Mấy ngày đó, thời tiết thành phố bỗng trở lạnh đột ngột. Gió mùa tràn về mang theo những cơn mưa phùn lất phất, khiến nhiệt độ giảm sâu. Sơ Trừng, vốn nuông chiều từ nhỏ và quen với khí hậu ấm áp hơn, mấy để ý đến việc giữ ấm cơ thể. Sáng nay, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng và khoác ngoài một chiếc áo len mỏng, bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt.
Trong giờ chơi, khi đang hành lang, Sơ Trừng khẽ rùng . Làn gió lạnh luồn qua kẽ áo, khiến nổi da gà. "Đáng lẽ nên mặc thêm áo khoác," thầm nghĩ, vội vàng xoa xoa hai cánh tay.
Dụ Tư Đình, đang từ phòng giáo vụ với vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, vô tình ( cố ý?) ngang qua Sơ Trừng. Anh khẽ liếc một cái, đôi mắt đen sâu thẳm dừng bờ vai run rẩy của Sơ Trừng, đó , một lời. Sơ Trừng cũng để ý lắm, chỉ vội vàng bước về lớp để tránh gió.
Buổi chiều, giờ tan học, Sơ Trừng trở phòng giáo vụ để lấy nốt bài kiểm tra còn . Căn phòng vắng tanh, chỉ còn ánh đèn lờ mờ. Sơ Trừng uể oải xuống bàn, định thu dọn đồ đạc thì mắt chợt dừng ở một vật thể lạ.
Trên chồng sách giáo án của , một chiếc khăn quàng cổ màu xám đậm, chất liệu len cashmere mềm mại, trông cực kỳ ấm áp và tinh tế. Chiếc khăn gấp gọn gàng, như thể ai đó cố tình đặt nó ở đó.
Sơ Trừng nhặt chiếc khăn lên, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của nó. Cậu khẽ hít hà, thoang thoảng mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng, nam tính và quen thuộc. Mùi hương ... hình như ngửi thấy ở đó .
"Của ai nhỉ?" Sơ Trừng lẩm bẩm. Cậu quanh phòng, nhưng thấy ai. Các giáo viên khác về hết. Cậu nhớ , buổi sáng hề mang khăn quàng cổ.
lúc đó, cánh cửa phòng giáo vụ mở . Dụ Tư Đình bước , tay cầm một tập tài liệu. Anh ngạc nhiên khi thấy Sơ Trừng vẫn còn ở đây, nhưng ánh mắt dừng chiếc khăn quàng cổ đang trong tay .
Sơ Trừng vội vàng giơ chiếc khăn lên, hỏi: "Thầy Dụ, chiếc khăn của thầy ạ? Em thấy nó ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nang-am-trong-tim-ac-quy/chuong-3-chiec-khan-quang-co-tinh-co-va-su-am-ap-len-loi.html.]
Dụ Tư Đình chiếc khăn, đó Sơ Trừng, vẻ mặt vẫn lạnh lùng cảm xúc. "Không của ." Anh đáp cụt lủn, thẳng đến bàn làm việc của , giả vờ xem xét tài liệu.
Sơ Trừng hụt hẫng. "Thế là của ai nhỉ?" tự hỏi, nhưng cảm thấy một ánh mắt đang lén lút . Cậu sang, bắt gặp ánh mắt của Dụ Tư Đình đang lướt nhanh qua , đó vờ như đang tập trung giấy tờ. Vành tai ửng đỏ.
Một cảm giác ấm áp bất chợt dâng lên trong lòng Sơ Trừng. Cậu quyết định, dù là của ai, thì chiếc khăn cũng ấm. Cậu khoác nó lên cổ, cảm nhận sự mềm mại bao bọc. Mùi gỗ đàn hương càng rõ hơn, khiến cảm thấy dễ chịu lạ thường. Dù Dụ Tư Đình của , nhưng Sơ Trừng linh cảm mãnh liệt rằng, chiếc khăn ... chính là của . Và nó đặt ở đó, là sự tình cờ.
________________________________________
Trong những ngày tiếp theo, Dụ Tư Đình vẫn giữ thái độ "Ác Quỷ Toán Học" như thường lệ, nhưng Sơ Trừng bắt đầu nhận những điều nhỏ nhặt khác thường.
Dụ Tư Đình, với sự tinh tường của , bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ Sơ Trừng mà ai khác để ý. Anh nhận Sơ Trừng tuy ăn mặc đơn giản, nhưng chiếc đồng hồ đeo thuộc một dòng sản phẩm cao cấp, tinh xảo. Cách cầm bút, cách chuyện với học sinh, thậm chí là cách uống nước cũng toát lên sự tao nhã, thanh lịch của một gia giáo. Những chi tiết nhỏ nhặt , kết hợp với những dòng chữ trong sáu tập sách của bố Sơ Trừng mà Dụ Tư Đình tình cờ (hoặc cố ý) tìm thấy và ngấu nghiến, vẽ nên một hình ảnh khác về "tiểu công tử" Sơ Trừng trong tâm trí .
Anh về nhóc tinh nghịch khiến bố bó tay, về bé cưng chiều nhưng cũng tình cảm, về những câu chuyện tuổi thơ đầy ắp tiếng . Mỗi trang sách như một cánh cửa mở thế giới nội tâm của Sơ Trừng, khiến Dụ Tư Đình khỏi cuốn hút. Anh nhận , "đứa nhóc ngu ngốc" mà từng chỉ trích là một "tiểu mặt trời" bao bọc trong tình yêu thương, một mang trong sự hồn nhiên, trong sáng đến lạ thường.
Dụ Tư Đình trong văn phòng riêng, tay lật từng trang sách cũ. Anh khẽ mỉm khi đến đoạn bố Sơ Trừng kể về trốn học chơi game, khiến cả nhà một phen náo loạn. Anh tưởng tượng cảnh Sơ Trừng lúc nhỏ, chắc hẳn đáng yêu và lém lỉnh. Sự đối lập giữa vẻ ngoài thư sinh, phần non nớt của Sơ Trừng hiện tại và quá khứ "công t.ử nhỏ" yêu thương hết mực khiến Dụ Tư Đình cảm thấy thú vị hơn gấp bội.
Một cảm giác lạ lẫm bắt đầu nhen nhóm trong lòng Dụ Tư Đình. Anh còn đơn thuần là quan sát Sơ Trừng với tư cách đồng nghiệp, mà là với một sự tò mò sâu sắc hơn, một sự khao khát tìm hiểu và bảo vệ. Anh cuốn hút bởi sự tươi sáng, nhiệt huyết của Sơ Trừng, như thể là một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim lạnh giá của . "Tiểu mặt trời" , Dụ Tư Đình nghĩ, lẽ sẽ thể thoát khỏi tầm mắt của nữa .
________________________________________