Mạc Hành Viễn đột nhiên ngẩng đầu lên.
Tô Ly kịp né tránh, ánh mắt hai va .
Đôi mắt Mạc Hành Viễn thâm trầm nhưng mang theo những tia sáng rạng rỡ.
Tô Ly điều chỉnh cảm xúc, bước về phía .”Ngại quá, em bận nên quên mất.”
Tô Ly thực sự làm việc đến quên cả thời gian.
Mạc Hành Viễn lắc đầu: "Không .”
Tô Ly liếc đồng hồ: "Để em dặn dò nhân viên một tiếng.”
"Ừm.”
Tô Ly trong dặn nhân viên vài câu cầm đồ đạc .
Mạc Hành Viễn bế đứa bé dậy, đợi Tô Ly lên tiếng, bảo: "Em .”
Tô Ly phía nhấn thang máy, cô đưa tay chắn cửa đợi Mạc Hành Viễn bế con mới bước theo, nhấn tầng xuống.
Lúc Tô Ly xách túi, Mạc Hành Viễn bế con, kiểu gì cũng giống như một gia đình ba .”Cứ làm phiền mãi, thật sự ngại.”
Tô Ly khách sáo, mà cô thực lòng thấy phiền hà cho .
Mạc Hành Viễn liếc đứa trẻ: "Nếu quá bận thì thời gian ở bên thằng bé .
Có thể bên cạnh con nghĩa là bận lắm.
Thế nên, đừng lời ngại ngùng nữa.”
Tô Ly mím môi.”Thực , thích thằng bé.”
Mạc Hành Viễn : "An An lời, hiểu chuyện, ngoan ngoãn, hề gây cho bất kỳ phiền toái nào.
Ở bên thằng bé cũng thấy vui, nghĩ ngợi đến những chuyện phiền muộn khác.”
Mạc Hành Viễn Tô Ly: "Nếu em chê, khi nào cần trông thằng bé, em cứ gọi điện cho .”
Tô Ly suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
Dù cũng giúp trông con, lúc còn đang bế con mà bảo cần nữa thì đúng là quá phũ phàng.
Bước khỏi thang máy, Mạc Hành Viễn về phía xe của .”Anh bế thằng bé phía , em lái .”
Mạc Hành Viễn đang trưng cầu ý kiến của Tô Ly.
Tô Ly nhíu mày.
Mạc Hành Viễn tiếp: "Thằng bé ngủ say , giờ đặt ghế trẻ con sợ làm nó thức giấc.”
Nói đưa chìa khóa xe cho cô: "Yên tâm, sẽ bế chắc thằng bé.”
Tô Ly yên tâm, chỉ là lái xe của khiến lòng cô thấy kỳ lạ.
Cô nhận chìa khóa, Mạc Hành Viễn chậm rãi leo lên hàng ghế , đóng cửa và điều chỉnh tư thế để đứa trẻ thoải mái trong lòng .
Tô Ly đành lên xe.
Anh đổi xe , chiếc xe cô quen thuộc lắm.
Mạc Hành Viễn ở phía chỉ dẫn cho cô cho đến khi cô khởi động và lăn bánh.
Suốt quãng đường, Tô Ly tập trung quan sát đường sá, tốc độ cũng nhanh vì trẻ nhỏ xe.
Cuối cùng cũng về đến cửa nhà, cô đỗ xe hẳn hoi.
Mạc Hành Viễn mở cửa xe định bước xuống thì An An khẽ cựa quậy.
Cậu nhóc mở mắt Mạc Hành Viễn: "Chú Mạc ạ.”
"Về đến nhà con.”
Mạc Hành Viễn vỗ nhẹ lên bé: "Còn ngủ nữa ?”
An An tựa lòng Mạc Hành Viễn, nhắm mắt .
Mạc Hành Viễn ngạc nhiên.
Tô Ly tiếng An An chuyện bèn vòng phía , thấy con ngủ tiếp.”Thằng bé ngủ say thật đấy.”
Tô Ly đưa tay với Mạc Hành Viễn: "Để em bế cho.”
Mạc Hành Viễn đưa: "Để bế lên lầu.”
Tô Ly định bảo cần, nhưng Mạc Hành Viễn bế thằng bé đến cửa, ngoảnh đầu hiệu cho cô mở cửa.
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Khi cửa mở, An An mở mắt nữa.
Cậu bé chống tay thấy Tô Ly, gọi một tiếng "Mẹ ơi".
Tô Ly thở phào: "Tỉnh con?
Xuống nào.
Lát nữa tắm rửa một chút ngủ nhé.”
An An quả nhiên lồm cồm bò khỏi lòng Mạc Hành Viễn.
Sau khi vững, bé chú Mạc.”Mẹ ơi, chú Mạc thể ạ?”
".
.
.”
Tô Ly ngờ con đột ngột điều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-878-tai-sao-lai-thich-mac-hanh-vien-den-vay.html.]
Mạc Hành Viễn cũng giật , chút sợ Tô Ly hiểu lầm, bèn vội vàng : "Chú về nhà chứ.”
An An nhíu đôi lông mày nhỏ: "Tại ạ?”
"Bởi vì.
.
.”
Mạc Hành Viễn bao giờ nghĩ cần trả lời một câu hỏi đơn giản nhưng khó đáp đến .”Bởi vì ở nhà chú cũng của chú đang đợi chú về ngủ mà.”
Tô Ly thụp xuống, chỉnh quần áo cho An An, "An An , ban ngày chú rảnh thì thể chơi với con, nhưng buổi tối chú về nhà của chứ.
Nếu , của chú sẽ lo lắng cho chú lắm đấy.
Con ?”
"Dạ.”
An An gật đầu như hiểu như .
Tô Ly thở phào nhẹ nhõm, Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn hiểu ý cô, bèn với An An: "An An ngủ sớm nhé, chú về đây.”
"Chú Mạc, ngày mai.
.
.”
"An An.”
Giọng Tô Ly bỗng trở nên nặng nề hơn.
Cô nhận cứ đà , An An thực sự sẽ lệ thuộc Mạc Hành Viễn.
Đây là tình huống cô hề thấy.
An An tiếng gọi của làm cho giật .
Mạc Hành Viễn cũng khỏi về phía Tô Ly.
Cô hít sâu, điều chỉnh tông giọng: "An An, chú là lớn, chú công việc riêng của , thể ngày nào cũng đến chơi với con .”
An An cúi đầu, lộ rõ vẻ hờn dỗi.
Mạc Hành Viễn thấy chút nỡ, nhưng cũng tiện xen .”An An, chú đột nhiên nhớ một việc.”
Mạc Hành Viễn cũng xuống.
An An ngước , cái miệng nhỏ mếu máo.
Mạc Hành Viễn thầm thở dài: "Ngày mai chú công tác một chuyến, chắc mấy ngày mới về, nên mấy ngày tới chúng gặp .”
An An im lặng.
Tô Ly bèn sang Mạc Hành Viễn.”Đợi chú về, chú đến tìm con chơi nhé, ?”
Mạc Hành Viễn nhẹ giọng dỗ dành.
An An gật đầu.”Ngoan lắm.
Nghe lời tắm ngủ nhé.”
Mạc Hành Viễn xoa đầu An An, "Chú về nhà đây.”
An An chăm chằm Mạc Hành Viễn, ánh mắt đầy luyến tiếc.
Tô Ly dậy: "Không tiễn nhé.”
Mạc Hành Viễn gật đầu, An An thêm một cái thật sâu.”Tạm biệt chú con.”
Tô Ly khẽ bóp tay An An.
An An giơ tay: "Chào chú Mạc ạ.”
Mạc Hành Viễn mỉm , xoay ngoài.
Tô Ly tiếng xe khởi động, cô hít một thật mạnh.
Đợi đến khi ánh đèn hậu của xe biến mất, cô mới đóng cửa, bế An An lên lầu.
An An vui vẻ gì, tắm xong giường ôm chú gấu nhỏ, chẳng buồn chuyện với .
Tô Ly bên cạnh, thấy vẻ mặt vui của con, lòng cũng chút nỡ.”Hai ngày nữa Triều Tiêu nghỉ , đưa con chơi với nhé?”
"Dạ.”
"Lại đây ôm nào.”
Cậu nhóc xoay , Tô Ly lập tức kéo con lòng.
Trong lòng cô vẫn đầy thắc mắc, tại An An thích Mạc Hành Viễn đến thế.
Lần cô thực sự nhận rằng việc để An An qua với Mạc Hành Viễn là một quyết định sáng suốt.
cô xử lý thế nào cho vẹn cả đôi đường.
Suốt ba ngày liên tiếp, thỉnh thoảng An An nhắc đến chú Mạc, nhưng bé tự với là chú công tác , nên đòi dẫn tìm chú nữa.
Thứ Sáu, Tô Ly đưa An An đến nhà Lục Tịnh.
Họ hẹn là hai ngày tới sẽ ở đây để An An chơi với tiểu Triều Tiêu.
Hai đứa trẻ chơi với hăng, một lớn một nhỏ chạy khắp nhà.
Lục Tịnh và Tô Ly quát tháo nhưng chẳng ăn thua, cuối cùng chỉ đành lủi thủi theo dọn dẹp bãi chiến trường.