Nắm tay nhau vượt qua bão tố - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-04 01:49:51
Lượt xem: 98
Năm mười bảy tuổi, thầm thương trộm nhớ một .
Nhà nghèo, để mua quà sinh nhật cho , dành dụm tiền suốt cả một năm trời.
Ngày xảy chuyện, trốn tiết về sớm.
lúc đó, thấy đang hì hì với đám bạn:
"Cái thứ á, quà giải ba của mấy nhà hàng còn hơn nó nhiều."
Bạn của lớn bảo: "Biết là Nhiên lọt mắt , là đưa cho , đem bán chắc cũng đủ tiền nét vài đấy."
"Cậu thì cho đấy."
Tạ Nhiên chê bai ném món quà sang cho , tầm mắt vặn chạm ánh của .
Sau tại buổi họp lớp, mới Tạ Nhiên tìm suốt tám năm ròng.
——
Khi và Tạ Nhiên chạm mắt , biểu cảm của khựng .
Cậu bạn đang cầm chiếc đồng hồ ngượng ngùng gãi đầu : "Hay là... là trả cho nhé?"
Tôi chiếc đồng hồ trong tay giày xéo đến mức còn hình thù gì, qua là nó chẳng hề trân trọng.
Chiếc đồng hồ hẳn là hàng cao cấp, giá chỉ tầm một triệu, nhưng tích cóp gần một năm trời.
Tất cả đều là chắt bóp từng đồng lẻ từ tiền cơm mà .
Tôi nhận nó thuộc nhãn hiệu gì, nhưng một điều chắc chắn là chiếc đồng hồ tay xịn hơn món quà tặng nhiều.
Tôi im lặng đón lấy chiếc đồng hồ từ tay bạn của Tạ Nhiên, về phía và chậm rãi : "Xin , để tự xử lý ."
Tạ Nhiên rủ mắt, mím môi im lặng lời nào.
Tôi cảm thấy vô cùng bẽ bàng, ngón tay ma sát lên mặt đồng hồ, bỏ .
Khi ngang qua thùng rác đầu tiên ở cổng trường, hạ quyết tâm, ném thẳng chiếc đồng hồ đó.
Tôi ngoảnh một cái.
Anh thản nhiên nhướng mi, khóe miệng ngậm một nụ , trong mắt đầy vẻ trêu chọc.
Tôi sững , cúi gầm mặt xuống.
Thật t.h.ả.m hại, tình cảm thầm kín của .
Lúc đó hề rằng, ánh mắt của Tạ Nhiên gần như trở thành cơn ác mộng đeo bám mãi thôi.
Về đến nhà, bố đang cửa, miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c rẻ tiền, gương mặt đầy vẻ sầu muộn.
Mẹ nhà.
Ông đưa cho một bản báo cáo, trong đó ung thư vú.
Bố rít một t.h.u.ố.c thật sâu : "Điều trị ung thư v.ú tốn đến một hai trăm triệu, bố bàn với con ... trị nữa."
"Mẹ con ăn món sườn kho bố làm, con mua , lát nữa bố đón về."
Tôi tin, lật lật bản báo cáo đó, giọng run rẩy: "Đã chẩn đoán xác định ạ? Những thứ nhầm lẫn lắm, ngày mai con đưa khám , chắc chắn là chẩn đoán sai thôi..."
Tôi bướng bỉnh bố.
Đôi mắt bố đỏ hoe, ông cứ thế , gì.
Khoảnh khắc đó, nước mắt tuôn rơi ngăn .
Cuối cùng nấc lên: "Con học nữa, để tiền đó trị bệnh cho ."
Bố cúi đầu.
Tôi , nỗi đau của bố hề ít hơn .
Chân của bố tàn tật, năm đó chỉ là tình nguyện theo ông, chê bai ông, luôn luôn khích lệ ông.
Tuy nhà chúng nghèo nhưng bố mực yêu thương .
Hồi cấp hai, các bạn trong lớp bắt đầu tín ngưỡng của riêng .
Tôi hỏi bố: "Bố ơi, tín ngưỡng của bố là gì?"
Bố hiểu tín ngưỡng nghĩa là gì, đại khái giải thích cho ông một chút.
Ông ngại ngần gãi đầu : "Tín ngưỡng của bố chính là con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nam-tay-nhau-vuot-qua-bao-to/chuong-1.html.]
Sau ...
Tôi cũng tín ngưỡng của riêng .
Tôi lớn lên kiếm thật nhiều tiền để đưa bố ngắm thế giới .
Bây giờ, tín ngưỡng của bố sụp đổ .
Của cũng .
Tôi nắm lấy tay bố, tự lẩm bẩm một : "Con học nữa, con làm thuê, chúng lên Bắc Kinh trị bệnh cho ."
Bố hút thuốc, đáp lời.
quyết định .
Tôi bảo bố đón về, đó thu dọn đồ đạc để lên Bắc Kinh.
Còn bản thì trường học.
Đi nửa đường thì trời bắt đầu đổ mưa.
Người đường vội vã lướt qua, ai nấy đều hối hả để tránh mưa lớn, lúc mới dám , nước mưa hòa lẫn với nước mắt.
Đến trường thì chẳng còn mấy .
Tôi đưa tay cái thùng rác bẩn thỉu.
Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, lật tìm mấy lượt nhưng bên trong vẫn thấy chiếc đồng hồ ném .
Tôi c.ắ.n môi, chỉ tát cho của lúc nãy một cái.
Bán ít nhất cũng mấy trăm nghìn chứ!
Tìm suốt mấy tiếng đồng hồ, từng món rác trong thùng đều lật qua hết, vẫn thấy đồng hồ .
Tôi thất thần bước trong màn mưa trở về nhà.
Lúc phố còn bóng , mưa lớn, quất cảm thấy đau.
Về đến nhà, bố vẫn .
Ngôi nhà vốn dĩ ấm áp thường ngày, giờ đây chỉ thấy lạnh lẽo thấu xương.
Tôi cứ đợi, cứ đợi mãi...
Cuối cùng chỉ đợi một vội vã chạy đến báo cho : "Bố cháu nhảy sông tự t.ử !"
Năm đó, đang học lớp 12, mất cả cha lẫn , trở thành một đứa trẻ mồ côi.
—
Tôi bật dậy khỏi giường, bấm điện thoại lên thì thấy mới 4 giờ sáng.
Tôi căn phòng trống rỗng, uất ức gọi khẽ một tiếng
"Bố, ..."
Vẫn như thường lệ, bất kỳ lời hồi đáp nào.
Tôi cúi đầu.
Tám năm qua...
Họ từng một chịu về thăm trong mơ.
Trong giấc mơ của chỉ Tạ Nhiên với nụ nhếch mép, ánh mắt giễu cợt, hỏi :
"Có hổ hả, Hứa Tri?"
Mỗi hét lớn rằng hổ, thì giấc mơ tỉnh giấc.
Không thể ngủ thêm nữa, đành dậy thu dọn đồ đạc.
Năm đó, khi c.h.ế.t lặng lo xong tang lễ cho bố , rời khỏi nơi .
Đến một thành phố mới, làm học.
Vừa học hành kiếm sống, cuộc sống thật sự cực khổ.
dám để bản dừng , vì hễ dừng là .
Đi khám ở bệnh viện, bác sĩ trầm cảm mức độ trung bình, cần một dẫn dắt thoát khỏi quá khứ của ngày hôm đó.
làm gì nào như …