Đồng t.ử Thẩm Bạch khẽ co rụt , trong ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Ngạc nhiên ?
"Cô chuyện đó ở ?"
"Cả bệnh viện đều hết , chỉ là kẻ ngốc thôi. Thẩm Bạch, trêu đùa vui lắm ? Anh chơi đủ ? Nếu đủ thì làm ơn kết thúc chuyện !"
Tôi thực sự tiếp tục thế nữa.
Không bản cứ mất kiểm soát mà lún sâu , cùng yêu sâu đậm cứ dày vò lẫn .
Phải.
Tôi vẫn còn thích Thẩm Bạch.
Mãi cho đến gặp ở bệnh viện , mới nhận tình cảm dành cho Thẩm Bạch bao giờ phai nhạt, chỉ là nó chôn vùi nơi đáy lòng mà thôi.
Chỉ một ánh mắt của thôi là đủ để ngọn lửa bùng cháy trở .
Thiêu đốt đến mức dù rõ đó là sự trả thù, là cái bẫy của , vẫn cam lòng chấp nhận.
Thậm chí đôi khi còn đ.á.n.h mất cả lý trí.
Tôi chợt nghĩ, nếu Thẩm Bạch thể dùng cách để trả đũa cả đời, để thể dây dưa với cả đời, thì liệu đó coi là chúng bên trọn đời .
Hừ.
Thật nực làm .
Nước mắt kìm mà trào .
Thẩm Bạch túm chặt lấy cổ tay , mặc kệ một Giang Hoài Niên còn đang ngơ ngác, lôi thẳng khỏi nhà hàng.
Suốt dọc đường, đạp lút sàn ga, bàn tay siết chặt vô lăng đến mức nổi đầy gân xanh.
An là hết.
Tôi ý nên ngậm chặt miệng, tay bám chắc tay cầm xe.
Tại nhà Thẩm Bạch.
Tôi và Thẩm Bạch nổ một cuộc tranh cãi nảy lửa.
"Từ Khả! Cô đúng là một kẻ lừa đảo!"
"Vậy thì cũng còn hơn cái loại tâm thần như !"
"Cô ! Những lời yêu thương, thích mà cô từng , chẳng lẽ đều là giả dối hết ? Nếu thích thì tại còn trêu chọc !"
"Thế còn ? Bây giờ làm thế là ý gì? Anh dây dưa với chẳng lẽ là vì thích chắc?"
"Tôi từng tìm cô đấy Từ Khả, nhưng thấy gì? Tôi thấy cô ôm ấp một gã đàn ông khác khách sạn!"
"Vào khách sạn thì ? Anh thích xem như thế, lúc đó xông hẳn phòng mà xem luôn !"
Cãi vã một hồi.
Quần áo đều bay sạch.
Địa điểm tranh cãi dời lên giường.
Cảm giác đau đớn khiến cả co rụt .
Thẩm Bạch khẽ rên lên một tiếng "ừm", gương mặt tràn đầy vẻ sững sờ.
"Đồ khốn! Không nhẹ tay một chút !"
"Em..."
Nửa chặng đường , Thẩm Bạch dịu dàng đến mức khác hẳn với gã cầm thú ăn tươi nuốt sống lúc nãy.
khi mới thích nghi , Thẩm Bạch bắt đầu cuồng nhiệt màng tất cả.
Có lúc còn nghi ngờ Thẩm Bạch là sói.
Nếu thì ban ngày thể là một bác sĩ Thẩm thanh cao thoát tục, vướng bụi trần.
Mà ban đêm biến thành con ch.ó điên ăn thịt nhả xương thế .
Khi Thẩm Bạch một nữa ôm eo từ phía kéo mạnh về phía , cuối cùng cũng bùng nổ.
"Đủ đấy! Anh là bậc thầy lật mặt ? Đừng ban ngày một kiểu ban đêm một kiểu như thế, giỏi thì cho một căn nhà phía Nam, một căn nhà phía Bắc thành phố ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mat-kiem-soat/chuong-7.html.]
Thẩm Bạch khựng , rút xoay xuống giường.
Quả nhiên, hễ cứ nhắc đến lợi ích thực tế là sợ chạy mất dép ngay.
Tôi thầm mắng trong lòng, hừ, đồ đàn ông tồi.
Bỗng vật gì đó đập m.ô.n.g .
Tôi với tay lấy xem, là hai cuốn sổ đỏ.
Mở .
là một căn phía Nam! Một căn phía Bắc thành phố!
Thẩm Bạch áp sát tới.
"Ngày mai sẽ sang tên cho em."
11
Thế là ý gì?
Định b.a.o n.u.ô.i ?
"Thẩm Bạch, đưa nhà cho thế thì vị hôn thê của ?"
Tôi cố tình buông lời ác ý để làm khó chịu, tin là như mà vẫn còn tiếp tục .
động tác của Thẩm Bạch vẫn hề dừng .
"Không vị hôn thê nào cả."
Anh khựng một chút bổ sung thêm: "Cũng bạn gái luôn."
"Vậy còn họ..."
"Người ngoài gì em cũng tin, còn lời thì em tin?"
Thẩm Bạch xoay , ép thẳng mắt .
"Tôi bệnh, và chỉ cảm giác với mỗi em thôi."
...
Đây coi là lời tỏ tình ?
Tại tim đập thình thịch như nhảy ngoài thế .
Tranh cãi cả đêm.
Làm cũng cả đêm.
Cả hai đều kiệt sức.
ít cũng tranh thủ thời gian để làm rõ hiểu lầm.
Khi trời sáng, thứ đều trở nên rõ ràng ánh mặt trời.
Trước sự đổi đột ngột của mối quan hệ, cả và Thẩm Bạch rõ ràng đều kịp thích nghi.
Chúng khách sáo với như thể mới gặp đầu.
"Bữa sáng ăn sandwich ?"
"Sao cũng ạ, phiền cho hỏi máy sấy tóc để ở ?"
"Để lấy cho em."
"Cảm ơn, làm phiền quá."
...
Sau bữa sáng, Thẩm Bạch đưa làm .
Lúc chuẩn xuống xe, Thẩm Bạch gọi giật .
"Từ Khả."
"Vâng?"
"Tối nay em rảnh ? Khoa của buổi liên hoan, em cùng nhé?"
"Được."