Sáng sớm.
La Tương Quân nhận điện thoại của giúp việc ở biệt thự Quân Nguyên phía Tây thành phố, tối qua biệt thự nhà Quân Nghiễn đối diện sáng đèn, thế là vội vàng trang điểm tinh tế, đến Quân Nguyên.
Cô bưng hộp đồ ăn sáng bảo nhà bếp chuẩn , định gõ cửa nhà Quân Nghiễn.
Lại thấy hai vệ sĩ khiêng một bức tranh sơn dầu khổng lồ từ trong biệt thự , đập nát thành mấy mảnh ngay trong sân, chất thành đống như rác.
Đó là, tranh của cô !
Sắc mặt La Tương Quân đổi lớn, chạy tới: "Các làm gì thế! Đây là tranh của !"
Vệ sĩ của Quân Nghiễn La Tương Quân, "Cô La, đây là lệnh của Quân thiếu."
"Cái, cái thể? Đây là vẽ mà..." La Tương Quân thể chấp nhận sự thật , "Anh Nghiễn ?"
Cô đích hỏi Quân Nghiễn, chắc chắn là Quân Nghiễn bức tranh là của cô !
"Quân thiếu đưa cô Mộc bảo tàng từ nửa tiếng ạ."
Sắc mặt La Tương Quân càng thêm khó coi, "Tối qua... Nghiễn đưa Mộc Như Y về đây?"
...
Quân Nghiễn lái xe, điện thoại của để ở hộc để đồ giữa ghế lái và ghế phụ.
Điện thoại rung, Mộc Như Y thấy tên gọi:
La Tương Quân.
"Quân thiếu, thanh mai trúc mã của gọi điện kìa." Mộc Như Y giọng châm chọc, "Anh xem trùng hợp , mới xuống khỏi giường bao lâu, thanh mai trúc mã của tìm đến ."
Quân Nghiễn rõ ràng đang thẳng phía , nhưng như thể mọc thêm con mắt thứ ba, đưa tay chính xác về phía ghế phụ, mật bóp gáy Mộc Như Y.
"Em xuống khỏi em, chính xác chút ."
"..."
"Anh đang lái xe tiện, em ."
Mộc Như Y nhướng mày, cố ý tránh hiềm nghi nên mới để cô máy.
"Anh chắc chứ? Em chuyện dễ nhé? Cẩn thận chốc nữa làm thanh mai trúc mã của nhè đấy."
lúc đèn đỏ, Quân Nghiễn sang cô, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều thiên vị.
"Vợ gì cũng dễ ."
Mộc Như Y dỗ dành vui, nhưng vẫn kìm hừ một tiếng.
Cô vui vẻ máy, kịp mở miệng, đầu dây bên truyền đến giọng La Tương Quân.
"Anh Nghiễn, bức tranh sơn dầu của em ——"
"Bị cho đập ."
Mộc Như Y ngắt lời La Tương Quân.
Đầu dây bên im lặng một giây, đó cao giọng: "Mộc Như Y? Cô là Mộc Như Y? Sao điện thoại Nghiễn ở chỗ cô?"
Mộc Như Y nũng nịu "A" một tiếng, "Tôi là vợ cưới của , điện thoại ở chỗ vấn đề gì ?"
La Tương Quân tức đến mức mấy giây nên lời.
Chỉ ba chữ "vợ cưới" thôi khiến cô nhảy dựng lên.
"Cô La, cô tìm đàn ông của việc gì ?" Mộc Như Y thong thả hỏi.
Quân Nghiễn vì câu " đàn ông của " của cô, ánh mắt cô rõ ràng nóng bỏng hơn vài phần, ngay cả đuôi mắt cũng mang theo ý trêu chọc, ghé sát định hôn cô.
Mộc Như Y đẩy mặt đàn ông , lườm một cái, hiệu cho an phận chút.
"Bức tranh đó ——"
"Bức tranh đó thích, nên đập ."
"Dựa cái gì cô đập tranh của ? Đó là tranh của !"
"Tranh của cô để trong nhà đàn ông của , thích đập thì đập!" Giọng Mộc Như Y lạnh , "La Tương Quân, đồ của cô, thấy nào đập đó! Người cùng một vòng tròn, mong cô đừng rượu mời uống uống rượu phạt!"
Mộc Như Y cúp điện thoại, tâm trạng vui vẻ đặt điện thoại của Quân Nghiễn xuống.
Nói là mắng cho , kết quả vẫn nhẹ nhàng.
"Muốn ăn gì?" Quân Nghiễn đồng hồ, trong lòng lên kế hoạch thời gian đưa vợ tương lai ăn sáng và đến công ty.
Mộc Như Y gì, hì hì Quân Nghiễn.
"Hửm?"
Quân Nghiễn thấy Mộc Như Y là ngứa tay, xoa tóc cô, nhéo dái tai giục cô chuyện.
"Quân Nghiễn, thầm thương trộm nhớ em lâu thế ?"
Người phụ nữ hì hì, chút tự mãn của cô gái nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/luc-gia-lai-ghen-roi-sao-thinh-van-duong-luc-ky-nguyen/chuong-490-tat-vao-mat-mot-cai.html.]
Đã qua một đêm , bây giờ mới nhớ chuyện .
"Ừ." Quân Nghiễn bất lực gật đầu, "Vui ?"
"Cũng tạm! Dù theo đuổi em cũng nhiều, chỉ là một trong đó thôi!"
Người phụ nữ hất cằm, rõ ràng là vui, nhưng miệng chịu thừa nhận.
Mộc Như Y quả thực quá, dù đại tiểu thư nhà họ Mộc từ nhỏ nổi tiếng kiêu kỳ, nhưng cô xinh , phô trương nhưng hống hách, là ánh mặt trời rực rỡ nhất trong thời thanh xuân của đa .
Ai mà chẳng thích ánh mặt trời chứ?
Cô cũng là ánh mặt trời của .
, hiểu đạo lý là một chuyện, cô là chuyện khác.
Quân Nghiễn bóp cằm Mộc Như Y, tặc lưỡi.
"Vợ , ghen ."
"Đừng gọi bậy, em vợ ."
"Sớm muộn gì cũng ."
Mộc Như Y so đo với vấn đề .
Đổi một vấn đề khác để so đo.
"0816."
"Cái gì?"
Mộc Như Y chỉ màn hình điện thoại của : "Mật khẩu điện thoại , còn cả mật khẩu biệt thự của , đều là con , ý nghĩa gì ?"
Môi mỏng Quân Nghiễn mím chặt.
Không trả lời lắm.
Nụ Mộc Như Y tắt ngấm, "Thành thật khai báo, Quân Nghiễn, mất phận chồng tương lai ?"
"Chồng?"
Mắt đàn ông sáng lên.
Như chú ch.ó lớn thấy khúc xương.
"Là tương lai!"
Mộc Như Y nhấn mạnh xong, phát hiện lạc đề, vỗ đùi đàn ông một cái.
"Hỏi đấy, 0816 ý nghĩa gì!"
Con sinh nhật Quân Nghiễn, Mộc Như Y tra , cũng sinh nhật ngày mất của bố Quân Nghiễn.
"Liên quan đến em." Quân Nghiễn chằm chằm Mộc Như Y.
Mộc Như Y nghi hoặc: "Sinh nhật em ngày ."
"Là đầu tiên gặp em."
"?"
Lần đầu tiên Mộc Như Y ấn tượng về Quân Nghiễn, là Quân Nghiễn cứu cô thời niên thiếu, nhưng đó là mùa đông.
Nhận sự nghi hoặc của phụ nữ, Quân Nghiễn : "Hôm đó em đến nhà cũ họ Quân tìm Tạ Khâm Tiêu."
Nhắc đến chuyện , Mộc Như Y chút ấn tượng, lúc đó cô mới rung động Tạ Khâm Tiêu, bám riết lấy Tạ Khâm Tiêu, thậm chí còn mượn danh nghĩa bố tìm đến nhà cũ họ Quân.
"Anh... sớm thế á? Còn sớm hơn cả lúc cứu em hồ nước."
"Không thì em nghĩ, sẽ cứu em ?"
Nếu trong lòng nhung nhớ, ai cứu một liên quan rơi xuống nước giữa trời đông giá rét chứ?
Hơn nữa, còn nổi tiếng là m.á.u lạnh.
Mộc Như Y nhớ , "Quân Nghiễn, lúc đó em đến mười sáu tuổi!"
" thành niên ." Người nào đó hổ, "Anh rõ lòng ."
Mộc Như Y: "..." Đây là lý do ?
Quân Nghiễn: "Dù cũng là biến thái mà."
Mộc Như Y: "............" Hóa đây thành lý do vạn năng của ?
Mộc Như Y so đo với Quân Nghiễn về chủ đề "biến thái" nữa.
Cho đến lúc ăn sáng, trong mắt cô vẫn tràn đầy ý , trạng thái cả khác hôm qua.
Không ai mong yêu, cũng yêu như .
Hơn nữa, yêu cô một lòng một , như một.
Mộc Như Y đang vui vẻ, đột nhiên thấy tiếng tát "bốp" một cái.
Cách đó xa, Sơ Nghi mặt lạnh tanh, tát thẳng mặt Ngu Ý An.