Biết thể qua mắt nữa, Tiêu Hà đành buông xuôi, trở dáng vẻ bình thường.
- Vậy thầy ngay từ đầu, luôn với thầy hiệu trưởng?
Quốc Hy khoanh tay cô, giọng bình thản.
- Tôi nghĩ nên lý do .
- Vậy… nếu thầy , thầy sẽ ?
- Em nghĩ là như thế ? – Anh nhướn mày, giọng điệu chút lười biếng.
Tiêu Hà mím môi, im lặng . Quốc Hy thấy , khẽ , chậm rãi tiếp.
- Nếu mách, làm từ lâu . nghĩ em làm là lý do.
Tiêu Hà im lặng một lúc khẽ thở dài, giọng điềm đạm.
- Em thầy hiệu trưởng kiểu thiên vị, nhưng dù Tú Nghi cũng là con gái thầy. Làm cha , thấy con thương tích còn lành lặn, ai mà xót? Em chỉ là… cho thầy chút an ủi, cũng là chừa đường lui cho .
Quốc Hy sững . Anh ngờ Tiêu Hà suy nghĩ thấu đáo đến . Ban đầu, tưởng cô chỉ đổ thêm tội cho Tú Nghi, nhưng hóa cô làm để giảm bớt căng thẳng cho hiệu trưởng, đồng thời bảo vệ . Một cô gái trẻ như mà học cách ứng xử khéo léo, chứng tỏ từng trải qua ít chuyện.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo truyện em thì xin hãy chỉ ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực chương nhanh ạ. Truyện web miễn phí và là nơi chương mới sớm nhất. Em cảm ơn .]
Anh im lặng cô, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
- Em suy nghĩ cũng thấu đáo đấy. , đừng tự làm thương nữa.
Thấy cô cúi đầu đáp, khẽ thở dài, với tay lấy miếng băng cá nhân, bóc nhàn nhã .
- Tôi bảo em đừng gây chuyện nữa, mà vẫn chịu lời.
Tiêu Hà ngẩng lên, vẻ mặt đầy ấm ức.
- Thầy làm như em ? Nếu cố tình…
Cô hết câu thì cả cứng đờ khi thấy Quốc Hy chồm đến, nhẹ nhàng dán miếng băng cá nhân lên trán cô.
Cử chỉ của chậm rãi mà dứt khoát, thở phảng phất gần kề khiến trái tim thiếu nữ đập loạn nhịp. Cảm giác choáng ngợp khiến cô gần như nín thở.
- đừng chuyện gì cũng giải quyết bằng nắm đ.ấ.m nữa. Em là con gái đấy. – Quốc Hy , giọng nặng nhẹ, như một lời nhắc nhở mang theo chút quan tâm.
Thấy Tiêu Hà vẫn đơ , mắt mở to , nhíu mày bất chợt đưa tay ấn nhẹ trán cô.
- Á! Đau em! Thầy đúng là ác độc. – Tiêu Hà giật nảy , ôm trán nhăn nhó.
Quốc Hy bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-74-suy-nghi-thau-dao.html.]
- Ai ác? Vì ai mà giờ còn về hả?
Tiêu Hà cúi gằm mặt, lí nhí.
- Em xin ...
Quốc Hy khẽ cong môi, một nụ thoáng qua. Không hiểu , cô nhóc như khiến cảm thấy chút đáng yêu.
Lúc , điện thoại Quốc Hy sáng lên, hiển thị tin nhắn từ Bảo Đăng: [Thầy ngoài gặp một chút nhé.]
Quốc Hy tắt điện thoại, dặn Tiêu Hà cứ nghỉ bước ngoài.
Thấy , Bảo Đăng lập tức lên tiếng.
- Con bé ?
- Tỉnh . – Quốc Hy đáp gọn.
Bảo Đăng gật gù, đầy ẩn ý.
- Vậy thì chúc mừng thầy nhé. Hôm nay thầy đặc cách tăng ca với .
- Tăng ca? - Quốc Hy nhíu mày.
Bảo Đăng tít mắt, hất cằm về phía phòng hiệu trưởng.
- Thầy đích đến nhà xin phụ , bảo và thầy cùng để thể hiện sự chân thành của nhà trường.
Quốc Hy khoanh tay, mặt cảm xúc.
- là ?
- Thầy xem, ngoài và thầy , giờ trong trường còn ai khác ? – Bảo Đăng .
Quốc Hy thở hắt , dựa lưng tường.
- Con gái thầy gây chuyện, mà giờ cũng xin ?
- Lệnh của cấp , . – Bảo Đăng nhún vai.
Quốc Hy im lặng một lúc, chậm rãi lên tiếng.
- Vậy cần đem theo giỏ trái cây cho đủ thành ý ?
Bảo Đăng bật , vỗ vai một cái.
- Ý đấy! Thôi, thầy đưa em xe , lấy cặp. Nhớ chuẩn tinh thần đối mặt với phụ nhé!
Quốc Hy thở dài, tự dưng lôi vụ , còn chuẩn tinh thần mắng.