NĂM NĂM HÔN NHÂN LẠNH NHẠT, TÔI BỎ ĐI ANH PHÁT ĐIÊN CÁI GÌ - Giản Tri + Ôn Đình Ngạn - Chương 19: Ôn Đình Ngạn đã chết

Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:30:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh tự mở !" Cô yên tại chỗ, đầu , lưng dựa tường, đè chặt phong bì trong tay.

Ánh mắt cô thêm phần bất lực, "Tính khí của cô, gần đây vẻ tăng lên ."

cũng ép cô nữa, càng nghi ngờ cô giấu đồ lưng, nhà.

Cuối cùng, gói hàng là dì Trần mở, còn Giản Tri, nhanh chóng giấu kết quả , trở về phòng khách.

"Giản Tri, chuẩn thôi." Ôn Đình Ngạn gọi cô từ bên ngoài.

"Ôn Đình Ngạn!" Cô , "Anh thể tôn trọng một chút , đừng cái gì cũng thông báo đột ngột cho hình thức thông báo?"

Anh đến cửa phòng khách, "Ôn phu nhân, hôm nay cũng coi là thông báo đột ngột ? Hôm nay là sinh nhật cha cô."

Giản Tri: ...

"Hay là, tự một ?" Anh nhướng mày, tiếp tục hỏi.

"Đợi một chút, quần áo." Cô đóng cửa .

thật bất ngờ, đưa tay chặn cửa, ánh mắt sâu thẳm, mang theo sự nghi ngờ, "Có cần thiết đóng cửa ? Là vì thằng nhóc nhảy múa đó?"

"Vô lý!" Cô dùng sức đóng cửa .

Kết hôn năm năm, nào họ quần áo mà đóng cửa ? Hơn nữa, bắt đầu thói quen ban đầu là ! Sợ rằng kết hôn với cô sẽ mất sự trong sạch, mặt cô luôn kín đáo! Ngay cả áo ngủ cũng cài cúc sót một cái! Bây giờ đột nhiên nhớ cần thiết nữa ?

Không bệnh thì là gì?

Thay quần áo xong , Ôn Đình Ngạn đang ghế sofa đợi cô.

"Đi thôi." Cô thấy phong bì lì xì bàn , , là Ôn Đình Ngạn chuẩn cho cha cô, một xấp dày cộp, chắc mấy chục nghìn tệ.

Hàng năm nhà cô sinh nhật đều như .

TRẦN THANH TOÀN

Người tặng lì xì thì vui vẻ, nhận lì xì thì hạnh phúc, chỉ cô là kẹp giữa, lì xì càng lớn, lòng cô càng nặng trĩu.

Ngồi xe của Ôn Đình Ngạn, cô còn thấy t.h.u.ố.c lá và rượu ở ghế – t.h.u.ố.c lá và rượu nổi tiếng, đều là từng thùng từng thùng.

Cha cô, thích khoe khoang, thích.

Cha cô sống trong một khu dân cư cách cô nửa giờ lái xe, là căn nhà mới Ôn Đình Ngạn mua khi kết hôn.

Ôn Đình Ngạn thích gia đình cô, cô , nhưng luôn đáp ứng yêu cầu.

Ví dụ, năm đó cưới cô, tiền sính lễ cho một khoản lớn, tất nhiên, cha cô tuyệt đối sẽ trả cho cô, : Mẹ nuôi con lớn như , lẽ nào gả cho một cô con gái lớn ? Hơn nữa giàu như , thèm khoản sính lễ ?

Lại ví dụ: Sau khi kết hôn, mỗi gặp Ôn Đình Ngạn nhà cũ ẩm thấp thế nào, chật chội thế nào, Ôn Đình Ngạn là thông minh, gì mà hiểu? Thế là, mua căn nhà bốn phòng tặng cho họ.

Lại ví dụ: Năm em trai cô nghiệp đại học, cha cô và em trai cô cùng than thở mặt Ôn Đình Ngạn rằng tìm việc khó khăn, Ôn Đình Ngạn hiểu , thế là mở một công ty cho em trai cô.

Lại ví dụ: Có điện thoại của Ôn Đình Ngạn reo, vô tình thấy, là cài đặt nhắc nhở: Sinh nhật em trai Giản Tri. Hóa , ghi ngày quan trọng của cô và nhà cô, cài đặt nhắc nhở, vì , luôn nhớ sinh nhật của nhà cô hơn cô...

Những chuyện tương tự như , thể kể xiết.

Cha thích khoe khoang, cũng khoe con rể giàu và hào phóng thế nào, thế là, ai cũng cô lấy một chồng .

Cô thừa nhận, Ôn Đình Ngạn với tư cách là con rể, là rể, thể hảo, thậm chí, với tư cách là chồng, trong mắt ngoài, cũng khó tìm điểm nào để chê trách.

Nếu dùng một từ "" để miêu tả Ôn Đình Ngạn, cô đồng ý.

, cô cũng rõ một điều, tất cả những điều mà Ôn Đình Ngạn làm, xuất phát từ việc yêu cô đến mức nào, mà là để chuộc tội.

Mấy chữ "mãi mãi thể nhảy múa nữa" đối với cô, đối với , đều là một đòn chí mạng.

Cô vẫn nhớ phản ứng của Ôn Đình Ngạn khi thấy câu , cú sốc, cả như rút hồn.

Từ khoảnh khắc đó, Ôn Đình Ngạn sống động c.h.ế.t.

Hai họ cùng lúc trói buộc bởi xiềng xích của hai chữ "mãi mãi" – cô mãi mãi mất sân khấu, còn , mãi mãi chuộc tội vì điều đó.

"Tôi với cô ", năm chữ , trở thành gánh nặng thể chịu đựng nổi trong cuộc đời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nam-nam-hon-nhan-lanh-nhat-toi-bo-di-anh-phat-dien-cai-gi-gian-tri-on-dinh-ngan-wjmt/chuong-19-on-dinh-ngan-da-chet.html.]

Từ đó, Ôn Đình Ngạn c.h.ế.t , sống chỉ là chồng của Giản Tri – một robot , ấm, tình cảm, một vũng nước đọng, làm theo khuôn phép những việc mà một chồng, con rể và rể nên làm.

bây giờ sống ...

Lạc Vũ Trình trở về, mang theo ánh sáng của cuộc đời .

Anh bắt đầu , đôi mắt bắt đầu lấp lánh ánh sáng và ngọn lửa.

Trong lòng cô thở dài nặng nề, như , tại chịu buông tha cô, cũng buông tha chính chứ?

"Đến ."

Giọng của Ôn Đình Ngạn cắt ngang suy nghĩ của cô, họ đến bãi đậu xe ngầm của khu chung cư nhà cô.

Cô im lặng xuống xe, Ôn Đình Ngạn mở cửa lấy đồ ở ghế xuống.

thấy, hóa chỉ t.h.u.ố.c lá và rượu nổi tiếng là của cha cô, mà còn một hộp quà lớn, là gì.

Mấy thùng lớn, chia làm ba mới mang thang máy.

Nếu em của thấy bộ dạng bây giờ, chắc lưng ? Nói: Người phụ nữ , sinh là để khắc chế A Ngạn của chúng , A Ngạn của chúng phận gì, cô là con gái của một gia đình sa sút, A Ngạn của chúng bận rộn lên xuống làm trâu làm ngựa cho nhà cô .

khỏi lạnh.

Về điểm , thực đừng là bạn bè của , ngay cả cô,Mọi đều cảm thấy Ôn Đình Ngạn đáng, một gia đình tham lam như , thực sự đáng.

Anh vác món đồ cuối cùng , thấy khóe môi cô vẫn còn nụ lạnh lùng, khi bấm thang máy thì hỏi cô, "Cười gì ?"

"Không gì." Chẳng lẽ ngốc ?

Thang máy lên, đến tầng nhà cô.

"Em , vác đồ." Anh .

khỏi thang máy, ở cửa đợi .

Anh vác thùng đồ thấy cô như cũng chút bất lực, "Hay là, em đây chắn thang máy?"

Cô quả nhiên theo.

"Em đó..." Anh lắc đầu, "Đây là nhà của chính em mà."

Cô cúi đầu.

Đây là nhà của cô ?

thừa nhận.

Đây là nhà của em trai và bố cô.

Cái nhà mà khi chân cô tai nạn, hề đau lòng một chút nào, chỉ nghĩ đến việc thể đòi bồi thường bao nhiêu, làm thể là nhà của cô chứ?

Hơn nữa, trong ngôi nhà , rõ ràng Ôn Đình Ngạn chào đón hơn cô.

Ôn Đình Ngạn khi chuyển hết đồ ngoài, mới bấm chuông cửa.

Bố họ sẽ về, thấy tiếng chuông cửa liền mở, thấy Ôn Đình Ngạn, tươi như hoa, đón Ôn Đình Ngạn .

Giản Tri gần như nghi ngờ, nếu cô theo Ôn Đình Ngạn , cô sẽ nhận đến.

Việc đầu tiên Ôn Đình Ngạn làm khi nhà là tặng quà.

Thuốc lá, rượu, phong bì đỏ, và cái hộp lớn .

Mở , Giản Tri mới , hóa là một bộ dụng cụ câu cá.

Bố cô từ khi nào mê câu cá, nhưng bộ dụng cụ giá sáu chữ , cũng khiến cô kinh ngạc.

"Con rể ! Con thực sự mua cho bố ? Tốt! Tốt!" Bố cô liên tục khen ngợi.

Vậy, bộ dụng cụ là do bố cô đòi ?

Bố cô dám chứ!

Loading...