Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 388: Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn

Cập nhật lúc: 2026-05-05 02:28:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đầu tiên khi Chu Vu Uyên dứt áo , viện Thê Ngô chìm trong tĩnh lặng hệt như một vũng nước sâu hun hút.

Tống Thanh Việt bó gối bên khung cửa sổ, án thư mặt bày biện mở toang cuốn sổ tay ghi chép rành rọt trình tự các bước tiếp đón thiết đãi đám thương khách phương xa ngày mai. Lục sư gia cất công liệt kê liệt kê cẩn thận tỉ mỉ phủ kín mít cả ba trang giấy, bắt đầu từ các nghi thức lễ tiết nghênh đón khách khứa lúc giờ Tị, cho đến tận những quy chuẩn tiễn khách về cuối giờ Thân, len lỏi đan xen ở giữa là các mục như thưởng đàm đạo, tham quan thị sát hàng hóa, thương lượng đàm phán hợp đồng, và thiết đãi tiệc mặn buổi trưa, mỗi một khắc đồng hồ trôi qua đều lập trình sắp xếp lên kế hoạch một cách chu đấy một kẽ hở.

Nàng đăm đắm chằm chằm cuốn sổ tay suốt một thời gian dài đằng đẵng, thế nhưng chẳng thể nào nhồi nhét hấp thụ nổi một chữ bẻ đôi nào trong đầu.

Bên ngoài cửa sổ bầu trời đêm tối thui tối mịt một ánh trăng.

Bầu trời đêm mùa thu đè nặng trĩu đè thấp xuống tận ngọn cây, những đám mây đen kịt đặc quánh che khuất lấp những vì lấp lánh, ngay đến cả ánh sáng le lói hắt từ ngọn đèn chong thắp sáng quanh năm treo lủng lẳng ngoài hiên nhà trông cũng trở nên nhợt nhạt yếu ớt thê lương đến t.h.ả.m hại.

Thi thoảng một cơn gió hoang lùa qua, cuốn thốc thổi tung vài chiếc lá khô rơi rụng lả tả lác đác bậc thềm, kêu xào xạc xào xạc xào xạc một chốc, vạn vật chìm nghỉm trong sự tĩnh mịch tĩnh lặng rợn ngợp.

"Lành ít dữ nhiều."

Bốn cái chữ oan nghiệt chẳng thứ bao nhiêu nổi lềnh phềnh trồi lên từ tận sâu thẳm trong tiềm thức tâm trí, y hệt như một chiếc gai nhọn hoắt vô hình vô ảnh, đ.â.m phập ghim sâu nhức nhối cái góc khuất mềm mỏng yếu đuối nhất tận đáy lòng.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Nàng sức nhắm nghiền nhắm chặt hai mắt , cố gắng gượng ép đè bẹp xua đuổi cái mớ suy nghĩ độc hại xuống, thế nhưng nó nhanh chóng phình to trồi lên mặt nước, còn rõ ràng sắc nét rành rành mồn một hơn gấp vạn so với lúc nãy.

Nàng hồi tưởng nhớ cái bộ dạng của lúc cất bước . Tiếng vó ngựa dồn dập của con Truy Phong gõ lạch cạch lạch cạch đanh thép nền đường đá xanh, từng nhịp từng nhịp một, hệt như đang gõ chát chúa nện thùm thụp chính trái tim nàng. Chiếc áo choàng của tung bay phấp phới phần phật trong gió sớm ban mai, kêu lách cách lách cách, y hệt như một con chim ưng đang chuẩn sải cánh vút bay viễn chinh phương xa, cứ thế phóng thẳng một mạch về phương Bắc mà thèm đoái hoài ngoái đầu lấy một cái.

Nàng hồi tưởng nhớ những lời dặn dò khuyên bảo mà từng dãi bày thốt . Nào là chuyện cưới xin thành của Thúy Thúy, nào là chuyện học hành thi cử của Ngật nhi và Dữ nhi, nào là cái tính nết ương bướng của Khê Khê, và cả cái gốc hoa nhào nặn quấn bọc ủ ấm thành một cục tròn ủm ú nu ú nần như búp bê.

Chàng căn dặn tỉ mỉ cặn kẽ dặn dò đến thế, vụn vặt tủn mủn chi ly đến thế, cứ y như thể đang cố gắng đem từng cái công việc dở dang kịp thiện tất, từng món một lượt đem gửi gắm giao phó thác cậy nhờ hết thảy cho nàng .

chăng là lường dự liệu tiên tri rằng...

"Tuyệt đối phép suy nghĩ lung tung xằng bậy."

Nàng đột ngột mở trừng hai mắt thao láo, giọng tuy nhỏ nhẹ mỏng manh, nhưng phảng phất đan xen một sự tàn nhẫn độc địa hằn học mà ngay cả chính bản nàng cũng chẳng hề phát giác .

Nàng lồm cồm bật dậy, sải bước tiến tới bên bậu cửa sổ, vung tay đẩy toang cánh cửa sổ . Những cơn gió đêm lạnh buốt thấu xương như cắt da cắt thịt ùa ồ ạt, thổi lật tung lật lọng xoành xoạch những trang giấy của cuốn sổ tay đang chỏng chơ án thư, và đồng thời cũng thổi bay thổi bạt xua tan sạch bách cái mớ suy nghĩ vớ vẩn điên khùng đang quẩn quanh bám riết lấy tâm trí nàng.

Lành ít dữ nhiều thì làm chứ?

Chàng là Chu Vu Uyên cơ mà, là vị Ung vương từng xông pha lăn lộn tắm m.á.u c.h.é.m g.i.ế.c bò lết chui từ những đống xác c.h.ế.t chất cao như núi, những vũng m.á.u chảy lênh láng thành sông ở chiến trường Tây Bắc, là vị chiến thần tòng quân nhập ngũ từ cái thuở mới mười hai tuổi ranh, nam chinh bắc chiến ròng rã suốt mười mấy năm trời mà từng nếm mùi thất bại t.h.ả.m hại nào.

Đám giặc ngoại bang Tây Hạ dẫu cho hung hãn bạo tàn ác hiểm đến chăng nữa, thì chung quy cũng chỉ là một lũ đạo tặc thổ phỉ bám riết lưng ngựa mà thôi, lượng đầu rơi m.á.u chảy thủ cấp của quân thù mà từng tự tay c.h.é.m rụng, khi còn nhiều gấp vạn so với những gì mà cái lũ rợ man di đó từng tận mắt chứng kiến trong suốt cả cuộc đời chúng.

Thế nhưng mà, đợt phong phanh đồn thổi rằng quân Tây Hạ chịu tổn thất hao binh tổn tướng nặng nề nghiêm trọng, quân giặc áp sát ép sát tấn công dồn dập đến tận Ngọc Môn Quan, tình thế leo thang nguy cấp đến cái mức độ ép buộc Hoàng đế còn sự lựa chọn nào khác đành c.ắ.n răng hạ lệnh triệu hồi tái bổ nhiệm cái vị hoàng tuy công lao cái thế to lớn ngập trời lấn át cả chủ nhân nhưng luôn dè chừng kiêng kỵ , đủ để thấy cục diện chiến sự đang giằng co căng thẳng hung hiểm khốc liệt đến nhường nào.

Và bản , sinh vốn dĩ mang trong cái thiên mệnh sứ mệnh bảo vệ che chở cho bờ cõi biên cương lãnh thổ của Đạt Châu , cái ranh giới sinh t.ử đại nghĩa quốc gia dân tộc, tước đoạt tước cái tư cách cái quyền đắm chìm ủy mị trong những thứ tình cảm nhi nữ nữ nhi thường tình tầm thường.

Nàng hít một thật sâu căng tràn lồng ngực, để cho luồng gió lạnh buốt giá lùa lấp đầy căng phồng buồng phổi.

Chàng rong ruổi viễn chinh xa xôi cách trở đến , xông pha lao chốn hiểm nguy trùng trùng hiểm trở đến mức nào chăng nữa, thì đó cũng là cái chiến trường khốc liệt thuộc về riêng một . Còn cái chiến trường thuộc về nàng là ở nơi , ở chính mảnh đất Lĩnh Nam , chính cái mảnh đất mà cả hai cùng kề vai sát cánh đổ mồ hôi sôi nước mắt để khai hoang mở mang bồi đắp nên .

Nàng đủ bản lĩnh để thể thế xông pha xông trận mặc giáp cưỡi ngựa sa trường g.i.ế.c giặc, thế nhưng nàng dư sức thể thế gánh vác quán xuyến bảo vệ gìn giữ cho thật cái mái ấm gia đình .

Lùi một vạn bước mà suy xét...

Cái ý nghĩ điên rồ rùng rợn đó tựa như một tia sét lạnh lẽo rét buốt thấu xương, hề bất kỳ dấu hiệu cảnh báo điềm báo nào bất thần x.é to.ạc đ.á.n.h xoẹt giáng thẳng trong não bộ. Bàn tay đang bấu víu bám chặt lấy khung cửa sổ của nàng đột nhiên siết chặt bóp nghẹt , các khớp ngón tay gồ lên nhợt nhạt trắng bệch tía tai.

Lùi một vạn bước mà suy xét, cho dù lỡ như quả thực thể nào cơ hội trở về chăng nữa ——

Nàng nghiến chặt c.ắ.n nát bờ môi , nếm cái vị tanh tưởi mằn mặn của m.á.u tươi.

Cho dù lỡ như quả thực thể nào cơ hội trở về, chẳng lẽ cái cuộc đời cứ thế mà chấm dứt đặt dấu chấm hết thèm tiếp tục sống vất vưởng qua ngày nữa ?

Những dân làng chân lấm tay bùn ở Đào Hoa Nguyên vẫn còn đang hiện diện sờ sờ ở đó. Lịch trình ngày giờ tổ chức đám cưới của Thúy Thúy và Đại Lực chốt hạ ấn định xong xuôi đấy, thiệp hồng hỉ tín cũng lách chuẩn tươm tất sẵn sàng chờ ngày phát .

Lô tơ tằm nguyên liệu cung cấp cho xưởng dệt thu mua gom góp ba đợt liên tiếp, trong cuốn sổ tay ghi chép sổ sách của A Tiến vạch rõ ràng kế hoạch sang năm tiết trời lập xuân sẽ mở rộng quy mô chiêu mộ tuyển thêm nữ công nhân.

Doanh thu lợi nhuận dòng tiền đổ của Đào Nguyên tửu lâu mỗi ngày một tăng vọt khởi sắc khả quan hơn hẳn, Thúy Thúy rỉ tai hứa hẹn tuyên bố rằng đợi đến dịp cuối năm chốt sổ tất toán sổ sách, sẽ hào phóng chi bạo thưởng đậm gấp đôi tiền công lương tháng cho thể đám tiểu nhị làm.

Những cây cam quýt khi lai tạo ghép cành đang bước giai đoạn sinh trưởng phát triển cực kỳ sung mãn mạnh mẽ, những nông dân trồng cây ăn quả bắt đầu rục rịch râm ran bàn tính lên kế hoạch trù cho vụ mùa thu hoạch bội thu năm tới...

Mọi sự vật sự việc vạn vật ở Lĩnh Nam đều đang cuồn cuộn cuộn trào tiến bước vươn lên phía , đang tiến triển chuyển theo một cái chiều hướng vô cùng tích cực xán lạn.

Nàng mang cái danh xưng là Ung vương phi, là thê t.ử danh chính ngôn thuận danh giá rước hỏi đàng hoàng của Chu Vu Uyên, là cái lúc xuất binh lên đường tin tưởng phó thác phó thác giao phó bộ sinh mạng của tám ngàn quân lính tân binh và vận mệnh của cả cái vùng đất Lĩnh Nam tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong/chuong-388-cuoc-song-van-phai-tiep-dien.html.]

Nàng tuyệt đối phép gục ngã gục ngã đầu hàng.

Tống Thanh Việt chầm chậm từ từ nới lỏng nới lỏng bàn tay đang bám riết bấu víu lấy khung cửa sổ, khép chặt cánh cửa sổ , bước lững thững về phía án thư.

Nàng tiếp tục cầm nhấc cuốn sổ tay lên, nương nhờ chút ánh sáng lờ mờ yếu ớt hắt từ ngọn đèn cô độc leo lét, dán mắt cắm cúi lướt qua từng hàng từng chữ một.

Những cái câu từ hoa mỹ khách sáo sáo rỗng dự định sẽ dùng để phát biểu xã giao trong lúc thưởng đàm đạo, Lục sư gia cất công thức đêm thức hôm soạn thảo nháp sẵn sẵn cả . Quanh quẩn cũng chỉ loanh quanh ba cái chuyện cảm tạ tri ân các vị quản ngại đường xá xa xôi diệu vợi lặn lội đến đây, khoe khoang khoác lác về việc Lĩnh Nam đất đai trù phú sản vật đa dạng phong phú, các tuyến đường giao thông hàng hải biển đả thông thông suốt, thành tâm tha thiết buông lời mời mọc lôi kéo các vị cùng chung tay góp sức vạch mưu lược hợp tác làm ăn phát triển kinh tế vân vân và mây mây.

Tống Thanh Việt lướt qua một lượt, cảm thấy lời lẽ câu chữ phần quá đỗi sáo rỗng khách sáo khách sáo xa lạ, thiếu vắng cái thở gần gũi bình dị của nhịp sống mưu sinh thường nhật. Nàng vớ lấy cây bút lông, chấm mực nắn nót bổ sung đắp nặn thêm vài dòng chú thích những chỗ còn trống trải trắng bóc...

Chẳng rõ thời gian trôi đằng đẵng lững thững mất bao lâu, cây nến đang cháy leo lét án thư thiêu rụi đốt rụi quá nửa, bên ngoài khung cửa sổ bắt đầu lờ mờ hắt những tia sáng hừng đông lờ mờ xanh xao nhợt nhạt.

Nàng ngẩng phắt đầu lên, đưa tay xoa bóp nắn bóp cái vùng cổ gáy tê cứng cứng đơ nhức mỏi.

Lại thêm một đêm trắng thao thức mất ngủ thao thức trằn trọc.

Thế nhưng nàng chẳng hề cảm thấy mệt mỏi rã rời uể oải chút nào. Ngọn lửa rực cháy đang bùng lên sục sôi hừng hực trong lòng, rực rỡ dữ dội mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào hết.

Lúc Vân Tụ khẽ khàng đẩy cửa bước , đập mắt nàng là cái cảnh tượng vị Vương phi chủ nhân nhà đang nghiêm trang tĩnh tọa án thư, tay cầm khư khư cuốn sổ tay, thần sắc vô cùng chuyên tâm chú mục y hệt như đang phê duyệt tấu chương quốc gia đại sự.

Cây nến án thư chỉ còn rơi rớt một mẩu ngắn tũn tò te, những giọt sáp nến sáp nến chảy tràn ròng ròng đọng chất đống thành một cái ngọn núi nhỏ xíu xiu xiu, khóe mắt của nàng hằn lên những vệt quầng thâm thâm quầng mờ nhạt lờ mờ, thế nhưng đôi mắt thì sáng rực rỡ lấp lánh đến mức khiến kinh ngạc sửng sốt.

"Vương phi, thức trắng thức chong mắt suốt cả một đêm qua ?" Vân Tụ xót xa đau lòng đến đứt từng khúc ruột, lật đật đặt vội chậu nước rửa mặt nóng hổi ấm nóng đang bưng tay xuống, rảo bước thẳng tới định bụng giằng giật lấy cuốn sổ tay khỏi tay nàng, "Còn lâu lắc lâu lơ nữa mới đến cái giờ tiếp khách mở tiệc thiết đãi cơ mà, mau chóng tranh thủ chợp mắt chợp mắt nghỉ ngơi một chút , để nô tỳ đ.ấ.m bóp xoa bóp massage đầu óc cho thư giãn..."

"Không cần thiết ." Tống Thanh Việt đè chặt lấy bàn tay của nàng , giọng vô cùng điềm đạm hiền hòa nhưng toát lên một sự uy quyền cho phép khước từ chối từ, "Vân Tụ, em hãy xách cho một chậu nước lạnh buốt tới đây, rửa mặt tát nước lạnh mặt cho tỉnh táo thôi."

"Thế nhưng mà..."

"Đi làm ."

Vân Tụ hết cách hết đường từ chối khước từ chống lệnh nàng, đành ngậm ngùi lủi thủi bưng một chậu nước lạnh ngắt buốt giá tới. Tống Thanh Việt ụp thẳng ụp nguyên cả cái khuôn mặt úp sấp trong làn nước lạnh cóng như băng đó, để cho cái sự rét buốt tê tái đ.á.n.h tan đ.á.n.h bạt xua đuổi triệt để những cảm giác rã rời buồn ngủ uể oải rũ rượi còn sót tàn dư.

Lúc ngẩng phắt đầu lên, những giọt nước đọng mặt cứ thế trơn tuột chảy dài lăn dài má, đôi mắt của nàng trông càng thêm phần trong veo trong vắt sáng ngời hơn vài phần so với cái bộ dạng lúc nãy.

"Đi cho mời Lục sư gia đến đây," Nàng dùng khăn lau mặt chùi mặt cất tiếng dặn dò phân phó, "Bảo ông đem nộp trình lên cho xem thêm một bản chép danh sách chi tiết của những thương khách sẽ đến diện kiến tiếp kiến ngày hôm nay, cất công sàng lọc kiểm tra một lượt xem thử những kẻ nào mới thực sự là những tay to mặt lớn tiềm lực tiềm năng thực sự."

"Rõ ạ."

Vân Tụ lui gót bước ngoài. Tống Thanh Việt sừng sững bên khung cửa sổ, đăm đắm ngắm sắc trời đang từng chút từng chút một bừng sáng bừng tỉnh dần lên.

Từ đằng xa xa văng vẳng vọng những tiếng gà trống cất tiếng gáy te te râm ran báo thức, thành Hoài Viễn đang chầm chậm cựa thức giấc bừng tỉnh trong ánh ban mai hừng đông. Dưới bến cảng loáng thoáng vẳng những tiếng hò dô dô hò nhịp nhàng của đám phu phen bốc vác khuân vác, những gã lái buôn bán hàng rong bán dạo lề đường trong cái khu chợ phiên nhóm họp lúc mờ sáng rục rịch bắt đầu lục đục dựng bạt chống lều che chắn, những làn khói bếp bốc lên lượn lờ uốn lượn bay lên cao, hòa quyện phát tán tan biến trong cái khí se se lạnh lẽo buốt giá của buổi sớm mùa thu.

Đây, chính là bức tranh cảnh của Lĩnh Nam.

Chính là cái mảnh đất Lĩnh Nam mà nàng và Chu Vu Uyên cùng thề non hẹn biển che chở bảo vệ.

Chàng cất bước hướng về phương Bắc, cái nơi chốn là cái chiến trường thuộc về .

Nàng ở bám trụ cắm rễ tại phương Nam, cái nơi chốn cũng chính là cái chiến trường thuộc về nàng.

Cái chiến trường của nàng hề cảnh đao quang kiếm ảnh m.á.u me bê bết c.h.é.m g.i.ế.c, hề cảnh kim qua thiết mã vó ngựa sấm rền dồn dập, thế nhưng tầm quan trọng cốt lõi của nó thì ngang ngửa ngang hàng chẳng hề kém cạnh. Nàng dốc sức làm cho Lĩnh Nam da đổi thịt phất lên trở nên giàu sung túc, mang cho bách tính nhân dân một cuộc sống no đủ ấm êm khấm khá, dùng thủ đoạn để moi tiền móc túi khiến cho đám thương khách phương xa từ Giang Nam lặn lội xuống đây cam tâm tình nguyện tự nguyện tự giác móc hầu bao rót tiền đầu tư để tiền bạc của cải ở cái mảnh đất .

Nàng dốc tâm ý kiến thiết xây dựng biến cái nơi trở thành một cái chốn "Đào Hoa Nguyên" đích thực mỹ đúng nghĩa, để khiến cho bất kỳ một khách viễn xứ nào từng trót một đặt chân ghé ngang qua nơi đây, đều vương vấn lưu luyến nỡ rời và luôn khao khát khao khát trở thêm một nữa.

Đến lúc làm như , đợi đến cái ngày khải khải trở về ——

Lĩnh Nam chắc chắn sẽ lột xác đổi rực rỡ hơn nhiều so với cái hiện trạng bây giờ.

Nàng hít một thật sâu căng tràn lồng ngực, xoay gót bước về phía cái giá treo quần áo, bắt đầu đồ y phục.

Chiếc gương đồng phản chiếu hắt cái bóng dáng thướt tha của nàng. Bộ nhu quần màu hồng ngó sen toát lên một vẻ đoan trang đoan chính chuẩn mực, mái tóc chải chuốt búi vấn lên vô cùng tỉ mỉ gọn gàng tươm tất một sợi lòa xòa, giữa hai hàng chân mày tuyệt nhiên hề lộ mảy may một chút xíu vẻ sầu não u sầu phiền muộn nào, mà chỉ tỏa một sự trầm tĩnh vững chãi và kiên định quả quyết.

Nàng đăm đắm ngắm cái hình bóng phản chiếu của chính bản trong gương, bất thình lình hồi tưởng nhớ cái năm nào cái năm lúc mới xuyên xuyên việt lưu lạc bước chân đến cái thế giới , trong cái túp lều tranh xập xệ tồi tàn rách nát tả tơi ở cái ngôi làng cùi hủi Ma Phong thôn, lúc cúi xuống chằm chằm cái hình bóng in hằn phản chiếu lờ mờ trong cái vũng nước đọng, ánh mắt của nàng lúc bấy giờ cũng y chang y hệt như cái thần thái ánh mắt hiện tại .

Vào cái thời điểm khốn đốn đó nàng chỉ là một kẻ tay trắng trắng tay nghèo kiết xác chẳng gì trong tay, trong đầu chỉ nhen nhóm le lói nảy sinh một cái suy nghĩ ý định mờ mịt mơ hồ duy nhất —— tìm cách để sinh tồn sống sót, dắt díu mang theo mẫu và các sống lây lất tồn tại vượt qua cơn bĩ cực .

Thế nhưng giờ đây trong tay nàng đang nắm giữ chất chứa quá nhiều quá nhiều những thứ quý giá thể nào nhẫn tâm vứt bỏ buông bỏ buông tay , mà lạ lùng nàng cảm thấy bản càng trở nên vô úy hề nao núng sợ hãi hơn so với cái thời điểm tăm tối đó.

Đó là bởi vì tất thảy những cái thứ quý giá nỡ vứt bỏ buông tay đó, đều là do chính tay nàng oằn lưng dốc sức vắt kiệt mồ hôi nước mắt để giành giật đoạt lấy đấu tranh mà . Gia đình , cơ ngơi sản nghiệp, niềm tin tưởng tín nhiệm phó thác của bách tính nhân dân, và cả cái mảnh đất Lĩnh Nam rộng lớn bao la mà tin tưởng chuyển giao gửi gắm cho nàng nữa.

Bất cứ một thứ gì trong đó, nàng cũng quyết tâm tuyệt đối bao giờ để cho nó sụp đổ tan tành đổ vỡ.

Loading...