Cô y tá khi hồn liền sang, suýt thì ngất xỉu vì hoảng, cuống cuồng giậm chân bình bịch.
Trên trán Thẩm Bạch lấm tấm một lớp mồ hôi, mồ hôi chảy mắt khiến thấy xót mà nhắm mắt .
dù nhắm mắt, hình ảnh đầy đặn, săn chắc vẫn cứ hiện rõ mồn một mặt .
Yết hầu khẽ chuyển động, giọng chút khàn .
"Bệnh nhân, rõ , đúng là côn trùng cắn, cô buông ."
"Thật ? Anh đừng mà qua loa với !"
"Thật mà, cả hai bên đều ở vị trí ngay phía đỉnh, lỗ nhỏ như chân tóc, lúc nãy khám vì chỗ đó khuất quá nên để ý."
Vị trí và kích thước đều khớp .
Tôi mới chịu thu tay .
Thẩm Bạch khẽ ho một tiếng, gõ một dòng chữ lên máy tính hỏi về đặc điểm của con côn trùng.
"Đầu nó màu đen, chia thành từng đốt, màu đen xen kẽ với cam đỏ."
Thẩm Bạch suy nghĩ vài giây.
"Đó là kiến ba khoang, thông thường khi tiếp xúc với loại côn trùng chứa axit , da sẽ xuất hiện các vết đỏ hình dải, gây bỏng rát, ngứa ngáy, đó dễ nổi mụn nước và mụn mủ dày đặc."
"Tùy độc tính khác mà cũng bệnh nhân nổi vết đỏ hình dải, chỉ sưng đau diện rộng thôi."
Tôi mà nước mắt.
"Vậy giờ làm đây?"
Thẩm Bạch dùng dung dịch sát khuẩn để khử trùng tay, đó đeo găng tay .
"... To quá, cô tự nâng lên một chút ."
3
Hu hu...
Tôi dùng tay nâng một bên lên, đầu ngón tay lạnh của Thẩm Bạch cách một lớp găng tay mỏng chạm mép vết thương.
Ngón tay khẽ dùng lực.
"Ưm~"
Tôi vội vàng ngậm miệng , đỏ mặt giải thích ngay.
"Xin , ... cố ý ."
Thẩm Bạch: "Tôi kiểm tra mức độ sưng tấy một chút."
Tôi: "Vâng thưa bác sĩ, cứ tự nhiên."
Y tá lấy t.h.u.ố.c , rũ mắt đàn ông đang ngừng bận rộn n.g.ự.c .
Nếu là của vài năm , chắc là sẽ phát điên vì sướng mất.
Lúc đó, Thẩm Bạch vô cùng nổi bật, là Chủ tịch Hội sinh viên học giỏi ngoan, còn là nam thần trường học cao ngạo với ngoại hình xuất chúng.
Còn , chỉ là một trong vô vàn những cô gái thầm thương trộm nhớ mà thôi.
Thậm chí còn chẳng dám để là ai.
chất là một cuộc đơn phương thầm kín.
một thiếu nữ đang tuổi xuân phơi phới, dĩ nhiên cũng những lúc kiềm chế .
Tôi từng ảo tưởng về Thẩm Bạch, còn vẽ cả truyện tranh 18+ về nữa.
Mặt còn : "Thật thấy quỳ dạng chân như thế quá ."
Dòng chữ bay bổng gợi tình, xen lẫn những suy nghĩ đen tối của một kẻ đang yêu thầm.
Tôi gấp nó thành máy bay giấy, phi thẳng trong hộc bàn của Thẩm Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mat-kiem-soat/chuong-2.html.]
Chứng kiến cảnh mở xong liền đỏ bừng mặt trong vòng một nốt nhạc, đó luống cuống nhét vội cặp sách.
Đột nhiên hiểu vì mấy gã đàn ông tồi trong phim truyền hình thích trêu ghẹo gái nhà lành .
Con đường một khi dấn là thể dừng nữa.
Tôi thức thâu đêm suốt sáng để cày bộ tiểu thuyết "Đừng đối xử với như thế (bản H)" lấy Thẩm Bạch làm nguyên mẫu.
Tôi lập một cái email clone, ngày nào cũng gửi cho một chương truyện.
Dĩ nhiên là bao giờ hồi âm.
Sau khi gửi xong chương mười với nội dung "Một đêm dùng hết ba hộp bao cao su", bất ngờ nhận thư hồi đáp của Thẩm Bạch.
[Chỉ cần cô chút kiến thức cơ bản thôi thì cũng bịa cái thứ !]
Tôi mặt dày trả lời : [Ha ha ha ha, đến liêm sỉ còn chẳng cần thì cần gì kiến thức? Tôi chỉ ở trong thế giới của , mặc xử trí thôi. Ngày mai còn định cảnh trồng cây chuối để "làm" đấy nhé~ Cứ chờ mà xem.]
Quyển truyện đó đứt quãng cho đến lúc khai giảng năm tư thì ngừng hẳn.
Không vì hết thích Thẩm Bạch.
Mà là vì thực tập mệt vãi chưởng.
Chẳng ai làm mà vẫn còn thấy vui vẻ nổi cả.
Cũng may là một năm làm lụng vất vả, thuận lợi giữ đơn vị thực tập khi nghiệp.
Công việc bận rộn và áp lực cuộc sống khiến ngày càng ít nhớ về Thẩm Bạch hơn.
"Suýt --"
Tôi hít ngược một khí lạnh, dòng hồi ức cắt ngang một cách thô bạo.
Thẩm Bạch đang cầm một miếng bông tồn sát trùng cho .
"Đau lắm ?"
Đầu óc đang lơ lửng nên trả lời bừa, lầm bầm mở miệng:
"Tôi là sinh viên khóa 19 của đại học D."
Tay Thẩm Bạch khựng , ngẩng lên .
4
Tôi quan sát kỹ biểu cảm ngơ ngác của Thẩm Bạch, xác định là nhận .
Tốt lắm, những chuyện cứ nên để nó chìm dĩ vãng thì hơn.
Lúc y tá cũng lấy t.h.u.ố.c xong và .
Thẩm Bạch thu tay về, dặn dò y tá:
"Sát trùng xong , cô bôi t.h.u.ố.c cho bệnh nhân , đó đưa cô đến phòng truyền dịch để tiêm kháng viêm."
Cô y tá nhanh thoăn thoắt bôi t.h.u.ố.c xong cho .
Tôi mặc quần áo theo y tá ngoài truyền dịch.
"Chờ một chút, vị bệnh nhân ."
Thẩm Bạch gọi .
Tôi nghi hoặc đầu :
"Còn việc gì nữa bác sĩ?"
Thẩm Bạch chống hai khuỷu tay lên bàn, hai tay đan , ngón cái tựa cằm, mặt nở một nụ nhàn nhạt, nhận lời sắp sẽ gây chấn động đến mức nào.
"Không gì, chỉ là hỏi cô bao giờ thì truyện 'Đừng đối xử với như thế' mới chương mới?"
"Đọc lâu nên cũng khá tò mò về diễn biến tiếp theo."
"Từ Khả, lâu gặp."
......