May mắn vì đã có nhau - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:45:29
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Còn bọn chúng nữa.” Tần Vũ vượt qua , về phía hai đứa nhỏ đang ngủ say giường.

Tiểu Dương chỉ mặc mỗi cái yếm nhỏ, lộ chân tay mập mạp, váy của Tiểu Lộ cũng cuộn lên nhăn nhúm. “Quần thủng đ.í.t cũng cho chúng mặc ít thôi, lớn cả .”

“Quần áo con bé Lộ cũng thu xếp cho tươm tất .” Trong giọng của chút chê bai khó nhận , nhưng khi ánh mắt dừng Tiểu Lộ, hình như dịu dàng hơn đôi chút.

Tôi vô thức gật đầu, siết chặt xấp vải hoa trong tay.

Xấp vải ... là cho ?

Bảo may quần áo mới?

Nhận thức khiến lòng dâng lên một sự xao động cực kỳ phức tạp.

Một đàn ông tiếng ác đồn xa, lầm lì ít , thế mà để tâm đến việc mặc đồ như “cái bang” ?

Còn đặc biệt lục lọi tận đáy hòm xấp vải hoa bảo quản khá đưa cho ?

Thậm chí... còn để ý đến cả quần áo của Tiểu Lộ?

Hơi thở của bỗng khựng !

“Đã tỉnh táo ,” lên tiếng, giọng bình thản như đang thời tiết hôm nay khá , “thì tiền bạc trong nhà, giao cho cô quản.”

“Tiền?” Tôi mạnh dạn ngẩng đầu, tin nổi mà . Quản tiền ?

Thời buổi , nhà ai mà đàn ông nắm giữ túi tiền chứ?

Sự “tin tưởng” đột ngột khiến chút choáng váng, nhưng ngay đó, một sự ham hố mang tên “mê tiền” lập tức thắp sáng đôi mắt , “Thật ?!” Giọng vô thức cao lên mấy tông.

Tần Vũ đôi mắt đang sáng rực lên của , khóe miệng khẽ nhếch lên một chút, biên độ cực nhỏ nhưng giống như một vết nứt khi băng tuyết tan, lộ một chút... trêu chọc hiếm thấy?

Anh hừ một tiếng: “Tất nhiên là thật.” Nói xong, ngoài, hiệu cho theo.

Tôi vội vàng cất xấp vải hoa tủ cẩn thận, khép cửa tủ , nén sự xúc động và chút nghi ngờ trong lòng để bước theo .

Anh dẫn đến góc nhà chính, nơi chất đống vài món nông cụ và đồ lặt vặt.

Anh cúi , nhẹ nhàng nhấc một cái hũ gạo cũ kỹ gì nổi bật , lộ một viên gạch lát nền trông cũng bình thường bên .

Anh dùng ngón tay cạy nhẹ mép gạch, viên gạch đó lật lên , để lộ một cái hốc đen ngòm.

Anh lấy từ bên trong một cái bọc nặng trịch, bọc bằng vải dầu vô cùng kín kẽ.

Mở lớp vải dầu , bên trong hiện một chiếc hộp gỗ cũ.

Mở nắp hộp

Tôi lập tức hít ngược một khí lạnh, mắt trợn tròn xoe!

Trong hộp là những xấp tiền mới tinh xếp ngay ngắn! Toàn bộ đều là tờ “Đại Đoàn Kết” in hình công nông binh!

Một xấp, hai xấp, ba xấp... đầu óc ong ong, lưỡi như líu : “Anh... ... chỗ ... nhiều thế ?!”

Con vượt xa giới hạn nhận thức của về cái sân nhỏ nghèo nàn !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-10.html.]

Tần Vũ thấy kinh ngạc đến mức nên lời, tiện tay cầm một xấp lên ước lượng, giọng điệu vẫn bình thản như cũ:

“Ừm, chắc năm sáu ngàn tệ gì đó. Yên tâm , đều là tiền kiếm một cách đàng hoàng cả.”

Năm... năm sáu ngàn?!

Trời đất ơi!

Thời buổi , “hộ vạn nguyên” là những nhân vật hiếm hoi chỉ mặt báo!

Dưới gầm giường nhà giấu nửa cái “hộ vạn nguyên” ?!

Cú sốc quá lớn khiến chân bủn rủn, lắp bắp hỏi: “Nhà ... nhà là giàu nhất vùng đấy chứ?” Hỏi xong mới thấy thật ngốc xít, mặt nóng lên.

Tần Vũ trả lời câu hỏi ngớ ngẩn của , chỉ ấn chiếc hộp lòng .

Cảm giác nặng trịch khiến lòng run lên, một luồng ấm áp vì tin tưởng hòa cùng ý thức trách nhiệm to lớn ập đến.

Tôi ôm hộp tiền, ngước , do dự một hồi vẫn đem sự nghi ngờ đen tối trong lòng hỏi:

“Anh... sợ ... ôm tiền bỏ trốn ?” Hỏi xong, chính cũng thấy thiếu lương tâm, má càng nóng hơn.

Tần Vũ thì khẩy một tiếng, ánh mắt mang theo sự khinh bỉ hề che giấu, quét từ đầu đến chân như đang đ.á.n.h giá sức chiến đấu của một con gà nhíp: “Cỡ cô á?”

Anh hừ giọng, lời lẽ cứng nhắc như cục đá: “Trong vòng vài phút là tóm về , đ.á.n.h gãy chân luôn.”

“...” Chút cảm động mới nhen nhóm cái miệng độc địa đ.â.m cho tan tành mây khói!

Tôi mím chặt môi, thái dương giật liên hồi.

Quả nhiên, nên bất kỳ ảo tưởng “ấm áp” nào về cái miệng của !

Hai cha con nhà , đúng là kẻ tám lạng nửa cân, đều giỏi chọc tức khác, đều là hạng miệng leo!

Cái vụ “mùi phân gà” với lời đe dọa “đánh gãy chân” là định khắc lên bia mộ của luôn ?!

Tôi hầm hầm ôm hộp tiền, trong lòng dâng lên một sự bực tức.

Không , thể để mắng oan như thế!

Nhìn bộ áo cánh cũ cũng giặt bạc màu, sờn hết ống tay , bỗng nóng đầu mà thốt : “Tôi... ngày mai cũng may cho bộ đồ mới!”

Động tác cúi lắp viên gạch của Tần Vũ bỗng khựng .

Anh thẳng dậy, đầu , ánh mắt sâu thẳm dừng khuôn mặt , mang theo vài phần thăm dò.

Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, đường nét khuôn mặt hiện lên vô cùng góc cạnh.

Anh vài giây, gì, chỉ gật đầu: “Ừm.”

Phản ứng bình tĩnh ngoài dự kiến của .

Tôi ngược chút tự nhiên, vội vàng đặt hộp tiền xuống, chạy bê một cái ghế đẩu nhỏ: “Anh... xuống , để đo kích thước cho.”

Anh lời xuống, hình cao lớn co ro chiếc ghế đẩu nhỏ trông vẻ chật chội.

Tôi cầm một sợi dây vải, tiến gần .

Loading...