May mắn vì đã có nhau - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:45:34
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiều, thời tiết chút oi bức.

Tôi dẫn theo Tiểu Dương vẫn đang hậm hực và Tiểu Lộ đang chơi búp bê vải, hóng mát bóng râm của cây hòe già ngoài sân.

Tiểu Dương chắc là do nghịch mệt , bò lên đùi , một lát ngáy khò khò.

Tiểu Lộ thì dựa , cái đầu gật gà gật gù vì buồn ngủ.

Bóng cây loang lổ, gió hiu hiu thổi, một sự bình yên hiếm .

Bất ngờ, đùi nhẹ bẫng!

Tôi theo bản năng giơ tay đỡ nhưng vồ hụt! Ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tần Vũ về từ bao giờ, đang xách ngược thằng bé Tiểu Dương đang ngủ mơ màng lên như xách một con gà con .

“Lão già khú! Cha làm cái gì thế!” Tiểu Dương làm cho giật tỉnh giấc, khua khoắng đôi chân ngắn ngủn phản kháng.

Tần Vũ chẳng thèm nó, tay chỉ chỉ , với con trai bằng giọng thản nhiên nhưng đầy vẻ tuyên cáo thể bàn cãi: “Đây là đàn bà của tao. Muốn ôm thì tự mà tìm đứa khác.”

Nói xong, vung tay một cái, giống như ném một bao tải, trực tiếp ném nhẹ Tiểu Dương lên bãi cỏ mềm mại bên cạnh.

“!!!” Tôi nghẹn họng, hai má ngay lập tức đỏ bừng lên!

Hóa cái nguồn cơn của từ “đàn bà con gái” là từ đây mà !

Cái ông bố thật là... dạy hư trẻ con!

Tiểu Dương lăn một vòng cỏ nhanh nhẹn bò dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng, vung nắm đ.ấ.m nhỏ lao về phía Tần Vũ: “Lão già khú thối tha! Dám cướp Tiểu Vũ của con! Con liều mạng với ông!” Cái dáng vẻ hùng hổ đó trông hệt như một con hổ con đang xù lông.

Kết quả, chẳng gì bất ngờ.

Tần Vũ im tại chỗ nhúc nhích, chỉ đưa một ngón tay , nhẹ nhàng chặn ngay trán của Tiểu Dương.

Thằng bé dồn hết sức bình sinh lao về phía , mặt mũi đỏ gay cả lên nhưng thể tiến thêm phân nào, chỉ vô vọng cào đất tại chỗ, giống như một con bê con đóng đinh .

Tôi buồn bực , vội vàng tới bế “chiến thần nhỏ” lòng để dỗ dành: “Thôi , quậy nữa, nó còn nhỏ mà.”

Tiểu Dương lập tức như tìm chỗ dựa, ôm chặt lấy cổ , vùi mặt hõm cổ, còn quên giọng lí nhí để khẳng định chủ quyền: “Tiểu Vũ là của con!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-15.html.]

Tôi xoa xoa chỏm tóc mềm mại của nó: “Ừ, là của con.”

Tần Vũ chẳng thèm để ý đến sự “sến súa” của hai con , về phía chiếc xe ba gác cũ kỹ .

Lúc mới rõ, xe chất ít đồ đạc! Anh lượt bê xuống: một chiếc lược gỗ mới tinh, một hộp sắt sữa mạch nha in chữ đỏ lớn, một lọ thủy tinh hoa quả đóng hộp, những viên kẹo cứng hoa quả xanh xanh đỏ đỏ... thậm chí còn một món đồ gấp ngay ngắn — đó là một chiếc váy liền màu hồng nhạt, cổ áo viền ren tinh xảo!

Mắt trợn tròn lên ngay tức khắc!

Chiếc váy , thời buổi , ở hợp tác xã mua bán trấn ít nhất cũng hai ba mươi đồng! Đây đúng là một cái giá trời!

“Cái... cái đắt quá!” Tôi gần như lao tới, cầm lấy chiếc váy đó nhét tay Tần Vũ.

“Anh mau đem trả ! Tôi... quần áo mới !” Tôi chỉ chỉ chiếc áo hoa xanh mới may xong .

Tần Vũ nhận, nhét chiếc váy lòng , giọng điệu thản nhiên như thể hôm nay mua một cây bắp cải: “Đắt gì mà đắt. Lúc cô cứ như con khỉ bùn, mua về cũng chỉ tổ làm hỏng. Giờ đầu óc tỉnh táo , trông giống bình thường thì cũng mặc bộ nào cho hồn chứ.”

Anh khựng một chút, ánh mắt lướt qua chiếc váy bổ sung thêm một câu: “Mấy phụ nữ các cô, chẳng đều thích mấy thứ hoa hòe hoa sói ?” Nói , móc từ trong túi một chiếc hộp sắt nhỏ tròn tròn đưa cho .

Tôi cúi đầu , là kem Tuyết Hoa hiệu Hữu Nghị! Thứ nhớ mang máng thím Lưu từng nhắc tới, mấy đồng một hộp nhỏ! Đây là bôi mặt, đây rõ ràng là dán vàng lên mặt thì !

“Tần Vũ!” Tôi cảm động xót tiền, nhịn mà oán trách: “Anh cũng phá gia chi t.ử quá! Chỗ tốn bao nhiêu tiền cơ chứ!”

lúc , Tần Vũ lấy từ trong thùng xe một cái bọc vải nhỏ thắt dây đỏ, xổm xuống, vẫy vẫy tay với Tiểu Lộ đang im lặng bên cạnh với đôi mắt sáng rực chiếc váy mới.

“Lộ Lộ, đây.” Giọng rõ ràng nhẹ nhàng và chậm nhiều, khác hẳn khi chuyện với Tiểu Dương lúc nãy.

Tiểu Lộ lập tức như một chú bướm nhỏ bay tới, sà lòng Tần Vũ.

Tần Vũ thuận thế bế con bé lên, để nó cánh tay rắn chắc của .

Anh mở cái bọc vải đỏ , bên trong là hai bông hoa cài đầu màu hồng làm bằng vải nhung , còn một sợi lắc tay nhỏ xâu bằng những hạt thủy tinh màu sắc, lấp lánh ánh mặt trời.

“Cho Lộ Lộ .”

Giọng Tần Vũ mang theo một sự ôn hòa hiếm thấy, thậm chí chút vụng về lấy lòng: “Có thích ?”

Đôi mắt Tiểu Lộ lập tức sáng lên như những vì trời, khuôn mặt nhỏ vì phấn khích mà đỏ bừng, con bé đưa bàn tay nhỏ cẩn thận sờ bông hoa mềm mại và những hạt hạt lấp lánh, sức gật đầu:

“Thích ạ! Lộ Lộ thích lắm! Cha là nhất!” Con bé ôm lấy cổ Tần Vũ, hôn một cái thật kêu lên khuôn mặt thô ráp của .

Loading...