Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 110: Ngày mai và chuyện ngoài ý muốn, cái nào đến trước

Cập nhật lúc: 2026-05-05 01:49:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mồ hôi của hơn hai tháng lao động cần cù giống như giọt sương cam lộ mùa thu, tưới tắm và đổi diện mạo thôn Ma Phong.

Cái thôn xóm rách nát, thưa thớt, mang thở tuyệt vọng ngày nào giờ còn thấy bóng dáng.

Thay đó là những ngôi nhà mới tinh tươm, xếp hàng ngay ngắn dọc theo hai bờ con suối trong vắt.

Cả thôn thống nhất lợp mái vỏ cây sam ánh lên màu nâu sẫm, chắc chắn và chỉnh tề; tường trát đất đỏ ấm áp kiên cố nắng thu; những khung cửa sổ rộng rãi thiết kế chừa ở vị trí đón ánh sáng nhất.

Sân nhà nào cũng rào bằng rào tre mới chặt, trông quy củ lạ thường.

Giữa tiếng gà gáy ch.ó sủa, lũ trẻ vui đùa trong những sân mới đầm vữa, khói bếp lượn lờ bay lên từ những ống khói mới tinh. Một bầu khí mới mẻ, an bình, sung túc và tràn đầy sức sống bao trùm khắp nơi.

Cảnh tượng khác một trời một vực so với thôn xóm nhà tranh tồi tàn mà Tống Thanh Việt thấy khi mới đến.

Gia đình cuối cùng trong thôn khởi công sửa nhà là nhà Vương Đại Lực.

Thực ngôi nhà cũ của nhà cũng coi là “biệt thự cao cấp” trong thôn . Dù Vương thúc khi dời cả nhà đến thôn Ma Phong cũng là thợ nề chính hiệu, của cải và tay nghề đều dạng so với nông dân bình thường.

Giờ phút , Tống Thanh Việt Đông sương phòng mới thành của nhà Vương Đại Lực, bức tường xử lý tỉ mỉ từng đường nét, quy củ hơn hẳn các nhà khác, cùng với những ô cửa sổ rộng rãi chắc chắn, nhịn tán thưởng: “Đại Lực ca, nhà cái gốc , giờ xây thêm hai bên sương phòng càng khí phái! Ở thôn tuyệt đối là một!”

Vương Đại Lực đang chống nạnh, vẻ mặt đắc ý chiêm ngưỡng “kiệt tác” của nhà , càng ưỡn n.g.ự.c lên cao, giọng vang dội: “Đương nhiên ! Thanh Việt tử, giấu gì , nhà để xây cuối cùng chính là ưu tiên cho những nhà quá rách nát trong thôn . Nhà cũ của , hồi cha bỏ bao công sức, chắc chắn lắm! Lần chủ yếu là xây thêm sương phòng cho hai đứa em gái ở cho rộng rãi chút.”

“Lần cả thôn xây nhà, Vương thúc góp sức lớn lắm, tuyệt đối là lực lượng nòng cốt! Nếu thúc trấn ải, tường và mái nhà của chúng thể phẳng phiu vững chãi thế ?”

Lời của Tống Thanh Việt xuất phát từ đáy lòng. Vương thúc trầm mặc ít nhưng tay nghề vững vàng, kinh nghiệm phong phú, đóng vai trò như định hải thần châm trong công cuộc đại xây dựng .

Vương Đại Lực hì hì ghé sát , mang theo chút ý trêu chọc: “Thanh Việt tử, khen cha khen thế? Tay nghề của chân truyền từ cha đấy, trò giỏi hơn thầy! Muội xem góc tường , trát thẳng tắp !”

Tống Thanh Việt chọc , cố ý sa sầm mặt trêu : “Hừm, thấy cái gì cũng , chỉ một điểm —— thích đà lấn tới, cho tí ánh mặt trời là rực rỡ ngay! Muội mới khen một câu mà bay lên tận trời !”

Hai đang đùa thì hai giọng lanh lảnh như chim hoàng oanh từ xa vọng :

“Ca! Ca ở đó khoác lác !”

đấy! Việt Việt tỷ tỷ, tỷ đừng tin !”

Chỉ thấy hai cô bé mặc váy vải cũ sạch sẽ nhẹ nhàng tới như hai con bướm, chính là hai cô em gái của Vương Đại Lực: Nam Cam mười ba tuổi và Nam Bưởi mười một tuổi.

Hai chị em thừa hưởng dung mạo thanh tú của Vương thẩm, mắt cong cong, làn da màu mật ong khỏe khoắn. Tuy ăn mặc mộc mạc nhưng gọn gàng sạch sẽ, trổ mã duyên dáng yêu kiều như hai nụ hoa đọng sương sớm.

Nam Cam đến kéo tay Tống Thanh Việt “mách”: “Việt Việt tỷ tỷ, tỷ phân xử cho bọn ! Ca ca xây gian nhà chính cho to thế , gần bằng cả hai gian sương phòng của và Nam Bưởi cộng ! Quá bất công!”

Nam Bưởi cũng bĩu môi hùa theo: “ đấy ạ! Còn bảo bọn là con gái con lứa, cần chỗ to thế làm gì!”

Vương Đại Lực em gái vạch trần ngay mặt cũng giận, ngược còn dang hai tay vẻ đúng lý hợp tình, hùng hồn : “Hai đứa thì cái gì? Ca của các còn cưới vợ! Còn sinh cả một đàn con trai mập mạp, con gái xinh xắn nữa chứ! Phòng to thì đủ ở? Các ...”

Hắn cố ý kéo dài giọng, nháy mắt tinh quái, “Chờ gả , ở nhà chồng tự nhiên phòng to mà ở, giờ tranh với cái làm gì?”

“Ca!” Nam Cam và Nam Bưởi cho thẹn giận, dậm chân, mặt đỏ bừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong/chuong-110-ngay-mai-va-chuyen-ngoai-y-muon-cai-nao-den-truoc.html.]

Nhìn dáng vẻ giận dỗi của các em, lúc Vương Đại Lực mới thu vẻ cợt nhả, giọng mềm xuống dỗ dành: “Thôi , đừng giận nữa. Ca chuyện chính với hai đứa .”

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Hắn chỉ đống vôi sống còn thừa chất ở góc sân, “Ta tính , chờ xây xong hết nhà cho cả thôn, chỗ vôi vẫn còn dư một ít. Ta cha , dùng vôi sống đào cái hố, cho nước (làm chín), dùng để quét tường trong nhà thì trắng trẻo sáng sủa miễn bàn! Đến lúc đó, ca ưu tiên quét vôi trắng toát cho phòng hai đứa , đảm bảo hơn ai hết! Hai đứa chẳng thích điệu đà nhất ?”

Nghe , mắt Nam Cam và Nam Bưởi sáng rực lên.

Bức tường trắng toát đối với những cô bé thích cái sức cám dỗ quá lớn. Hai chị em , vẻ giận dỗi mặt lập tức biến thành mong chờ và vui sướng.

“Thật ạ? Ca giữ lời đấy nhé!”

“Muội trắng nhất, sáng nhất!”

Vương Đại Lực vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Yên tâm, cứ để ca lo!”

Nhìn Vương Đại Lực vụng về nhưng chân thành dỗ dành em gái, tình tự nhiên và hài hòa giữa ba em họ, Tống Thanh Việt bên cạnh, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc.

Kiếp nàng lẻ loi một , mưa gió đều tự gánh vác. Xuyên đến đây, nàng để nương tựa, các em quấn quýt yêu thương, giờ thêm A Tiến chịu thương chịu khó và Thúy Thúy dịu dàng tinh tế.

Họ đều là nhà của nàng! Sự ấm áp bao bọc bởi tình là trân bảo mà kiếp nàng cầu còn .

Không khí vui sướng vì nhà mới thành tràn ngập khắp thôn.

Vương Đại Lực là tính nóng vội, là làm ngay.

Để sớm quét tường trắng cho các em, ngày hôm tự chọn một chỗ ở góc sân, mất cả ngày trời đào một cái hố vôi lớn nhưng đủ sâu, gánh nước suối đổ đầy hơn nửa hố.

Mọi thứ chuẩn xong xuôi, chỉ chờ vôi phản ứng.

Hôm nữa, gánh gánh vôi sống cuối cùng còn thừa của thôn về.

Nhìn những cục vôi màu trắng xám, phảng phất như thấy nụ của các em gái trong căn phòng trắng trẻo sáng sủa.

Hắn hít sâu một , cẩn thận đổ vôi hố nước.

“Xèo ——”

Vôi sống gặp nước lập tức sinh phản ứng hóa học mãnh liệt, nước trong hố sôi sục lên như nước đun sôi, bốc lượng lớn nước trắng xóa và bọt khí, một luồng nóng hầm hập ập mặt.

Vương Đại Lực hài lòng phản ứng , đây là hiện tượng bình thường. Chờ thêm hai ngày cho vôi chín thể dùng để quét tường!

Hắn phủi bụi tay và , tâm trạng vui vẻ định lấy cái hót rác để dọn dẹp dụng cụ.

Có lẽ do mặt đất nước b.ắ.n làm ướt nên trơn, cũng lẽ do nhất thời sơ ý, chân đột nhiên loạng choạng, cơ thể mất thăng bằng trong nháy mắt!

“Á!” Hắn kinh hô một tiếng, theo bản năng dùng tay chống đất, nhưng chân vì quán tính thể kiểm soát, trượt thẳng hố vôi đang sôi sục ùng ục với nhiệt độ cực cao !

“Tõm!”

Một cơn đau nhức thấu tim, khó thể hình dung, trong nháy mắt từ chân quét qua !

Loading...