Chẳng chút khí chất quang minh lạc góc cạnh nào của một đứa con trai nên .
“Mạnh Vãn Tình, cô nên tự hiểu rõ phận của .”
Hắn nhẫn nhịn mãi, cuối cùng vẫn thẳng :
“Trước đây nể tình cảm của cô và đứa bé nên mới để cô nuôi nó đến hai tuổi.”
“Đứa trẻ lớn hơn chút nữa sẽ bắt đầu ghi nhớ chuyện, cũng đến lúc bế nó về .”
Sắc mặt Mạnh Vãn Tình đột nhiên trắng bệch.
Giây cô còn đang mơ mộng về việc danh chính ngôn thuận bước hào môn.
Giây nhẫn tâm kéo tuột xuống mặt đất.
Cô cam tâm, thốt lên một cách mất kiểm soát: “Tại đem con của cho mụ đàn bà già đó!”
“Chúng mới là một gia đình mà, mới là quan hệ huyết thống với đứa trẻ!”
“Anh ly hôn với cô , cưới em ...”
“Cô im miệng cho !”
Chu Huống lạnh lùng ngắt lời: “Ngay từ đầu, rõ ràng với cô .”
“Cô chỉ là một công cụ sinh con mà thôi.”
“Chẳng qua vì cô may mắn ngoại hình giống vợ , nên mới cơ hội .”
Khoảnh khắc thấy cô phỉ báng Nhan Khê.
Ánh mắt Chu Huống cô còn một chút ấm nào.
“Có dạo quá dung túng cho cô, khiến cô quên mất bổn phận của ?”
Hắn gằn từng chữ cảnh cáo: “Đừng quá tham lam, cẩn thận kẻo đến cuối cùng, cô sẽ chẳng nhận cái gì !”
Những lời tuyệt tình giống như một chậu nước đá, dội thẳng lòng Mạnh Vãn Tình khiến cô lạnh buốt từ đầu đến chân.
Giấc mộng bấy lâu nay bỗng chốc tan vỡ.
Hóa Nhan Khê trong lòng Hắn quan trọng đến thế.
Cô bỗng cảm thấy sợ hãi.
Những tin nhắn mà âm thầm gửi ...
Nếu để Chu Huống , chuyện gì sẽ xảy ?
Chu Huống nhận vẻ mặt hoảng loạn của cô , nghi ngờ chằm chằm:
“Cô giấu giếm làm chuyện gì ngu xuẩn đấy chứ?”
“Không !” Mạnh Vãn Tình theo bản năng phủ nhận ngay lập tức.
Chu Huống hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là .”
Hắn bỏ , Mạnh Vãn Tình dám ngăn cản nữa.
Cô chỉ thể thầm cầu nguyện trong lòng.
Mong Nhan Khê vẫn giống như đây, từng phản hồi bất kỳ tin nhắn nào.
Cứ giả vờ như chuyện gì xảy là nhất.
thật đáng tiếc.
Sự cầu nguyện mang theo vẻ may rủi và tính toán đó của cô .
Cuối cùng ông trời thấu hiểu.
Trên đường về.
Màn hình điện thoại sáng lên tắt.
Chu Huống hết đến khác gọi của Nhan Khê.
lúc nào cũng là tiếng chuông bắt máy.
Trong lòng Hắn chợt dâng lên một nỗi sợ hãi vô cớ.
Hắn cố gắng kiềm chế những suy nghĩ hỗn loạn, tự an ủi bản .
Chắc chắn là Nhan Khê đang giận thôi.
Chỉ cần xin t.ử tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mo-am-dao-dien/chuong-5.html.]
Cô sẽ tha thứ mà.
Cho đến khi đẩy cửa bước nhà.
Nhìn thấy vũng màu sắc rợn trong phòng khách.
“Cái gì thế ?”
“Nhan Khê, em ?”
Hắn run rẩy gọi tên cô.
ánh mắt bất ngờ va hình ảnh màn hình tivi khổng lồ phía .
Khoảnh khắc đó, khác gì một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai.
Tim Hắn run rẩy dữ dội.
Một nỗi hoang mang tột độ ập đến.
Hắn thấy những tờ giấy bàn .
Thỏa thuận ly hôn.
Lần , Hắn dùng cách gần như tự hủy hoại bản để níu kéo cô.
thì ?
Còn thể dùng cái gì để giữ bước chân cô đây?
Bên cạnh đó, sát sạt, là một bản báo cáo khám thai.
Trong lòng Chu Huống trào dâng một niềm vui sướng điên cuồng.
Hắn thấy một tờ giấy chứng nhận sảy thai.
Nghĩ đến vết m.á.u trong phòng khách.
Hắn cảm thấy như bộ khí trong phổi rút cạn.
Niềm vui sướng tột độ và nỗi kinh hoàng tột cùng đồng thời nghiền nát cơ thể Hắn.
Khiến mắt Hắn tối sầm , suýt chút nữa thì ngất .
Hắn chợt nhớ hai cô nôn mửa gần đây.
Nhan Khê lâu lắm nôn như .
Là do chính Hắn chột .
Nên lớn tiếng chỉ trích cô đang giả vờ giả vịt, cố tình hành hạ .
Vậy mà Hắn bao giờ nghĩ đến... đó thể là ốm nghén.
Những lời khốn nạn mà Hắn từng trong ký ức.
Giờ đây biến thành những vệt roi mang gai, quất ngược trở .
Hắn giơ tay, tự tát mạnh mặt hai cái.
Cái đau rát cháy da thịt cũng bằng một phần vạn nỗi hối hận trong lòng.
Những tin nhắn khiêu khích của Mạnh Vãn Tình đập mắt Hắn.
“Vãn Vãn, hứa với em, sẽ xử lý chuyện.”
“Đợi em sinh con , sẽ cho em và bảo bảo một mái ấm thực sự.”
“Đợi , qua ngay đây.”
Không... đây là lời nguyên văn của !
Rõ ràng là ——
“Đứa con thứ hai cô thể giữ .”
“ Chu Mộc đưa cho , cô vĩnh viễn nhận nó.”
Hắn thậm chí lên kế hoạch sớm đưa Chu Mộc về danh nghĩa “con nuôi”...
bây giờ, truy cứu những chuyện còn ý nghĩa gì nữa?
Hắn trừng mắt thời gian hiển thị ảnh chụp màn hình.
Nhớ lời cầu xin yếu ớt nhưng rõ ràng của cô trong điện thoại ngày hôm đó.
“Đừng ... đừng đến đó...”