Nắm tay nhau vượt qua bão tố - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-04 01:49:53
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nói thật nhé Nhiên, bao giờ thấy ai quê mùa như lớp trưởng luôn , thời buổi mà còn đeo cái kính gọng vuông nhỏ xíu, mái thì dày dài, đồng phục thì mặc chỉnh tề tăm tắp, trông chẳng khác gì một bà cô già học thức."

"Nhiên, chắc là ý đồ gì với cô nhỉ?"

Câu dứt, xung quanh vang lên một tràng cợt.

"Cút các ."

Câu là Tạ Nhiên .

Giọng mang theo chút khàn khàn của thời kỳ vỡ giọng nhưng lọt tai.

Tiếp đó, khẩy một tiếng khẽ:

"Tạ Nhiên đây mà ăn tạp đến thế ?

Tôi sững sờ, xuống đôi giày vải bạc màu và chiếc quần đồng phục, đột nhiên cảm thấy vô cùng bẽ bàng.

Tôi cúi đầu, đợi đến khi họ kết thúc chủ đề đó mới lặng lẽ về chỗ .

Giờ chơi, chỗ của bao giờ thuộc về .

Lúc nào cũng những nữ sinh ngừng đến tìm Tạ Nhiên.

Tạ Nhiên thì luôn luôn từ chối một ai.

Trước khi tan học, giáo viên dặn :

"Số tiền cứ để lớp trưởng thu ."

Chu Ngọc khẽ, giơ tay hỏi:

"Thưa thầy, ai mà chẳng nhà Hứa Tri nghèo, giao tiền cho e là hợp lý ạ?"

Tay nắm chặt .

Năm lớp mười Chu Ngọc vốn ưa , ngờ năm mười một chia lớp và cô cùng một chỗ.

Nói cũng , và Chu Ngọc cũng chẳng thù hằn gì lớn, chẳng qua là cô chướng mắt mà thôi.

Tôi giữ nguyên tắc thêm một chuyện bằng bớt một chuyện, định lên tiếng với giáo viên là thôi .

lúc , một bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng, trai đột nhiên đưa mặt .

"Đây, lớp trưởng."

Tôi ngước lên , Tạ Nhiên đang từ cao xuống , đôi mắt vô cùng, khiến thoáng chút ngây .

Có lẽ vì sững sờ lâu, bên cạnh Tạ Nhiên huých vai trêu chọc :

"Đấy, thêm một em đổ đứ đừ ."

Nghe thấy câu , bừng tỉnh, Tạ Nhiên đột nhiên cúi áp sát , đồng t.ử của giãn , đầy vẻ bất cần, khẽ bên tai :

"Tôi trai, nhưng mà lớp trưởng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nam-tay-nhau-vuot-qua-bao-to/chuong-3.html.]

"Cậu gu của ."

Tôi rủ mắt xuống, đón lấy tiền từ tay đầu thẳng mắt , gật đầu khẽ:

"Tôi ."

Tạ Nhiên ngẩn một chút, nhướng mày :

"Vậy thì , lo mà học hành cho giỏi , lớp trưởng."

Nói xong, Tạ Nhiên thẳng dậy, tung quả bóng rổ khỏi lớp.

Những khác trong lớp thấy Tạ Nhiên gì với , chỉ thấy Tạ Nhiên vẻ khá với .

họ đều giao tiền cho .

Chu Ngọc miễn cưỡng đưa tiền cho , còn quên cảnh cáo:

"Cậu liệu mà tránh xa Tạ Nhiên một chút, xem điều kiện gia đình thế nào , đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."

Tôi thèm chấp cô , lẳng lặng thu gom tiền cho đủ, đó lấy thêm tiền sinh hoạt phí của nộp tiền mua đồ bơi.

Sau khi đếm kỹ thấy đủ tiền, nhanh chóng đem nộp cho giáo viên.

Buổi trưa tan học, đợi nộp tiền xong thì họ cũng ăn uống gần xong .

Tôi lấy bánh bao từ trong túi , gặm trong căn phòng học một bóng .

Trong đầu chỉ mải suy nghĩ xem làm để tìm một công việc làm thêm kiếm tiền sinh hoạt phí.

Số tiền nếu xin bố thì chắc chắn họ sẽ cho, nhưng .

Đang gặm dở thì Tạ Nhiên bước .

Nhìn thấy , chút ngạc nhiên.

Tôi chỉ liếc một cái cúi đầu lẳng lặng gặm bánh bao.

Tạ Nhiên thẳng về chỗ của .

Đột nhiên, chọc chọc , giọng khàn khàn: "Ăn xong , lớp trưởng?"

Tôi hai miếng bánh bao còn trong tay, tống hết miệng im lặng gật đầu.

Anh nghiêng , vén phắt chiếc áo đồng phục lên, eo là một mảng trầy xước lớn vẫn còn đang rỉ máu.

Anh nghiêng đầu với : "Giúp bôi t.h.u.ố.c một chút, ?"

Tôi nhanh chóng nhai nốt chỗ bánh bao trong miệng, gật đầu khẽ:

"Được."

Tôi đến bên cạnh xổm xuống, lọ t.h.u.ố.c trong túi của nhíu mày hỏi:

"Sao mua cồn đỏ, dùng cồn y tế sẽ đau lắm đấy."

Tạ Nhiên khẽ: "Nam nhi đại trượng phu mà sợ đau ."

Loading...