Lời khiến sôi nổi phụ họa.
"Chứ còn gì nữa! Thôn chúng giờ nổi tiếng lắm đấy, tuy ngoài ít ai đến nhưng ai mà chẳng chốn Đào Nguyên một 'Thần Nông nương nương'!"
"Nghe bá tánh bên Hoài Viễn còn lập sinh từ cho Thanh Việt và Vương gia nữa cơ đấy!"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Ôi chao, thế thì oách quá !"
Tống Thanh Việt khen đến ngượng ngùng: "Đều là công lao của Vương gia cả, cháu chỉ là giúp việc thôi."
"Vương gia cũng là !" Lưu thẩm cảm thán, "Nếu ngài , Lĩnh Nam còn c.h.ế.t bao nhiêu nữa. Thanh Việt , cháu với Vương gia... quan hệ vẫn chứ?"
Câu hỏi vẻ đầy ẩn ý.
Mấy phụ nữ xung quanh đều dỏng tai lên .
Tống Thanh Việt thót tim, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ thản nhiên: "Cũng ạ. Vương gia là , đối xử với bá tánh cũng ."
"Vậy là , là ." Tống đại thẩm , ánh mắt cứ liếc qua liếc mặt nàng, "Thẩm thấy Vương gia đối với cháu... quan tâm đấy. Lúc chúng tạ ơn Thần linh đều cả , hôm nọ cháu trẹo chân, Vương gia đích bế cháu về phòng, còn túc trực hơn nửa đêm nữa cơ mà."
Chuyện mà cũng truyền đến tai các bà các cô ?
Mặt Tống Thanh Việt đỏ bừng: "Thẩm ơi, thẩm đừng linh tinh. Vương gia đó là... đó là quan tâm cấp thôi."
"Quan tâm cấp ?" Mẹ Xuyên T.ử che miệng , "Sao chẳng thấy Vương gia quan tâm cấp khác như thế bao giờ nhỉ?"
" đấy! Thượng Võ tướng quân theo Vương gia bao năm nay, cũng thấy Vương gia bôi t.h.u.ố.c cho ngài bao giờ !"
"Thanh Việt nha đầu, cháu thật với các thẩm , Vương gia... ý với cháu ?"
Đám phụ nữ nhao nhao, càng càng hăng.
Tống Thanh Việt hỏi dồn đến mức đỡ nổi, xua tay lia lịa: "Không ! Thật sự mà! Vương gia chỉ là... chỉ là..."
Nàng "chỉ là" mãi mà chẳng lý do gì hợp lý.
"Thôi thôi, đừng trêu cô nương nhà em nữa." Thúy Thúy thấy Tống Thanh Việt lúng túng bèn giải vây, "Cô nương da mặt mỏng, chịu nổi các thím hỏi thế ."
Đám phụ nữ lúc mới ha hả chuyển chủ đề, bắt đầu bàn tán về chuyện làm món gì ăn Tết, may quần áo mới, dán câu đối đỏ.
Tống Thanh Việt thở phào nhẹ nhõm, lén sờ chiếc túi gấm trong ngực.
Khóa vàng nặng trịch, như một nỗi niềm tâm sự trĩu nặng.
Nàng nhớ khuôn mặt lạnh lùng của Chu Dữ Uyên trong xe ngựa, nhớ giọng điệu gượng gạo khi "nam nữ thụ thụ bất ", nhớ ánh mắt hiếm khi ôn hòa khi đưa túi gấm cho nàng...
Cái ý nghĩ ái len lỏi trỗi dậy trong lòng.
nhanh, nó tiếng ồn ào xung quanh đ.á.n.h tan.
"Thanh Việt nha đầu, cơm tất niên nhà cháu định làm món gì?"
"Thúy Thúy năm nay làm nhiều thịt khô lắm, thơm phức luôn!"
"Chăn bông mới nhà bật xong , mềm ơi là mềm!"
"À đúng , thằng Ngật thằng Dữ bảo Tết sẽ câu đối xuân tặng đấy! Không chúng nó học chữ với Vương chưởng quầy thế nào ! Có nổi câu đối đây!"
"Theo thì cứ để Thanh Việt nha đầu cho chắc, đợi hai năm nữa hãy để thằng Ngật thằng Dữ , kẻo phí giấy đỏ!"
Đám phụ nữ ríu rít, mặt ai nấy đều tràn đầy niềm vui đón Tết.
Tống Thanh Việt , chút tâm tư kiều diễm trong lòng dần khí đời thường nồng đậm che lấp.
Phải , nghĩ nhiều làm gì chứ?
Vương gia tặng nàng khóa vàng, thể thực sự chỉ là tiện tay mà thôi.
Cho dù ... thì ?
Nàng là hiện đại, là Vương gia cổ đại. Giữa họ là cách ngàn năm, là rào cản giai cấp nghiêm ngặt.
Thay vì suy nghĩ lung tung, chi bằng sống cho thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong/chuong-302-duoc-mua-ca-va-cu-sen.html.]
Chăm chỉ làm ruộng, chăm chỉ kiếm tiền, chăm chỉ dẫn dắt bà con chốn Đào Nguyên cuộc sống ngày càng sung túc.
Còn những chuyện khác...
Tống Thanh Việt lắc đầu, gạt bỏ những tạp niệm khỏi đầu.
Xa xa, dáng vẻ của chốn Đào Nguyên hiện nơi khe núi. Khói bếp lượn lờ bay lên, tiếng gà gáy ch.ó sủa văng vẳng bên tai.
Nhà, ở ngay mắt.
Nàng rảo bước nhanh hơn, nụ rạng rỡ nở môi.
"Đi nhanh lên nào! Về nhà ăn Tết thôi!"
Đám phụ nữ hưởng ứng, cả đoàn rôm rả tiến về phía thôn làng.
Mặt trời ngả về tây, kéo dài bóng đường.
Chiếc khóa vàng trong ngực, lớp áo nóng lên, như một bí mật, một nỗi niềm, một... sự mong chờ tên.
Tống Thanh Việt tìm hiểu sâu thêm nữa.
Nàng chỉ cảm thấy, mùa đông năm nay dường như ấm áp lạ thường.
Tống Thanh Việt và đến gần cổng thôn thì thấy tiếng ồn ào vọng từ xa.
Thứ âm thanh đó tiếng gà kêu ch.ó sủa bình thường, mà là một loại huyên náo tràn đầy sức sống và niềm vui — tiếng đàn ông hô hào, tiếng phụ nữ đùa, tiếng trẻ con reo hò, xen lẫn tiếng nước "ào ào", tất cả hòa quyện , náo nhiệt vọng tới theo gió.
"Đây là..." Tống Thanh Việt dừng bước, lắng tai .
Tống đại thẩm vỗ đùi cái đét: "Ôi chao! Là bên hồ sen! Hôm nay trong thôn bắt cá đào ngó sen đấy!"
Hồ sen?
Mắt Tống Thanh Việt sáng lên.
Hình ảnh cải tạo vùng đầm lầy đến giờ vẫn còn in đậm trong trí nhớ nàng. Lúc nàng đề nghị đào thành hồ sen, nuôi cá trồng sen, thực hiện mô hình "cá - sen cộng sinh".
Sau đó nàng Hoài Viễn lo việc cứu tế, giao phần việc còn cho Tống đại thúc và Lưu thúc xử lý.
Không ngờ nhanh như thu hoạch?
"Đi mau mau! Đi xem bắt cá thôi!" Tống Nghiên Khê hào hứng kéo tay chị.
Mọi rảo bước nhanh hơn, vòng qua rừng trúc ở cổng thôn, mắt bỗng nhiên bừng sáng —
Vùng đầm lầy cỏ mọc um tùm, đỉa nhiều vô kể giờ biến thành một hồ nước rộng lớn vuông vức.
Nước trong hồ tháo hơn một nửa, lộ lớp bùn đen nhánh. Hơn chục đàn ông vạm vỡ đang để trần nước sâu đến ngang hông, kéo lưới, mò cá, đào ngó sen.
Trên bờ đê, bày la liệt sọt tre và thùng gỗ.
Sọt tre chất đầy những củ sen trắng ngần, mỗi đốt to bằng cánh tay phụ nữ, tuy dính bùn đen nhưng giấu mùi thơm ngọt thanh mát.
Thùng gỗ thì chen chúc những con cá đang nhảy tanh tách — cá trắm cỏ, cá mè, cá chép, con nào con nấy nặng đến ba bốn cân, đuôi quẫy nước b.ắ.n tung tóe.
"Hò — dô!" Lưu thúc nước, dùng sức kéo một mẻ lưới, trong lưới là hơn chục con cá lớn đang vùng vẫy, vảy cá lấp lánh ánh nắng mùa đông.
"Mẻ đấy!" Trương thợ săn bên cạnh phụ giúp, khép miệng.
"Thanh Việt nha đầu về kìa!" Không ai tinh mắt thấy Tống Thanh Việt bờ, lớn tiếng gọi.
Mọi nước đều ngẩng đầu lên, thấy Tống Thanh Việt, ai nấy đều nở nụ rạng rỡ.
"Thanh Việt! Mau đây xem !" Lưu thúc quệt nước mặt, hào hứng vẫy tay, "Cá và ngó sen đều mùa lớn!"
Tống Thanh Việt chạy nhanh tới, mười mấy sọt ngó sen bờ, những thùng gỗ đầy ắp cá lớn, mắt sáng rực lên.
"Nhiều thế ư?" Nàng chút dám tin.
Tống Đại Xuyên từ hồ leo lên, ống quần và cánh tay đều lấm lem bùn đất, nhưng mặt tươi như hoa: "Việt Việt, cháu xem, thôn mùa to ! Chúng mới bắt ở hồ đầy một canh giờ đấy!"
Ông chỉ đống ngó sen: "Ngó sen to dài, lúc đào lên 'rắc' một cái là gãy, giòn tan! Lát nữa gọt vỏ ăn sống cũng ngọt lịm!"
Rồi chỉ đám cá: "Cá cũng béo! Ăn cỏ nước, lá sen trong hồ, lớn nhanh như thổi, mùi bùn!"