Nắm tay nhau vượt qua bão tố - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-04 01:49:55
Lượt xem: 485

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất đơn giản, chỉ một bàn máy tính, một chiếc ghế chơi game và một bộ máy tính.

Quần áo .

"Chưa c.h.ế.t ..."

Tôi nở một nụ cay đắng, đầu óc mê man bước khỏi phòng thì thấy một cô gái đang tựa sofa xem tivi.

Lúc vui vẻ cô còn thuận tay cầm quả táo bàn lên gặm.

Trông vẻ đây là nhà cô , lẽ cô cứu , định lên tiếng cảm ơn.

nhíu mày dậy, vẻ mặt lập tức trở nên mấy thiện cảm, lớn tiếng chất vấn :

"Cô là ai? Tại ở trong nhà Tạ Nhiên?"

Tôi ngẩn , cô gì?

đây là nhà... của Tạ Nhiên?

Thấy sững sờ, cô khoanh tay tới mặt :

"Này, đang hỏi cô đấy.

"Tại ở trong nhà Tạ Nhiên, còn ngủ trong phòng của !"

Sắc mặt cô gái đó khó coi, lộ ánh mắt đầy chiếm hữu.

Tôi cụp mắt :

"Tôi và quen , cứu , cô là bạn gái , cảm ơn , ngay đây."

"Cô đúng là nên biến cho nhanh."

Tôi về phía chiếc vali đặt ở góc tường.

Lúc cửa, chú ý nên đ.â.m sầm một , cứng, làm đầu đau điếng.

Tôi ôm trán ngước mắt xin , khi rõ gương mặt Tạ Nhiên, đồng t.ử co rụt , bước chân vô thức lùi về hai bước.

Tạ Nhiên đổi nhiều, điều duy nhất đổi là rũ bỏ nét thiếu niên, trở nên trưởng thành và sức hút hơn.

Tay xách túi thức ăn, ánh mắt dời đến bàn tay đang kéo vali của , nhạt một tiếng: "Sao, nhảy sông ?"

Tôi Tạ Nhiên, tránh né ánh mắt của nữa, khẽ :

"Tạ Nhiên, cản đường ?"

Nghe thấy câu , biểu cảm của Tạ Nhiên một khoảnh khắc ngẩn ngơ.

Lúc định thần , hỏi:

"Hứa Tri, ăn cơm ?"

Tôi lắc đầu: "Không ăn, đang vội."

Tạ Nhiên cụp mắt, bàn tay xách túi đồ siết chặt:

"Không c.h.ế.t em?"

Tôi ngẩng đầu Tạ Nhiên một cách nghiêm túc, :

"Anh nên cứu , chỉ là... cũng một mái nhà."

Mắt Tạ Nhiên sáng lên, ngay đó tiếp:

"Một mái nhà bố ở đó, dù bố thọt, mang trọng bệnh, nhưng cái gia đình mà các dù c.h.ế.t cũng gặp đó, là thứ hằng đêm mong nhớ."

Tôi bước ngoài, Tạ Nhiên đột ngột túm lấy cánh tay :

"Hứa Tri, sắp kết hôn ."

Tôi khựng , khẽ thở dài: "Vậy , chúc mừng nhé."

"Em sẽ đến dự đám cưới của chứ?"

Tạ Nhiên đầu , đôi mắt đó vẫn giống như xưa, cực kỳ mang tính mê hoặc.

"Phải thì đám cưới của mới hảo ?"

Tôi hỏi ngược .

Tạ Nhiên hồi lâu, đôi môi mỏng khẽ mở thốt một chữ: "Phải."

Tôi mỉm với , giọng điệu nhẹ nhõm: "Vậy thì sẽ tham gia, để để tiếc nuối."

"Khi nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nam-tay-nhau-vuot-qua-bao-to/chuong-5.html.]

"Một tháng ."

"Được."

Tôi hứa với Tạ Nhiên, thuê một căn phòng ở đây trong vòng một tháng.

Hồi cấp ba, từng tưởng rằng Tạ Nhiên cũng thích .

tiết kiệm tiền lâu, lâu để mua cho một chiếc đồng hồ đeo tay.

sự thật chứng minh, đó chỉ là sự đơn phương của một .

Là một đoạn thầm yêu khiến bẽ bàng.

Giờ đây Tạ Nhiên sắp kết hôn, sẽ tự tay vẽ lên một dấu chấm hết cho mối tình thầm kín thời niên thiếu và cuộc đời của chính .

Nửa đêm ngày hôm , Tạ Nhiên gõ cửa phòng .

Sau khi mở cửa, mùi rượu nồng nặc xộc mũi.

Bên ngoài đang mưa, ướt sũng.

Tạ Nhiên ôm chầm lấy lòng, đầu vùi hõm cổ , ngay lập tức cảm thấy vùng cổ ướt đẫm một mảng lớn.

Tạ Nhiên nghiêng đầu nhỏ bên tai :

"Hứa Tri, tìm em tám năm , em chẳng để một chút tin tức nào cả, em hận lắm ?"

Giọng điệu của Tạ Nhiên chút tủi , lời cũng rõ chữ.

Tôi mặt :

"Tạ Nhiên, say ."

Tạ Nhiên thẳng dậy, lấy một chiếc đồng hồ đeo tay.

Tôi ngẩn .

Chiếc đồng hồ chính là chiếc mà năm đó vứt thùng rác.

"Tôi tìm thấy , em đừng vứt nó nữa nhé."

Tôi cúi đầu khẽ: "Cũng chẳng thứ gì đáng giá, đừng giữ nữa."

Hơi thở của Tạ Nhiên trầm xuống, bất chợt bóp cằm ép ngẩng đầu lên, trong mắt bùng lên sự chiếm hữu mãnh liệt.

Giây tiếp theo, nụ hôn của rơi xuống thật nặng nề, giọng khàn đặc kèm theo những lời lầm bầm rõ:

"Hứa Tri, hối hận , nên ăn giấm..."

Tôi trợn tròn mắt, định lùi nhưng cánh tay đang ôm eo của Tạ Nhiên dùng lực, mạnh mẽ giữ chặt cho lùi bước, cho đến khi dán chặt .

Đầu lưỡi của Tạ Nhiên đẩy hàm răng , dùng sức tiến sâu bên trong, đôi tay giam cầm lấy , cho nửa phần đường lui.

Từng chút từng chút một khiến tràn ngập thở nồng mùi rượu, nóng bỏng và rực lửa.

Nụ hôn mà hằng ao ước thời cấp ba trở thành hiện thực khoảnh khắc .

Tôi vô cảm Tạ Nhiên, chợt mỉm :

"Tạ Nhiên, ngủ với một giấc . Con thể cứ nhận lấy mà trả giá chứ?"

"Hồi cấp ba trêu đùa giống như xem một con khỉ diễn xiếc, khỉ thì cũng mệt mà, cho chút mật ngọt thì nó mới diễn tiếp , thấy , Tạ Nhiên?"

Tạ Nhiên nhíu mày, đưa tay vuốt lọn tóc mai bên má , dịu dàng :

"Hứa Tri, em bệnh ."

"Ngày mai khám bác sĩ cùng nhé, ?"

Giọng điệu của Tạ Nhiên thể là dịu dàng đến cực điểm.

Tôi nghiêng đầu, thấy cô gái đang phía Tạ Nhiên.

Trời đang mưa, cô cứ lặng lẽ lưng Tạ Nhiên như .

Lúc đó cảm thấy chút lạ lẫm, nhưng giờ thì nhớ .

và Tạ Nhiên là cùng một thế giới.

Hai lớn lên bên từ nhỏ.

Tuy nhiên, cô , cũng tất cả những cô gái liên quan đến Tạ Nhiên.

Kể từ tiết bơi lội, Tạ Nhiên như thể bật lên một cái công tắc nào đó, thích trêu chọc .

Lúc làm bài tập, Tạ Nhiên tựa cửa sổ giật lấy cuốn sách bài tập trong tay , trêu chọc:

Loading...