Những mảnh ký ức mang theo tông màu ấm áp mờ ảo, nhưng cũng đầy những chuyện dở dở đến mức nỡ .
Hình ảnh hiện về: Hai con khỉ bùn (thằng và khi còn mất trí) gào thét đuổi theo một con gà mái già đang hoảng loạn chạy trốn trong sân, lông gà bay tứ tung, còn cô em Tiểu Lộ thì ôm con búp bê vải rách, sợ sệt trốn cánh cửa quan sát;
Trong bếp, lẽ là “” giúp nhóm lửa, kết quả khiến khói bốc lên nghi ngút, sặc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, Tiểu Dương ho cố kéo ngoài, còn Tiểu Lộ thì khói làm cho nức nở;
Lúc ăn cơm, ba cái đầu nhỏ chụm , Tiểu Dương và vì miếng dưa muối cuối cùng mà trừng mắt , đó cùng đưa tay cướp, bát đũa “loảng xoảng” rơi đầy đất, Tiểu Lộ sợ đến mức oa oa...
Còn nhiều chi tiết nỡ thẳng khác, ví dụ như cùng lăn lộn trong hố bùn ở sân, ví dụ như bôi nhọ nhồi lên mặt để “trang điểm”.
Ví dụ như cùng xổm bên cạnh chuồng gà để “nghiên cứu” quả trứng mới đẻ, kết quả con gà mái già giữ con đuổi cho chạy khắp sân, Tiểu Lộ chạy chậm nên lúc nào cũng dọa cho ngã nhào...
Gò má nóng bừng lên từng hồi.
Trời ạ... Tần Vũ, đàn ông hung hãn nắm đ.ấ.m cứng đến mức thể đ.á.n.h c.h.ế.t trâu , thể chịu đựng ba cái “của nợ” chúng ở trong nhà cơ chứ?
Mỗi ngày về nhà thấy cảnh gà bay ch.ó chạy, khói sương mù mịt, còn ba “con khỉ bùn” bẩn đến mức hình , mà trực tiếp quét cả ba chúng khỏi cửa ?
Trong ký ức của dường như hình ảnh rõ ràng nào về việc nổi trận lôi đình.
Chỉ một vài ấn tượng mơ hồ: bóng dáng cao lớn lẳng lặng dọn dẹp bàn ăn chúng làm đảo lộn, động tác chẳng mấy nhẹ nhàng nhưng cũng thực sự nổi giận;
Có đôi khi chúng mải chơi quên cả giờ cơm, sẽ cau mày, hâm nóng đồ ăn nguội ngắt thô lỗ lệnh: "Ăn!".
Người đàn ông ... hình như giống như lời đồn đại là chỉ sự hung tợn thuần túy.
Cái miệng của đúng là độc địa, điểm Tiểu Dương chân truyền.
... dường như một sự kiên nhẫn đến đáng sợ?
Ít nhất, đối mặt với ba kẻ gây rối mà tâm trí cộng chắc đầy chín tuổi, bao giờ thực sự mất kiểm soát.
Đứa nhỏ trong lòng cử động một chút, Tiểu Lộ phát tiếng mê ngủ mơ hồ, cái đầu nhỏ cọ cọ khuỷu tay , ngủ càng sâu hơn.
Tiểu Dương cũng chép chép miệng một cái.
Ánh nắng buổi trưa ấm áp bao phủ, cửa bếp một mảnh tĩnh mịch, chỉ tiếng gió nhẹ từ chiếc quạt nan và tiếng thở khẽ khàng của bọn trẻ.
Tôi cúi đầu dáng vẻ khi ngủ của chúng, chút cảm giác hổ và ngỡ ngàng phức tạp trong lòng dường như sự ấm áp yên bình làm tan biến ít nhiều.
Tiểu Dương và Tiểu Lộ giấc ngủ ngon, ngủ tròn một canh giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-5.html.]
Mặt trời ngả về tây, bóng hàng rào kéo dài sân.
Tiểu Dương mơ màng mở mắt , hàng lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ chớp chớp vài cái, ánh mắt vẫn còn chút ngây ngô.
Thằng bé vô thức dụi dụi mắt, ngáp một cái rõ dài ngước khuôn mặt nhỏ lên , giọng mang theo vẻ mềm mại khàn khàn khi mới ngủ dậy: "Tiểu Vũ... đói ?"
Tiểu Lộ cũng trai làm thức giấc, dụi mắt mếu máo: "Lộ Lộ đói..."
Tiểu Dương xoa đầu em gái: "Để nướng châu chấu cho hai ăn!"
Nghĩ đến món châu chấu, rùng nổi cả da gà.
Tôi vội vàng siết c.h.ặ.t t.a.y giữ hai đứa , giọng điệu mang theo chút cấp thiết mà chính cũng nhận : "Đừng động đậy! Hôm nay... hôm nay làm cơm cho các con!"
“Hả?!” Tiểu Dương giống như thấy tin tức gì cực kỳ khủng khiếp, cơ thể nhỏ bé lập tức căng cứng, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh, đôi mắt to kinh hãi trợn tròn, giọng cũng cao vút lên: “Tiểu Vũ! Không ! Tuyệt đối !”
Nó vùng vẫy dữ dội hơn, chân tay nhỏ xíu đạp loạn xạ để thoát khỏi vòng tay , giọng điệu lo lắng như thể ngăn chặn một t.h.ả.m họa sắp xảy .
“Mẹ quên ? Lần nấu cơm, suýt chút nữa làm cháy rụi cả cái bếp luôn đấy! Trên mái nhà khói đen bốc lên nghi ngút!”
“Lão già khú về nhà mặt tức đến đen sì! Còn ... m.ô.n.g đ.á.n.h sưng vù luôn! Đau đến mức tối chỉ thể sấp mà ngủ, lâu lắm đấy!”
Thằng bé liến thoắng khui cái “lịch sử đen tối” của , khuôn mặt nhỏ vì xúc động mà đỏ bừng, trong ánh mắt tràn đầy sự cảnh cáo mãnh liệt kiểu “ nghìn vạn đừng vết xe đổ”.
Tiểu Lộ cũng ngừng động tác dụi mắt, lo lắng , nhỏ giọng : “Tiểu Vũ cẩn thận lửa...”
Tôi: “...”
Một luồng m.á.u nóng xông thẳng lên đỉnh đầu, hai gò má nóng hổi đến mức thể nướng bánh!
Cái thằng nhóc ! Sao cái miệng nhanh thế ! Sao mà leo thế!
Những chuyện cũ ngoảnh nó vạch trần từng món một, còn tả thực sinh động như , chỉ thấy mắt tối sầm, hận thể tìm cây kim sợi chỉ khâu ngay cái miệng nhỏ đang tía li tía lịa !
“Tần! Tiểu! Dương!” Tôi nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một, gần như là hung ác thốt tên nó, ánh mắt “hung dữ” lườm thằng bé.
“Con mà thêm một câu nữa, cơm tối nay con cứ và lão già khú ăn nhé! Chỉ phần của Tiểu Lộ thôi!”
Lời đe dọa rõ ràng hiệu quả.
Cậu nhóc lập tức giống như con vịt bóp cổ, âm thanh im bặt.