Mất Não - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:51:42
Lượt xem: 491
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Niệm Niệm, sai ... thật sự sai ...” Giọng khàn đặc, nghẹn ngào như sắp , “Em tha cho một thôi, ? Chúng về nhà, chúng bắt đầu từ đầu...”
“Buông tay .” Tôi lạnh lùng .
“Anh buông!” Anh cố chấp giữ chặt , “Đoạn ghi âm đó ... là với em, là mù quáng... Con khốn Hứa Vi Vi đó, đuổi nó ! Anh chuẩn kiện nó, bắt nó cũng tù, bắt nó nếm trải những nỗi khổ mà em từng chịu!”
“Đó là việc của , liên quan gì đến .” Tôi dùng sức hất tay .
“Sao liên quan chứ!” Anh kích động gào lên, “Niệm Niệm, là trai của em mà! Chúng là thiết nhất thế giới !”
“Người thiết nhất?” Tôi , nhưng ý chẳng chạm đến đáy mắt, “Tô Triết, tống tù là , tát một cái khi tù cũng là , vì để ép về nhà mà mua công trường khiến mất việc cũng là . Bây giờ, đến đây với rằng chúng là thiết nhất?”
Mỗi một câu đều như một lưỡi dao, đ.â.m thẳng tim .
Sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, nên lời.
“Tô Triết,” Tôi , từng chữ một rõ ràng và dứt khoát, “Tôi , còn trai nữa. Anh trai hiện tại của tên là Lục Minh Vũ.”
Anh giống như sét đ.á.n.h ngang tai, cả đờ , đầy vẻ tin nổi.
Ngay khoảnh khắc đóng cửa , thấy từ phía tiếng nấc nghẹn đầy đau đớn như dã thú của .
Đó là cuối cùng gặp .
Sau , Lục Minh Vũ kể, Tô Triết thực sự kiện Hứa Vi Vi, nhưng cô sớm ôm bộ tiền cho để trốn nước ngoài, tài nào tìm thấy nữa.
Công ty của Tô Triết vì tinh thần hoảng loạn, nhiều quyết định sai lầm nên rơi khủng hoảng trầm trọng.
Còn , sự gợi ý của Lục Minh Vũ, đến đồn cảnh sát làm thủ tục chuyển hộ khẩu và đổi tên.
Khi viên cảnh sát hỏi đổi thành tên gì, do dự : “Lục Niệm.”
Theo họ của trai mới của .
Niệm, là hoài niệm, cũng là lời từ biệt.
Từ giây phút nhận chứng minh nhân dân mới, Tô Niệm c.h.ế.t .
Người sống tiếp, là Lục Niệm.
Thời gian là liều t.h.u.ố.c nhất.
Thấm thoắt bảy năm trôi qua.
Công ty của Lục Minh Vũ càng làm càng lớn, trở thành doanh nghiệp hàng đầu trong giới công nghệ ở Giang Thành.
Anh cũng gặp một cô gái yêu , cùng xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Tôi cũng gặp đàn ông của đời , một giảng viên đại học dịu dàng và chu đáo.
Chúng kết hôn, sinh một cô con gái đáng yêu.
Tôi trở thành một nhân viên văn phòng bình thường, mỗi ngày trôi qua với nhịp sống định từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều.
Lúc rảnh rỗi, dẫn con gái công viên, khu vui chơi, bù đắp những điều mà đ.á.n.h mất.
Cuộc sống của cuối cùng trở quỹ đạo vốn , thậm chí còn hạnh phúc hơn cả mong đợi.
Về tin tức của Tô Triết, chỉ thỉnh thoảng thấy loáng thoáng các trang tin tài chính.
Công ty của cuối cùng cũng phá sản, bản cũng gánh vai những khoản nợ khổng lồ.
Tôi cứ ngỡ đời chúng sẽ bao giờ còn giao điểm nào nữa.
--- 008 ---
Cho đến một ngày, nhận một cuộc gọi từ lạ.
Đầu dây bên là bà Trương, hàng xóm cũ của nhà chúng năm xưa.
“Niệm Niệm... , là Lục Niệm ?” Giọng bà Trương chút ngập ngừng.
“Là cháu đây bà Trương, bà của cháu ạ?”
“Hầy, bà cũng tốn bao nhiêu công sức mới hỏi thăm đấy.” Bà Trương thở dài, “Có chuyện , bà suy nghĩ mãi, vẫn thấy cần báo cho cháu một tiếng... Anh trai cháu, đó .”
Tim thắt một nhịp: “Anh ... phạm chuyện gì ?”
“Không nhà tù,” Bà Trương , “Là viện dưỡng lão tâm thần.”
Tôi im lặng.
“Sau khi công ty phá sản, tinh thần chút bình thường. Suốt ngày nhốt trong căn nhà cũ của các cháu, chịu ngoài, miệng cứ luôn lẩm bẩm tên của cháu. Mấy ngày , chạy đường lớn, gặp ai cũng nắm lấy hỏi ‘Có thấy em gái là Tô Niệm ’, cảnh sát còn cách nào khác, đành đưa viện dưỡng lão tâm thần thành phố.”
Cúp điện thoại, sofa thật lâu, hề cử động.
Chồng bước tới, ôm lấy từ phía : “Em thăm ?”
Tôi lắc đầu, gật đầu.
Cuối cùng, vẫn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mat-nao/chuong-5.html.]
Tôi một cửa sổ thăm nuôi của viện dưỡng lão.
Tô Triết đang đó, trong lòng ôm khư khư một chiếc hộp gỗ đàn hương.
Chính là cái đó, kỷ vật của cha .
Hóa , tìm nó.
Anh gầy đến mức biến dạng, ánh mắt trống rỗng, miệng vẫn ngừng lẩm bẩm: “Niệm Niệm, sai ... em về ... mua kẹo cho em ăn...”
Anh dường như về thời chúng còn nhỏ, lúc cha qua đời, làm thuê nuôi nấng , mỗi phát lương đều mua cho một viên kẹo sữa Thỏ Trắng.
Khoảnh khắc đó, cứ ngỡ sẽ .
.
Lòng bình thản chút gợn sóng, như một mặt hồ lặng tờ.
Tôi đàn ông từng là cả thế giới của , giờ đây trở thành một kẻ điên sống trong ký ức của chính .
Tôi còn hận, cũng chẳng thấy thương hại.
Tôi chỉ cảm thấy, giữa chúng , thực sự kết thúc .
Tôi lấy một tấm ảnh mang theo, đưa qua khe nhỏ của cửa sổ thăm nuôi bên trong.
Đó là bức ảnh gia đình của .
Trong ảnh, , chồng , con gái , cùng gia đình ba của Lục Minh Vũ, tất cả đều rạng rỡ.
“Tô Triết,” Tôi khẽ , đây là cuối cùng gọi tên , “Đây là gia đình mới của . Tôi sống , đừng tìm nữa.”
Anh dường như thấy tiếng , ngơ ngác ngẩng đầu lên .
Ánh mắt vẫn trống rỗng, tiêu cự.
Tôi đặt tấm ảnh đó lên chiếc hộp gỗ đàn hương trong lòng .
“Chiếc hộp , cũng trả cho .”
Bên trong đó chứa đựng quá khứ chung của và .
bây giờ, cần nữa.
Tôi , rời khỏi nơi đó.
Không một ngoảnh .
--- 009 ---
Bước khỏi viện dưỡng lão tâm thần, ánh nắng bên ngoài thật rực rỡ.
Gió nhẹ lướt qua, mang theo ấm dịu dàng, dường như đang vỗ về tất cả những gì trải qua.
Tôi hít một thật sâu, khí trong lành tràn ngập lá phổi, khiến cảm nhận rõ rệt sự tự do và giải thoát.
Những vướng mắc với Tô Triết trong quá khứ, giống như làn khói mỏng, dần dần tan biến trong ánh nắng và làn gió .
Tôi ngẩng đầu lên bầu trời, vòm trời xanh thẳm như viên ngọc quý rộng lớn vô tận, một chút mây mù, giống hệt như tâm trạng bừng sáng của lúc .
Tôi bước những bước chân nhẹ tênh, sải bước về phía cuộc sống mới thuộc về . Tương lai đang mở mắt với một dáng vẻ vô cùng .
Tôi thấy chồng và con gái đang đợi bên cạnh chiếc xe cách đó xa. Con gái thấy liền chạy những bước ngắn củn, lao về phía .
“Mẹ ơi, bế!”
Tôi quỳ xuống, ôm chặt con bé lòng, hôn lên đôi má mềm mại.
Khoảnh khắc đó, cuối cùng cũng hiểu .
Cái gọi là hòa giải, là tha thứ, mà là buông bỏ.
Tôi buông bỏ Tô Triết, buông bỏ tất cả những tổn thương và đau khổ trong quá khứ, và cuối cùng, cũng buông tha cho chính .
Ánh nắng trải dài gia đình ba chúng , ấm áp vô cùng.
Chồng bước tới, nhẹ nhàng khoác vai , chúng mỉm , nụ chứa đựng tất cả sự trân trọng đối với cuộc sống hiện tại.
Tôi chăm chú lắng con gái líu lo, thỉnh thoảng đáp lời con bé, cảm nhận niềm vui vô tận mà con mang .
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, những bóng ma từng đeo bám như hình với bóng từ lâu ánh nắng ấm áp xua tan.
Tôi phận mới, là vợ, là , và hơn hết, là chính .
Tôi còn xiềng xích của quá khứ trói buộc, mà dũng cảm về phía để ôm lấy mỗi ngày mai mới mẻ.
Tôi , con đường tương lai lẽ vẫn sẽ những gập ghềnh, nhưng đủ dũng khí và sức mạnh để đối mặt.
Bởi vì gia đình yêu thương , sự hạnh phúc bình dị nhưng vô cùng quý giá .
Tôi mang theo sự hạnh phúc , vững vàng bước con đường đời, tiếp chương mới thuộc về riêng .
(Toàn văn )