May mắn vì đã có nhau - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:45:20
Lượt xem: 40

Những năm 80, ngã núi hóa thành kẻ ngốc, trí não thoái hóa về mức đứa trẻ ba tuổi, kế bán cho đàn ông hung dữ tên Tần Vũ.

Giờ đây va đầu một cái khôi phục trí nhớ, phát hiện chỉ thành vợ , mà còn tặng kèm thêm một cặp con trai con gái ba tuổi.

Thằng ranh con bảo: “Tiểu Vũ thơm quá, còn mùi phân gà quen thuộc nữa.”

Nhìn cả sân đầy những “kiệt tác” gà bay ch.ó nhảy, hổ đến mức ch ết cho xong.

Thằng bé dùng giọng sữa dạy dỗ : “Tiểu Vũ, nấu cơm làm cháy cả bếp đấy!”

Lúc Tần Vũ xách con trai lên đ.á.n.h mông, lấy hết can đảm bảo vệ.

Anh nhướng mày: “Đầu óc khỏi ?”

Tối đó lôi từ đáy hòm xấp vải hoa: “May bộ đồ mới , đừng mặc như ăn xin thế nữa.”

---

Cú va đầu khung cửa đó tạo một tiếng “cốp” khô khốc, giống như ai đó đang gõ trống trong cái đầu rỗng tuếch của .

Tôi xuýt xoa vì đau, theo bản năng đưa tay bịt chỗ đau , đầu ngón tay chạm một chút ấm dính dính — chắc là rách da .

“Tiểu Vũ! Tiểu Vũ!” Hai bóng nhỏ bé như đạn pháo lao vút tới, mang theo một luồng khí hỗn hợp mùi mồ hôi, mùi bùn đất và cái mùi đặc trưng tên của trẻ con, mỗi đứa đ.â.m sầm một bên chân .

Tôi hai đứa nhỏ tông đến lảo đảo, cúi đầu xuống.

Bên trái là một thằng bé vẻ mặt bướng bỉnh, đầu vài sợi tóc vểnh ngược lên chính là cả Tần Triều Dương (Tiểu Dương). Bên là con bé buộc tóc chỏm thiên lôi vẹo vọ, mặt mũi lấm lem như mèo hoa, là em gái Tần Triều Lộ (Tiểu Lộ).

Hai đôi mắt to tròn xoe lúc đều đang lo lắng lẫn tò mò .

Giọng thì non nớt, nhưng lộ rõ vẻ “ là đại ca” đầy hiển nhiên.

Tiểu Lộ cũng gật đầu như gà mổ thóc, phụ họa theo: “Không tìm thấy! Tiểu Vũ ngốc ngốc!”

Tiểu Vũ? Gọi ?

Một cảm giác kỳ lạ nên lời bủa vây lấy .

Hai đứa trẻ ... trông quen, nhưng cách xưng hô đúng!

Tôi theo bản năng co ngón tay , gõ nhẹ lên cái trán mấy sợi tóc vểnh của Tiểu Dương một cái: “Hỗn láo, con đấy!”

Lời thốt , chính cũng sững .

hình ảnh, âm thanh, mùi vị hỗn loạn, mang theo những mảnh vỡ ký ức xa xăm mới mẻ, giống như nước lũ vỡ đê, cuồn cuộn đổ bộ não trống rỗng suốt năm năm của !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-1.html.]

Tiểu Dương gõ cho ngẩn , đôi mắt to chớp chớp hai cái. Nó hề sợ hãi, ngược còn đưa bàn tay mũm mĩm , thăm dò sờ trán , đôi lông mày nhỏ nhíu chặt: “Tiểu Vũ? Đầu óc ... Mẹ hết b ệnh ?”

Trong giọng đầy sự lo lắng chân thành, còn xen lẫn một chút bối rối kiểu “cái hôm nay lạ thế”.

Bên cạnh, Tiểu Lộ cũng rụt rè đưa ngón tay nhỏ xíu chạm mu bàn tay đang ôm trán của , đôi mắt to đầy vẻ quan tâm ngây ngô.

Đầu óc hết b ệnh?

Tôi lập tức cảm thấy một luồng nóng bốc thẳng lên mặt, giống như lời ngây thơ của trẻ con làm cho tự ái.

Những mảnh vỡ ký ức hỗn loạn đang trở về đúng vị trí và chắp vá với tốc độ từng thấy.

“Đầu óc của ...” Tôi lẩm bẩm, ngón tay vô thức xoa xoa huyệt thái dương đang căng tức, “ là khỏi .”

“Thật ?!” Mắt Tiểu Dương sáng bừng lên, ánh sáng rực rỡ đến kinh ngạc, như thể thấy một tin vui động trời.

Nó phấn khích nhảy cẫng lên tại chỗ, nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, reo hò: “Thế thì quá , con thể dắt Tiểu Vũ ngoài chơi. Lão già khú bảo đầu óc bình thường nên cho con dắt chơi.”

Nó dừng một chút, ưỡn cái ng ực nhỏ lên, đầy khí thế hào hùng: “Chúng sẽ cùng xưng bá cả làng, hi hi hi!”

Tiểu Lộ tuy hiểu rõ “xưng bá” là gì, nhưng cũng hì hì theo trai, vỗ vỗ đôi tay nhỏ: “Đi chơi! Đi chơi!”

Tôi chẳng còn tâm trí mà đáp sự “vui mừng” thái quá của hai đứa nó, đang cố gắng lục tìm manh mối trong những chuyện xưa cũ đang ùa về.

Năm năm ... cắt cỏ lợn... sườn núi dốc ... trượt chân... trời đất cuồng... đau đớn tột cùng... đó thì ?

Vực thẳm ký ức dừng ngay khoảnh khắc rơi xuống đó.

Khi “mở mắt” nữa, thứ xung quanh đều trở nên to lớn và lạ lẫm, đầu óc trống rỗng, chỉ còn những cảm quan đơn giản trực tiếp và một nỗi sợ hãi mù mịt, làm .

Tôi “trở về” lúc ba tuổi.

Hình ảnh đột ngột chuyển đổi.

Một khuôn mặt khắc nghiệt d ao động trong tầm mắt mờ ảo của , đó là bà kế.

Ánh mắt bà còn vẻ ghét bỏ, chán ghét như , mà giống như đang định giá một món hàng, lóe lên sự tính toán khôn ngoan khiến rợn tóc gáy.

“Chậc, ngã ngốc cũng , cái mặt càng đáng ti ền.” Giọng sắc lẹm của bà đ âm màng nhĩ, “Lão già góa vợ ở làng bên cạnh sẵn lòng bỏ một khoản sính lễ hời đấy...”

Người đó đáng tuổi bố , thể...

Nỗi sợ hãi như những dây leo lạnh lẽo lập tức thắt chặt lấy trái tim !

Tôi rùng một cái, theo bản năng hét lên, chạy trốn, nhưng cơ thể cứng đờ theo sự điều khiển.

Sau đó, một bóng cao lớn như tháp sắt xuất hiện ở cửa, chắn hết cả ánh sáng.

Loading...