Lực đạo đôi môi còn gọi là hôn nữa.
Gần như là gặm nhấm, c.ắ.n xé.
Tôi ú ớ phát tiếng, Thẩm Bạch đột nhiên phát điên cái gì.
Để hít thở, thể mở miệng.
Thẩm Bạch mạnh mẽ xâm nhập.
Không qua bao lâu, một tay khóa chặt hai cổ tay đỉnh đầu, tay bóp lấy cằm ép ngẩng đầu lên.
Chóp mũi chạm sát chóp mũi .
"Tư thế quen ? Trong chương 14 đấy."
"Từ Khả, chính cô là làm xáo trộn cuộc đời , dựa mà cô biến mất là biến mất chứ? Cô tư cách gì khi kéo xuống vực sâu bỏ mặc cô độc ở đó một ?"
"Sao chỉ đưa lưỡi thế ? Những kiểu hôn cô ? Hôn lướt, hôn để vết răng, hôn mút, hôn sâu, hôn đẩy, hôn cắn... Đừng vội, cứ thử từng cái một mới thích cái nào."
Nói xong, Thẩm Bạch hôn tới tấp.
Không !
Tôi sức đ.ấ.m Thẩm Bạch.
"Dừng mau! Tôi ướt ."
Thẩm Bạch bỗng khựng , rủ mắt , ánh mắt tối sầm.
Biểu cảm gương mặt gã điên nứt vỡ, hiện rõ sự kinh ngạc, lúng túng và một chút thẹn thùng.
"Cô... cô cái gì?"
"Bên ướt . Thật đấy, tin sờ thử xem?"
"Đừng hôn nữa ? Ướt sẽ mùi đấy." (😂😂😂)
Thẩm Bạch lập tức tỉnh rượu.
Anh trở về vẻ thanh cao thoát tục như tiên nhân chẳng màng thế sự, ngây ngốc .
Tôi cứ tưởng tin.
"Tôi cởi cho xem, ướt thật mà."
Nói xong cởi giày và tất .
Giơ chân lên cao sát mặt Thẩm Bạch.
"Anh xem, ướt ?"
"Chân hôi, cứ căng thẳng là chân mồ hôi."
Tôi tự ngửi một cái.
Ghét bỏ bĩu môi hạ chân xuống.
Biểu cảm của Thẩm Bạch lúc thật khó tả.
"Ý cô là chân ướt?"
" , chứ tưởng gì?"
"Hôn mà cô chỉ cảm giác ở chân thôi ?"
Ừm thì... thật chỗ nào cũng cảm giác.
vẻ mặt Thẩm Bạch lúc , cũng chẳng tin.
Thế là im lặng, mặc kệ hiểu thì hiểu.
"Hừ, Từ Khả, cô đúng là một con quái vật vô tâm vô tính."
Sao tự dưng mắng thế .
Tôi cũng bực , giơ tay :
"Trả vòng tay cho , tiền thì đưa nữa. Coi như bù trừ việc lúc nãy say rượu phát điên, hai xong nợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mat-kiem-soat/chuong-4.html.]
Đáy mắt Thẩm Bạch thoáng qua một cơn sóng tối tăm, thần sắc lập tức trở nên sắc lạnh.
"Xong nợ? Không đơn giản thế ."
Kiên nhẫn của cạn sạch: "Thế thế nào?"
"Ở bên ."
"Cho đến khi nào chán thì thôi."
Tôi nhíu mày, định mở miệng từ chối ngay lập tức.
thấy đuối lý, cảm thấy vì những chuyện làm năm xưa vấy bẩn ánh trăng sáng, biến một tiên nhân thành kẻ điên cuồng như bây giờ .
Nếu tính toán như thì đúng là cũng trách nhiệm.
Có lẽ việc đột ngột biến mất khỏi cuộc đời Thẩm Bạch, thậm chí một lời xin tạm biệt, kích động .
Nên mới đưa yêu cầu hoang đường như thế .
Anh chính là kết thúc, giành quyền chủ động trong cuộc đời .
Nghĩ như , cũng là thể hiểu .
Chắc thời gian cũng chẳng bao lâu .
Tôi cứ đợi đến khi bảo dừng là .
Nếu theo như mới là xong nợ, thì sẵn lòng phối hợp.
"Được."
Thẩm Bạch dường như ngạc nhiên khi thấy đồng ý dứt khoát như .
Vẻ sắc lạnh mặt biến thành sự ngơ ngác.
Nhìn cứ như loạn thần kinh thế , cũng thấy xót xa.
"Thẩm Bạch, chắc chắn hận lắm đúng ."
Nói ! Hãy hết những ấm ức của !
Cứ trút hết cho nhẹ lòng, chúng sớm xong nợ.
Thẩm Bạch như chìm một hồi ức đau đớn nào đó, sắc mặt trắng bệch, đôi môi khẽ run rẩy kể tội .
"Lúc đó cô luôn lén lút theo ."
"Sau khi rời thư viện, cô... cô còn bò lên cái bàn từng để ngủ trưa."
"Viết bao nhiêu lời đường mật yêu ."
"Đứng lầu ký túc xá nam ngước lên tìm quần lót của ban công."
"Cô... cô mặt ở khắp nơi, căn bản trốn thoát ."
......"
Trời đất ơi!
Màn thầm thương trộm nhớ đầy cảm động của năm xưa, hóa góc của khác chẳng khác gì một kẻ biến thái quấy rối.
Tôi hối hận kịp, lúc chỉ chuộc để xóa sạch bóng ma tâm lý cho Thẩm Bạch.
"Thẩm Bạch! Anh , yêu cầu gì, chỉ cần làm thì đều đồng ý hết!"
Trong ánh mắt Thẩm Bạch lộ rõ sự nghi ngờ sâu sắc.
Đó là sự cảnh giác và bất an khi khác lừa gạt, trêu đùa.
Tôi giơ ba ngón tay lên thề với ngọn đèn.
"Thật đấy, lừa ! Anh tin một ?"
Thẩm Bạch chằm chằm hồi lâu, như đang xác nhận điều gì đó.
Anh mím chặt môi, chậm rãi lên tiếng: "Từ Khả, hãy cứ đeo bám như ngày xưa , ?"
!!!