Mệnh Định Vi Hậu - Khai Cục Đổi Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-02-26 06:17:39
Lượt xem: 1

“Thái tử, hôm nay thái t.ử phi tương lai và Tưởng cô nương gặp thích khách.” - Tên thị vệ sợ hãi báo cáo.

“Cái gì, nàng ?” - Vị thái t.ử đang xem tấu chương thì đập bàn dậy.

Thị vệ “nàng ” trong lời của thái t.ử là ai. Chính là Tưởng cô nương , Tưởng Tuyết Kỳ.

Tue Lam Da Thu

“Thái t.ử phi thì thương, còn Tưởng cô nương thì...” - Thị vệ ấp úng dám trả lời.

"NÓI!”

“Tưởng cô nương chỉ hoảng sợ thôi thưa thái tử, hiện tại đang các thái y thăm khám.”

 Thị vệ dứt lời, thái t.ử chạy đến chỗ Tưởng Tuyết Kỳ.

***

 Lại một khác, thị vệ toát mồ hôi chạy điện thái t.ử bẩm báo:

 “Thái tử, Tưởng cô nương...”

 “Tuyết Kỳ làm ?” - Chưa để thị vệ bẩm báo hết, thái t.ử đập bàn dậy.

 “Tưởng cô nương té xuống hồ ở hoa viên, khi đưa lên thì luôn miệng do thái t.ử phi tương lai hãm hại. Hiện tại đưa về cung, gì đáng lo ngại.”

 “Đông Phương Ngữ Yên, nàng phụ hoàng mẫu hậu cưng chiều mà dám làm càn, lập tức gọi nàng đến cung của Tuyết Kỳ, bắt nàng cúi đầu xin Tuyết Kỳ.”

 Không đợi thị vệ phản ứng , vị thái t.ử bỏ . Và hiển nhiên chỗ mà vị thái t.ử đến chính là chỗ của Tưởng Tuyết Kỳ. Thị vệ thầm nghĩ toi , thái t.ử phi tương lai là nghĩa nữ của hoàng thượng và hoàng hậu, toi thật .

 

***

[Chát]

Ngay khi đến tẩm cung của Tưởng Tuyết Kỳ, thái t.ử phi tương lai, cũng chính là Đông Phương Ngữ Yên ăn một cái tát từ Ngụy Thừa Quân, cũng chính là vị thái t.ử . Đông Phương Ngữ Yên chứ, nàng lý do vì tát nàng, cũng lý do vì gọi nàng tới đây lúc . Trong cung bấy lâu nay lời đồn rằng nàng đố kị Tưởng Tuyết Kỳ thái t.ử sủng ái nên năm bảy lượt tìm cách hãm hại cô . nàng , nàng chẳng làm gì cô cả. Vụ thích khách cũng , nàng thương là vì cứu cô nhưng thái t.ử vẫn một mực đổ do nàng.

“Thái t.ử bớt giận.” - Tì nữ cận bên nàng vội vàng quỳ xuống xin tha thứ cho chủ nhân.

“Băng Chi, cần xin tội cho , mau dậy.” - Đông Phương Ngữ Yên lệnh cho Băng Chi.

“Thái tử, bất mãn chuyện nghĩa phụ phong làm thái t.ử phi tương lai, cũng giống , vốn thích cái ngôi vị . Nếu bất mãn gì thì hãy đến chỗ nghĩa phụ, xin cáo từ.” - Đông Phương Ngữ Yên .

Từ nhỏ nàng mất phụ mẫu, cả Đông Phương  gia bây giờ chỉ còn nàng. Nàng may mắn hoàng thượng và hoàng hậu nhận làm nghĩa nữ, cũng vì mà họ mới phong nàng làm thái t.ử phi. Ngụy Thừa Quân thích điều , trong lòng chỉ Tưởng Tuyết Kỳ.

Nàng , đây thứ bao nhiêu nàng rơi nước mắt vì . Ngụy Thừa Quân mãi mãi , mãi mãi hiểu. Đến khi nhận chuyện thì quá muộn...

***

“To gan, từ bao giờ mà ngay cả một cung nhân nhỏ bé các ngươi cũng thể bàn tán chuyện của chủ nhân?” - Hoàng thượng tức giận đập chén khi nô tài bẩm báo.

Hóa , chuyện thái t.ử đ.á.n.h thái t.ử phi tương lai ở trong cung của cung nữ  mặt truyền ngoài. Bây giờ ở trong cung đều đang lan truyền tin thái t.ử phi tương lai hãm hại cung nữ, ai ai cũng cho rằng nàng là cấu kết với đám thích khách làm cho Tưởng Tuyết Kỳ hoảng sợ, đó giả vờ bảo vệ cô để lấy lòng thái tử.

“Hoàng thượng, bình tĩnh đừng tức giận. Thái t.ử đúng là suy nghĩ nông cạn. Thiếp cho gọi Yên nhi đến đây , sẽ sự thật thôi.” - Hoàng hậu kế bên cũng tức giận kém.

Khi Đông Phương Ngữ Yên đến nơi, cô quỳ xuống hoàng thượng và hoàng hậu khiến cả hai họ đều bất ngờ.  

“Yên nhi, con làm gì ? Mau lên.” - Hoàng hậu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/menh-dinh-vi-hau/khai-cuc-doi-menh.html.]

“Nghĩa phụ, nghĩa mẫu, Yên nhi cầu xin hai hủy bỏ hôn ước của Yên nhi với thái tử.” - Đông Phương Ngữ Yên .

“Yên nhi, con đang ?” - Hoàng thượng khó hiểu.

“Con cái cần đưa xem qua. Băng Chi.”

Chẳng Đông Phương Ngữ Yên cho hai họ xem thứ gì, chỉ thấy khi xem xong nét mặt của họ đều đổi. Họ thể tin mắt . là nuôi ong tay áo. Cũng may họ chính thức phong thái t.ử phi, nếu thì Đông Phương Ngữ Yên thật sự chịu khổ.

“Được , con lên .” - Hoàng thượng hiệu cho Băng Chi đỡ nàng dậy.

“Chuyện trẫm sẽ cho điều tra thật rõ ràng. Còn về hôn ước của hai con... sẽ như ý con . Tuy nhiên, con vẫn là quận chúa của Đại Ngụy chúng .”

“Đa tạ nghĩa phụ, Yên nhi còn một nguyện vọng, mong chấp thuận.”

“Yên nhi cứ .”

“Đã lâu Yên nhi thăm phụ mẫu, nhân dịp Yên nhi rời xa kinh thành một thời gian.”

“Chuyện ... Được, các binh lính sẽ theo bảo vệ an cho con, việc gì cứ sai khiến bọn họ.”

“Đa tạ nghĩa phụ nghĩa mẫu.”

***

“Quận chúa, đồng ý cho binh lính  theo? Chẳng đó chuẩn xong hết ?” - Ngồi xe ngựa, Băng Chi hỏi.

“Nếu đồng ý thì nghĩa phụ sẽ cho . Chúng cứ làm theo kế hoạch, chỉ điều... muộn một chút thôi.”

“Như ?”

“Được mà. Băng Chi, khi chúng trốn bọn họ, hãy tìm một gia đình khá giả mà đó làm việc, đừng theo nữa.” - Nàng cầm lấy tay Băng Chi mà dặn dò.

“Nô tì nguyện theo quận chúa đến cuối đời, ngại khó khăn nguy hiểm. Lúc nô tì gặp nạn là cưu mang nô tì, kể từ giây phút đó nô tì thề với lòng trung thành với , theo cho đến thở cuối cùng.” - Băng Chi xót xa Đông Phương Ngữ Yên.

***

“Hoàng thượng, hoàng hậu, thái tử!”

Ba họ đang bàn chuyện cùng thì vị tướng quân chịu trách nhiệm hộ tống Đông Phương Ngữ Yên chạy .

“Chẳng ngươi chịu trách nhiệm hộ tống quận chúa khỏi kinh thành ? Sao về?” - Hoàng thượng linh cảm điều chẳng lành.

“Đi giữa đường thì quận chúa đau bụng, bảo chúng thần dừng ở một quán trọ. Đợi hơn hai canh giờ thấy quận chúa trở nên chúng thần tìm, nhưng cả quận chúa và Băng Chi cô nương đều thấy .”

“Xem Yên nhi quyết tâm rời xa kinh thành . Giống y hệt phụ của con bé.” - Hoàng hậu , ánh mắt đượm buồn.

“Hừ, nàng chỉ giỏi diễn kịch. Có khi bây giờ nàng đang la cà ở chốn nào đó, sẽ về nhanh thôi.” - Ngụy Thừa Quân chế giễu.

“Nghịch tử, Yên nhi vì bỏ ngươi cũng ? Đến bây giờ ngươi còn chế giễu con bé, rốt cuộc ngươi thế nào mới để con bé yên ?”

“Phụ hoàng, chẳng chỉ là một đứa trẻ mồ côi thôi ? Nhờ nhận làm nghĩa nữ mới cái danh quận chúa thái t.ử phi. Một đứa mồ côi như cô thì làm xứng?”

“Nhận con bé làm nghĩa nữ là do hoàng thất chúng nợ Đông Phương gia, nếu Đông Phương gia bọn họ thì cũng Đại Ngụy ngày hôm nay, ngươi càng là thái tử. Còn về Tưởng Tuyết Kỳ , cô thứ lành gì mà ngươi thà làm Yên nhi đau lòng cũng bảo vệ ả? Tưởng gia bọn họ nuôi dưỡng nữ nhi như cô đúng là khiến trẫm nể phục. Ngươi... ngươi...”

Hoàng thượng ôm n.g.ự.c khó thở.

“Thái y, mau gọi thái y.” - Hoàng hậu hốt hoảng cho gọi thái y.

Ngụy Thừa Quân vẫn thể hiểu những gì phụ hoàng . Cái gì mà nợ Đông Phương gia? Cái gì mà nhờ Đông Phương gia mới Đại Ngụy? Rốt cuộc năm xưa xảy chuyện gì?

Loading...