Mười Năm Bên Nhau Không Con Cái, Tình Nhân Của Chồng Lại Mang Thai - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-02 07:45:19
Lượt xem: 230

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm Tô Lạc năm tuổi, công ty việc cần về nước.

 

Mặc dù cho Lâm Duy An về tin tức của Lục Vân Khiêm nữa, nhưng chắc chắn là chồng . Để tránh gây rắc rối cho , cố tình đặt địa điểm họp ở Tây Thành, cách Nam Thành gần trăm dặm.

 

Kết quả là, bước chân khách sạn, thấy Lục Vân Khiêm đang khoác tay một phụ nữ, ngay tại sảnh lớn.

 

Cậu trưởng thành và trai hơn hẳn ngày xưa, khoác chiếc áo khoác đen dài, thu hút ánh của qua đường.

 

Tôi trốn ở một góc, dám lên tiếng.

 

Bởi vì đầu dây bên là cuộc gọi video từ con gái .

 

Ban đầu, định bụng đợi Lục Vân Khiêm làm xong thủ tục mới qua đó.

 

Ai ngờ, xui xẻo thế nào, đầu thì ánh mắt chúng chạm .

 

Đôi mắt sâu thẳm hơn cả của lạnh lùng quét qua .

 

Một lúc , cất lời: "Tổng giám đốc Tô, lâu gặp."

 

Rồi chỉ cô gái cạnh: "Đây là bạn gái , Tần Uyển."

 

"Tần Uyển, đây là cổ đông của công ty chúng , tổng giám đốc Tô."

 

Cô gái tên Tần Uyển nhẹ nhàng gật đầu chào .

 

Ánh mắt cô hề chút địch ý nào.

 

Trong lòng chỉ chua chát vài giây, đột nhiên thấy nhẹ nhõm đến lạ.

 

Tôi luôn nhớ lời hứa năm xưa với Lục Vân Khiêm, mấy năm nay bận rộn chăm con nên cũng nghĩ đến chuyện yêu đương. Giờ tìm mới, lẽ cũng nên tìm kiếm đối tượng cho riêng thôi.

 

Mang tâm trạng lẫn lộn, chào tạm biệt Lục Vân Khiêm và Tần Uyển.

 

Tôi mải mê suy nghĩ nên hề nhận .

 

Sau khi cửa thang máy đóng , Tần Uyển nghi hoặc đàn ông bên cạnh.

 

"Tổng giám đốc Lục, tại là bạn gái của ?"

 

Lục Vân Khiêm cứ chằm chằm cánh cửa thang máy đóng, một lời.

 

Người nhạy bén như đương nhiên bỏ sót vẻ nhẹ nhõm thoáng qua mặt Tô Lẫm Nguyệt.

 

Biểu cảm đó làm dấy lên cơn thịnh nộ vô bờ bến trong lòng .

 

Cậu mắc kẹt trong vũng lầy suốt năm năm, mà Tô Lẫm Nguyệt hề .

 

Thậm chí cô còn cảm thấy vui mừng vì yêu.

 

Lục Vân Khiêm vô thức siết chặt nắm đấm, sợ rằng sẽ xông tới bóp cổ phụ nữ vô tình đến c.h.ế.t.

 

Tôi trở về phòng và bắt đầu thu dọn hành lý.

 

Lát nữa con gái sẽ tới, nhất định thể để con bé và Lục Vân Khiêm chạm mặt .

 

Lạc Lạc cứ như phiên bản mini của Lục Vân Khiêm , nếu thấy, khỏi cần xét nghiệm DNA, cũng ngay là con của .

 

Xách vali lên, định bụng chuyển sang một khách sạn khác. Khi bước thang máy, gặp một quen cũ.

 

Mạnh Hoài thấy , trong mắt thoáng qua sự kinh ngạc.

 

"Á, chị, lâu gặp."

 

Linlin

Tôi đáp: "Lâu gặp."

 

Cậu tiến sát bên , rõ ràng là ý định cùng .

 

Tôi: ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/muoi-nam-ben-nhau-khong-con-cai-tinh-nhan-cua-chong-lai-mang-thai/chuong-7.html.]

 

đang nghĩ đến việc tìm đối tượng mới, nhưng loại lãng t.ử như thế thì phúc phận để mà hưởng thụ.

 

Tôi đang cố tìm một lý do để bảo rời .

 

Thế nhưng Mạnh Hoài nhiệt tình một cách thái quá, theo suốt quãng đường xuống bãi đậu xe ngầm, còn định leo lên ghế phụ.

 

Ngay lúc tay chạm cửa xe, một bóng đen xuất hiện, túm lấy cổ áo giật mạnh phía .

 

Mạnh Hoài hoảng hốt: "Ai?"

 

Mặt Lục Vân Khiêm tối sầm, : "Không chuyện của . Tôi và Tổng giám đốc Tô chuyện cần bàn, mau cút cho khuất mắt."

 

Mạnh Hoài hiểu mô tê gì, định tiến lên nhưng vẻ mặt đáng sợ của Lục Vân Khiêm dọa cho lùi bước.

 

Đợi Mạnh Hoài càu nhàu bỏ , mới sang Lục Vân Khiêm.

 

"Tổng giám đốc Lục, ... ý gì đây?"

 

Đã bạn gái , còn trưng bộ mặt ghen tuông đuổi đàn ông bên cạnh ý gì?

 

Lục Vân Khiêm chỉ im lặng, một lời.

 

Thấy bộ dạng đó của , trong lòng cũng dâng lên một luồng bực tức.

 

Ban đầu, cố tình chọn địa điểm họp ở cái nơi xa xôi chỉ vì gây thêm phiền phức cho .

 

Gặp đành, còn gây sự với cùng .

 

Lục Vân Khiêm dựa cái gì mà hết đến khác gây chuyện như .

 

Quá lười để thêm nữa, bước đến cửa ghế lái. Vừa định kéo mở cửa xe thì một bàn tay chặn .

 

Cơ thể cao lớn của Lục Vân Khiêm bao phủ lấy , cúi đầu, đè gáy hôn xuống một cách mạnh mẽ.

 

Nụ hôn đầy giằng xé, c.ắ.n mút. Môi lưỡi nóng bỏng của khuấy đảo khoang miệng , làm rối loạn dây thần kinh của .

 

Tôi định mở miệng thì tay Lục Vân Khiêm luồn trong áo .

 

Đầu óc như nổ tung, kìm mà rên lên một tiếng.

 

Ngay khi tưởng rằng thứ sẽ mất kiểm soát, đột nhiên dừng .

 

Cậu vùi đầu hõm cổ , bật .

 

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dọc cổ áo thấm da , khiến bỗng dưng thấy chút áy náy.

 

Không đúng, nữa? Rõ ràng mới là cưỡng hôn mà.

 

Lục Vân Khiêm ôm cứng ngắc, nghẹn ngào.

 

"Chị, dù em làm cách nào, chị cũng chịu cho em một cơ hội nào ? Thật công bằng, em chỉ làm ngành một , còn tên đàn ông nãy là một tên trai bao. Chị thà chuyện với còn hơn là để ý đến em, tại ? Em trao đầu cho chị, trong lòng em ai khác, tại chị chịu cho em một cơ hội?"

 

Giọng khản đặc: "Không bạn gái ?"

 

Cái đầu to của lắc lư liên tục, tay cũng ôm chặt hơn.

 

"Em lừa chị đấy, chỉ xem chị ghen thôi, ai ngờ chị chẳng phản ứng gì cả."

 

Tôi: ..."

 

Lục Vân Khiêm thẳng dậy, đôi mắt đỏ hoe chằm chằm .

 

"Chị, chị thể em ? Em thật sự cố gắng . Công ty hiện tại doanh thu hàng năm chín con , em mua nhà, mua xe, còn đầu tư nhiều dự án khác nữa. Em chị thích những ăn chơi trác táng, những năm qua em vẫn luôn giữ trong sạch, chỉ mong chờ chị . Nếu chị ý định tìm kiếm một đàn ông, chị thể cho em một cơ hội ? Chị ơi, em thật sự nhớ chị..."

 

Tôi cảm thấy áy náy thật sự. Nhìn đang nức nở, trái tim như tê dại.

 

Tôi thể lời khó nào nữa, giọng điệu trở nên dịu dàng.

 

"Được, sẽ cho cơ hội. Thật những năm nay cũng ai khác."

Loading...