Món Quà Hermes Của Cô Giáo Mầm Non - Chương 10: Cơn Thịnh Nộ Của Chủ Tịch

Cập nhật lúc: 2026-05-09 09:30:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Vi õng ẹo lắc hông bước tới mặt dượng , giọng yểu điệu:

"Chủ tịch... may quá ngài đến ... ngài xem cái đứa họ hàng ngh/èo nhà ngài kìa, suýt nữa thì l/ật t/ung cả cái trường mầm non của chúng lên !"

Dượng đ/ẩy ph/ăng bà , thẳng đến bên cạnh Chu Vũ Hiên xổm xuống.

"Vũ Hiên, cháu d/ọa s/ợ ?"

Truyện được chuyển ngữ bởi Thung Lũng Mây Story. Nếu yêu thích, hãy để lại một bình luận hoặc đánh giá để tiếp thêm động lực cho tụi mình ra chương mới nhanh hơn nha!

Chu Vũ Hiên ôm chầm lấy cổ dượng!

"Ông trẻ ơi, mấy la hét ồn ào quá! Họ còn b/ắt n/ạt cháu nữa!"

Dượng xoa đầu Chu Vũ Hiên, dịu dàng dỗ dành:

"Cháu theo cô về ngủ trưa , lát nữa t/an h/ọc, ông trẻ tới đ/ón cháu chơi nhé!"

Sau khi cô Hùng Hùng dắt Chu Vũ Hiên về lớp, sắc mặt dượng ngay lập tức t/ối s/ầm .

"THÍM TRƯƠNG!"

Chỉ một tiếng "Thím Trương" lạnh ngắt khiến Trương Vi lập tức sượng trân, chuyển sang bộ mặt u/ất ức r/ơi l/ệ.

ấp úng định thanh minh gì đó, nhưng dượng lớn tiếng ngắt lời:

"Bà tính là cái th/á gì hả? Mà d/ám ngoài rêu rao là sắp g/ả cho ?"

"Nếu đ/ánh đàn bà, thì hôm nay đ/ánh ch/ết bà ! Bây giờ bà lập tức c/út về Lê Viên dọn dẹp đồ đạc, c/út ng/ay cho !"

Nói xong, ông phắt sang Hiệu trưởng Trương và Dương Dương.

"Còn hai các cô nữa! Vô pháp vô thiên, bi/ển th/ủ quỹ lớp thành, còn d/ám dùng việc đ/uổi h/ọc để đ/e d/ọa phụ !"

"Bây giờ các cô ĐÃ B/Ị S/A TH/ẢI! Lập tức b/iến k/hỏi đ/ây cho ! Và từ nay về đừng hòng bám trụ ở cái ngành giáo d.ụ.c nữa.”

“Thành tích vẻ vang của hai , sẽ ghi thật rõ ràng và chi tiết trong quyết định s/a th/ải!"

Ba bọn họ vẫn còn giở trò c/hí ph/èo ăn v/ạ, nhưng đám v/ệ s/ĩ của dượng l/ôi x/ệch , n/ém th/ẳng khỏi cổng trường.

Ngày hôm , cô giáo Hùng Hùng chính thức trở thành giáo viên chủ nhiệm mới của lớp Mầm 4.

Còn Hàn Nhất Nặc và Châu Thanh Thanh thì kh/uyên th/ôi h/ọc (b/uộc th/ôi h/ọc).

Vốn dĩ hai đứa trẻ ở trong lớp cực kỳ b/á đ/ạo, còn th/ích đ/ánh , cộng thêm tuyến học khu của chúng ngay từ đầu thuộc khu vực , nên đành để phụ làm thủ tục chuy/ển tr/ường cho chúng lượn luôn.

Tôi cứ tưởng sóng gió đến đây là kết thúc êm .

Không ngờ, hai con Dương Dương và Hiệu trưởng Trương lùng và tìm đến t/ận c/ửa h/àng s/econdh/and của !

Dương Dương một tay cầm gậy tự sướng, vẻ như đang l/ivestream.

ống kính, mắt n/gấn l/ệ m/ỏng m/:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mon-qua-hermes-cua-co-giao-mam-non/chuong-10-con-thinh-no-cua-chu-tich.html.]

"Chào các bé bi trong phòng live, vốn là một giáo viên của trường mầm non Hoàng Gia Bảo Bối." Sau đó cô lia máy sang Hiệu trưởng Trương, "Còn bên cạnh đây, vốn dĩ là Hiệu trưởng của trường."

Tiếp theo, cô chĩa thẳng ống kính điện thoại về phía !

" vị phụ chút x/ích m/ích với từ , nên c/ố t/ình t/iết l/ộ thông tin đ/ơn h/àng cá nhân của , dùng f/otosh/op c/ắt gh/ép ác ý, khiến và Hiệu trưởng Trương b/ị đ/uổi vi/ệc!"

M/áu hóng hớt của cư dân mạng lập tức đ/ốt ch/áy ngùn ngụt.

"Chuyện là thế ..." Dương Dương dứt khoát tìm một chỗ trống trong cửa hàng của phịch xuống, bắt đầu kể lể chi tiết.

Nhân viên trong cửa hàng đều đồng loạt xin chỉ thị, nhưng thấy khẽ lắc đầu, họ cũng im lặng quan sát tình hình.

"Hôm qua đến cửa hàng đồ hiệu cũ để mua 3 đôi dép lê Hermes, lúc đó CHÍNH TÔI LÀ NGƯỜI TỰ THANH TOÁN!"

Dương Dương đưa màn hình lịch sử thanh toán điện thoại ống kính.

"Sau đó, cái cô nhân viên cửa hàng tình cờ là thành viên Hội phụ của lớp , chi tiêu quỹ lớp đều do cô phụ trách ghi chép."

Dương Dương lôi ảnh chụp màn hình bảng kê khai gửi trong nhóm lớp cho cư dân mạng xem.

"Ngay tối hôm qua, cô cố tình kh/ấu tr/ừ 10.500 tệ từ quỹ lớp, là để mua dép lê tặng cho !"

Dương Dương lấy tay lau những giọt n/ước m/ắt c/á s/ấu đang rơi, ngh/ẹn ng/ào diễn tiếp:

"Lúc đó lập tức gọi điện cho cô để xác nhận sự việc! Thế mà cô c/ắn n/gược một cái, b/uộc t/ội nh/ận h/ối l/ộ!"

Hiệu trưởng Trương cũng hùa theo xướng họa bên cạnh:

"Một phụ đ/ảo l/ộn tr/ắng đ/en như , chúng cảm thấy vô cùng đ/áng s/ợ! Cũng tr/ái ng/ược với triết lý giáo d.ụ.c của trường, vì thế và cô Dương Dương quyết định yêu cầu gia đình cho con th/ôi h/ọc."

" chúng mơ cũng ngờ, cô là ti/ểu t/am (t/ình nh/ân) của Chủ tịch trường chúng ! Cho nên và cô giáo Dương Dương mới s/a th/ải một cách v/ô t/ội như ..."

Càng d/iễn càng hăng, Dương Dương cầm gậy tự sướng chạy bãi đậu xe cửa hàng !

"Các bạn xem, cô chỉ là MỘT CÔ NHÂN VIÊN QUÈN của cửa hàng đồ cũ, nhưng lái một chiếc Porsche trị giá hàng triệu tệ! Hơn nữa, cô căn bản k/hông gi/ải th/ích đ/ược nguồn gốc của chiếc xe từ !"

Cùng với sự xuất hiện của những chiếc túi xách hàng hiệu và chiếc siêu xe thể thao lọt khung hình, lượng xem trong phòng live của Dương Dương tăng vọt theo cấp nhân.

Một nhân viên của cũng đang xem l/ivestream của cô .

Tôi lấy điện thoại của nhân viên, lướt bình luận sóng trực tiếp.

"Bình sinh gh/ét nhất cái l/ũ ti/ểu t/am! Cửa hàng ở , cho địa chỉ , đến đ/ập n/át cái q/uán đó giúp cô!"

"Cái con đó h/ại cô b/ị đ/uổi vi/ệc! Thì cô cũng đ/ến t/ận n/ơi l/àm ch/o n/ó m/ất ch/én c/ơm !"

"Trẻ thế lái Porsche! Chắc chắn là d/ựa h/ơi đ/ại gi/a ! Chỉ là d/ựa bố đẻ b/ố nu/ôi thôi!"

Bạn nhân viên chút lo lắng : "Sếp ơi, đám mạng ch/ửi r/ủa sếp thậm t/ệ thế ạ?"

Tôi chỉ nhạt đầy d/ửng d/ưng:

"Không , càng ch/ửi thì càng h/ot. Cứ đà , để xem phần , mấy bọn Dương Dương sẽ càng lúc càng n/ổi t/iếng! Và sự q/uả b/áo mà cô sắp gánh chịu sẽ càng h/ủy d/iệt bấy nhiêu!"

Loading...