Trong trí nhớ của Nhiễm Trầm, đây là đầu tiên thấy Dạ Quân Ly mất khống chế, ánh sáng loang lổ rơi mặt , kì lạ hơn còn thêm vài phần nhu hoà từng thấy.
Sâu trong tiềm thức của Vân Thiển, dường như y gọi tên , tâm hồn y giống như ai gõ vang, lông mi dài khẽ động, đôi mắt quyến luyến mở .
Thấy Vân Thiển , lý trí Dạ Quân Ly mới dần khôi phục, đẩy Vân Thiển khỏi , thái độ lạnh lùng như : "Ta khuyên ngươi, đừng dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p !"
Một dòng chất lỏng ấm nóng từ khoé mắt Vân Thiển chảy xuống, hoà cùng với bọt nước hỗn loạn mặt, nên ai nhận sự buồn bã của y.
Y mất khả năng tự bơi, suýt chút nữa thì đuối nước, ai lúc y khủng hoảng và sợ hãi cái c.h.ế.t thế nào.
"Nhiễm Trầm, đưa y về, xem Hoả Viêm Châu vấn đề gì !" Ánh mắt Dạ Quân Ly lạnh lẽo, xong thì nhanh chóng rời .
Nhiễm Trầm cho phép, nhanh chóng tới bên cạnh Vân Thiển, ánh mắt nhu hoà cùng đau lòng, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi chỗ nào thoải mái?"
Khoé miệng Vân Thiển giương nhẹ, nụ ngoại trừ một chút an ủi, còn một tia tự giễu.
"Còn sống là , ..."
"Ngươi bơi ?" Nhiễm Trầm hỏi.
Hắn dám kỹ cảm xúc gương mặt y, tựa như nếu nhiều thêm một chút, trái tim sẽ bóp nghẹn thêm một phần.
"Ta cũng... ... Đột nhiên thể bơi..."
Nhiễm Trầm cũng hỏi nhiều, thể Vân Thiển vẫn là quan trọng nhất.
Hắn dùng Thuỷ Linh Châu thăm dò tình huống của Vân Thiển, may mắn là ngoại trừ nội thương ban đầu còn khỏi thì thêm vết thương nào mới nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/minh-kinh-chi-khuc/chuong-8-dot-nhien-khong-biet-boi.html.]
"Không dặn ngươi đừng chọc giận Thánh quân nữa ? Sao ngươi lời?" Khuôn mặt Nhiễm Trầm trầm xuống, tay vuốt nhẹ trán Vân Thiển.
Trong ánh mắt Vân Thiển, tựa hồ mang theo thứ tình cảm hoài niệm nào đó, nhưng giây tiếp theo liền dời tầm mắt.
"Ta... về sẽ ..." Vân Thiển chật vật nghĩ lời giải thích nào, y cố ý chọc giận Dạ Quân Ly, là Dạ Quân Ly chịu buông tha cho y.
"Ngươi thể đỡ , lạnh..." Sao thể lạnh chứ, Hư Không Trì hàng năm đều kết băng, hôm nay vì kết giới đột nhiên phá vỡ, băng tan khiến mạch nước phía trào dâng.
Nhiễm Trầm áp chế ánh mắt chút bất đắc dĩ, nâng Vân Thiển dậy, nọ cơ hồ nhẹ, khuôn mặt vốn trắng nõn hiện tại trắng bệch chút huyết sắc.
"Ta đưa ngươi về Dạ Thương Cung nghỉ ngơi... Ngươi đừng sợ, Thánh quân cũng lo ngươi sẽ mất mạng..."
Vân Thiển gật gật đầu, y lên như một thiếu niên trải sự đời.
Dạ Thương Cung cách Hư Không Trì gần, Nhiễm Trầm và Vân Thiển lâu mới đến...
Nhiễm Trầm kéo cái ghế qua cho Vân Thiển xuống cạnh bàn, rót cho y một chén nước, y phục y vẫn còn nhỏ nước ẩm ướt, đáy lòng ẩn ẩn đau, mệnh lệnh của Dạ Quân Ly, dám đem quần áo sạch sẽ đến cho y .
Tự ý làm bậy sẽ chỉ khiến cho Vân Thiển lâm nguy hiểm.
Lâm Thiển xuống yên .
"Ngươi làm việc của ... chút mệt mỏi... Ngươi xem , cả ngày ham ngủ." Vân Thiển yếu ớt với Nhiễm Trầm.
Nhiễm Trầm nhiều xác nhận tình trạng thể của Vân Thiển, Vân Thiển kiên trì chính thì mới bán tín bán nghi rời .
Vân Thiển kéo lê thể mệt mỏi xuống góc tường, , y dám úp sấp ngủ bàn nữa.
Thân thể y lạnh, mí mắt nặng trĩu, một lúc liền lâm ngủ mơ.