Muộn màng - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-01-18 02:29:41
Lượt xem: 1,217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thư Cẩm với nhiều chuyện, cả chuyện quá khứ lẫn hiện tại.

Lục Trầm thực sự xóa sạch phương thức liên lạc với cô . Cũng vì Chu Thư Cẩm mà bao giờ bệnh viện cũ làm việc nữa.

Lần nếu bố Lục mặt, e rằng Chu Thư Cẩm cũng chẳng bao giờ cơ hội mặt để những lời .

Cà phê cạn, chuyện cũng xong.

Chu Thư Cẩm dậy chào tạm biệt.

lúc định đáp lời thì Lục Trầm từ cửa tới. Nhìn thấy Chu Thư Cẩm, lập tức lộ vẻ đầy phòng , bước nhanh tới chắn mặt .

"Cô đến đây làm gì?"

Vẻ mặt Chu Thư Cẩm thoáng chút tổn thương, cô gượng : "Tôi đang cho đấy, việc gì cuống lên thế."

Lục Trầm tin, sang : "Cô gì với em ? Em đừng tin, hề..."

"Cô khuyên với ."

Tiếng của nghẹn nơi cổ họng: "Cái gì cơ?"

Tôi bình thản lặp : "Cô khuyên hãy cân nhắc việc ở bên ."

Lục Trầm Chu Thư Cẩm, như đang cố đoán xem lời nào là thật, lời nào là giả.

Chu Thư Cẩm rời : "Những gì cần xong , hai thế nào còn liên quan đến nữa."

Lục Trầm với ánh mắt đầy hy vọng: "Vậy còn em... em nghĩ ?"

Anh lúc chẳng còn tâm trí mà nghĩ xem tại Chu Thư Cẩm làm , chỉ khao khát câu trả lời của .

Tôi , ký ức đột ngột ùa về.

Lục Trầm thực sự .

Ít nhất là sự việc ở lễ đính hôn đó, luôn đinh ninh rằng thực sự yêu .

Anh tuy vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng hành động chu đáo, tiền bạc đều giao cho quản lý, bất cứ việc gì nhờ vả đều đối đãi nghiêm túc.

Nếu vì những chuyện xảy đó, từng ngỡ rằng chúng sẽ hạnh phúc bên cả đời.

Lúc đó quá trân trọng đoạn tình cảm , trân trọng đến mức cho phép nó xuất hiện dù chỉ một vết xước nhỏ.

Thế nên khi Lục Trầm làm những chuyện đó, trong lòng , hình tượng về con sụp đổ.

"Sẽ ."

Lục Trầm thoáng hiện lên vẻ thất vọng.

gì thêm.

Tôi cứ ngỡ chuyện đến đây là kết thúc, cuộc sống của riêng , chỉ cần cứ kiên quyết từ chối, Lục Trầm cũng sẽ từ bỏ ý định.

Thế nhưng ngờ rằng, chuẩn một buổi cầu hôn.

Vào đúng ngày kỷ niệm đây của chúng , tại nhà hàng Tây mà thường lui tới, Lục Trầm một nữa quỳ xuống cầu hôn .

"Tinh Hòa, quá khứ nhiều tiếc nuối và hiểu lầm, chúng hãy làm từ đầu nhé. Lần , hứa sẽ để em thất vọng, cũng để em chờ đợi một thêm nào nữa."

Thứ cầm trong tay chính là chiếc nhẫn đính hôn cũ của chúng .

"Lục Trầm."

Anh đầy mong đợi, còn cũng nghiêm túc trả lời : "Tôi đồng ý. Dù làm gì nữa cũng đồng ý, đừng phí công vô ích."

Sắc mặt Lục Trầm tái nhợt thấy rõ, cố nở nụ gượng gạo: "Đến một cơ hội nhỏ cũng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/muon-mang-iasm/chuong-24.html.]

"Không ."

Anh định gì đó nhưng đột nhiên biến sắc, hoảng loạn lao về phía : "Cẩn thận!"

Tôi còn kịp phản ứng thì thấy những tiếng đổ vỡ chói tai vang lên liên tiếp.

Tháp ly champagne ai đó va và đổ sập xuống.

Lục Trầm ôm lấy , che chắn cho lùi sang một bên.

Đến khi hồn , thấy cánh tay cứa vài vết sâu, m.á.u đỏ tươi thấm đẫm qua lớp áo.

Nhìn dáng vẻ nén đau để trấn an của Lục Trầm, đột nhiên lên tiếng: "Lục Trầm, tin là thật lòng yêu ."

Ánh mắt sáng bừng lên, nhưng đợi kịp gì, tiếp lời: " vấp ngã hai ở cùng một chỗ."

"Tôi chắc liệu , còn thể dậy nổi ."

Tôi gì thêm.

Lục Trầm từng liều mạng cứu , cả lẫn .

Tôi ơn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy vô cùng nặng nề.

Như thấu tâm tư của , giải thích: "Em cần cảm thấy áp lực , là tự nguyện làm ."

Lục Trầm gượng dậy với cơ thể thương, hỏi nữa: "Thật sự... thể cho một cơ hội nào ?"

Tôi im lặng hồi lâu đáp: "Xin ."

Anh nở nụ cay đắng: "Anh hiểu ."

Tôi rõ ý tứ đó là gì, chỉ thấy dường như đổi.

Lục Trầm lùi một chút, trông như đang thất vọng, như trút bỏ gánh nặng.

"Quả nhiên là vẫn . Cho dù làm gì nữa, em cũng sẽ bao giờ để trong lòng nữa, đúng ?"

Anh mặt , giọng phần nghẹn ngào.

"Anh . Sau ... sẽ làm phiền em nữa."

Tôi hiểu rằng, Lục Trầm thực sự bỏ cuộc.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, chân thành chúc phúc cho : "Lục Trầm, chúc bình an, vui vẻ, sự đều thuận lợi."

Dù chúng thể ở bên , nhưng lòng ơn và lời chúc của là thật lòng.

Sự giúp đỡ và ơn nghĩa dành cho quan trọng hơn những yêu hận tình thù , đều ghi nhớ cả.

Lục Trầm gật đầu, vẫn ngoảnh .

Tôi dậy rời : "Anh nghỉ ngơi cho nhé."

Ngày thứ ba Lục Trầm viện, theo thói quen đến thăm , nhưng chỉ thấy một căn phòng bệnh trống rỗng.

Cô y tá đưa cho một phong thư: "Vị bệnh nhân đó để cái cho cô."

Tôi mở , thấy nét chữ quen thuộc, giống hệt những tờ giấy nhớ từng để cho đây. Lần cũng là những lời dặn dò đơn giản:

[Ở nước ngoài việc chú ý an . Lúc nào về thì cứ bảo , bất kể khi nào, cũng sẽ đến đón em. Yên tâm, sẽ tiệc đính hôn nào cả.]

Tôi khẽ nhếch môi, lồng lá thư phong bì, đó bước khỏi bệnh viện và ném thẳng thùng rác.

Tôi cần những thứ nữa.

Tôi sẽ trở về một cách đường đường chính chính, mà cần dựa dẫm bất kỳ ai.

—— TOÀN VĂN HOÀN ——

Loading...