn sách của cô, chuyển chủ đề, lật xem : "Trước đây học ở nước ngoài, hóa trong nước đều dạy những thứ , khó ?"

Kiều Nam chuyện nhỏ nhẹ với , hai như những bạn quen từ lâu.

Cô tự cũng , luôn cảm thấy Cảnh Thành một cảm giác thiết nào đó.

Ánh mắt Lương Phi Thành rơi đầu Kiều Nam và Cảnh Thành gần như chạm .

Rõ ràng đều là ngoài hai mươi, tụ tập thế nào cũng giống như trẻ con.

Đặc biệt là khi Cảnh Thành kể những chuyện thú vị ở trường đại học nước ngoài, nụ hiện lên khóe mắt Kiều Nam, còn rực rỡ hơn ánh nắng mùa đông.

Còn chói mắt hơn!

Lê Đông Bạch còn xuống, thấy Cảnh Thành lao bên cạnh Kiều Nam.

Anh Lương Phi Thành bàn làm việc đầy ẩn ý, ánh mắt như d.a.o băng, lạnh lùng b.ắ.n về phía .

"Anh đến đây làm gì?"

Đi kèm là giọng trầm lạnh của .

Lê Đông Bạch xòe tay, mặt dày : "Đây là ngày đầu tiên làm Tết , và Cảnh Thành đến thăm mà, chúc trong năm mới đưa tổng sản phẩm quốc nội của Yên Kinh lên một tầm cao mới."

Nói xong vội vàng đầu khi nổi giận, đó mỉm Tô Di, "Ở cửa thư ký cô mang điểm tâm đến, lòng , nhưng lão Tam thích ăn đồ ngọt lắm, phúc ."

Lê Đông Bạch hiền hòa, lời , ở đây, Tô Di còn chút gò bó nào.

Anh xuống, lấy một chiếc đĩa, dùng nĩa bạc gắp một miếng bánh, chiếc đĩa Cảnh Thành giật lấy.

Anh tặc lưỡi một tiếng, nhíu mày : "Tự tay ?"

Cảnh Thành cầm một chiếc nĩa bạc, : "Là dạy lịch sự với con gái, thấy Kiều Nam ở đây ?"

"Vậy đưa cho Tô Di?" Lê Đông Bạch lạnh lùng châm chọc .

Chẳng là thấy sắc nổi lòng tham, gan to mới dám mặt Lương Phi Thành mà tán tỉnh Kiều Nam.

Cảnh Thành hì hì : "Đây là do chị Tô Di tự tay làm, chị chắc chắn nếm thử , đúng , chị Tô Di?"

Tô Di chỉ , chỉ là ngờ nhị thiếu gia nhà họ Cảnh vẻ quen thuộc với Kiều Nam.

Nếu cô Kiều Nam căn bản gặp Cảnh Thành mấy , nhất định sẽ vô cùng ngạc nhiên.

Cảnh Thành xong, đưa đĩa cho Kiều Nam.

Kiều Nam còn kịp lời từ chối, đột nhiên một bàn tay xương xẩu rõ ràng luồn giữa hai họ, lấy chiếc đĩa từ tay Cảnh Thành.

Giọng lạnh lùng nhạt nhẽo truyền đến: "Miệng cô kén, những món điểm tâm lọt mắt cô ."

Kiều Nam trong lòng đ.â.m một nhát, sắc mặt ẩn hiện tái nhợt.

Quả nhiên, cô chê bai Tô Di, tức giận .

Cảnh Thành thấy sắc mặt Kiều Nam đổi, trong lòng đành lòng, nhưng cũng chỉ dám nhíu mày Lương Phi Thành: "Tam ca."

Lương Phi Thành trực tiếp xuống bên Kiều Nam, chiếc ghế sofa dài, cô giữa, bên trái là Cảnh Thành.

Kiều Nam trong chốc lát như đống lửa, lặng lẽ dịch sang bên trái, nhưng cổ tay phía lưng giữ chặt, nhiệt độ khô nóng từ lòng bàn tay Lương Phi Thành dán lên da thịt cô.

Sống lưng lập tức dâng lên một luồng lạnh lẽo.

Lương Phi Thành dùng giọng trầm thấp mà chỉ cô mới thể thấy, : "Dám dịch , hậu quả tự chịu."

Loading...