Ông chủ thỉnh thoảng nổi hứng mới ghé qua, tự cầm dao, đội mũ cao bếp làm vài món đãi bạn bè. Tôi tới làm một năm nhưng cũng từng gặp mặt ông chủ, mà cũng cơ hội để gặp vì chỉ là nhân viên vệ sinh làm thể gặp mặt ông chủ. mỗi ngày đều trong bếp bàn tán về ông chủ, nào là trai, con nhà giàu, bụng. Tôi nghĩ thầm “ đời liệu hảo như ? Chẳng bằng như luôn gặp xui xẻo và bất hạnh.”
Đứng yên lâu, qua bên cạnh cũng chỉ nhân viên lễ tân làm công việc đón khách, kéo vali.
Tôi ở một góc cửa dựa lưng tường, cúi đầu đang miên man theo tiếng nhạc du dương trong đại sảnh. Đột nhiên tiếng bước chân nhẹ nhàng nhanh chậm tới. Nghe tiếng bước chân cảm giác căng thẳng liền dâng lên, tự nhéo eo một cái cho tỉnh đó thẳng , tiếng bước chân cuối cùng cũng đến gần , liền nhanh nhẹn :
“Thưa… Thưa quý khách, hôm nay phòng bếp... Có món mới… Dạ … ”
Mỗi khi căng thẳng lắp ngừng, cảm thấy sai, liền im miệng.
“Hả, gì cơ?“
Người với vẻ mặt ngạc nhiên kèm theo khó hiểu. Sao doorman làm luôn công việc của phục vụ ? Biết đến phòng bếp món ăn gì nữa ?
Tôi luống cuống tay chân nên gì lặp lặp .
“Là …. Là ngài… Ngài cần… ”
Hô hấp trở nên nhanh hơn, thật sự sợ đến nỗi cúi thấp đầu xuống dám đang cạnh , cũng lẽ vì đàn ông cao hơn so với , phong thái ung dung lộ khí thế lấn áp quá mạnh. Khi đàn ông bước đến gần hơn, tự chủ mà lùi về phía một bước. nhớ đến lời Hứa Nghiêm dặn dặn , cố gắng bình tĩnh lấy can đảm khẽ:
“Xin … Ngài… Ngài cần gì?”
Người đàn chăm chú đang run run lắp, giống như bắt nạt, nhịn bật , đó suy đoán :
“Cậu đói bụng ?”
“ … Không .”
Tôi thấy đàn ông trong lòng càng căng thẳng hơn, lời đứt quãng:
“Là … Anh đói bụng.” Lại sai .
Hàn Dũ: “…”
“Tôi đói bụng ? Tôi đói bụng.”
Anh nhíu mày, cúi đầu quan sát tỉ mỉ nhân viên cửa mặt . Mặc đồng phục nhân viên trong nhà hàng, chắc chắn là nhân viên của nhà hàng , nhưng cách ứng xử thế. Nhìn cái đầu đang cúi thấp đến lộ cái ót phía trắng nõn, thì là mới cạo đầu, mặt mũi do cúi thấp mà rõ, cũng vì tóc nên da thịt ở phần gáy lộ khỏi cổ áo trắng trẻo tựa như từng phơi nắng.
Dưới bầu khí càng ngày càng yên tĩnh, sắp thở nổi, bàn tay nắm chặt run.
Lúc một giọng đột nhiên vang lên lưng hai họ.
“Ông chủ.”
Là quản lý Hứa Nghiêm từ phía bước đến. Tôi liền thở phào một , nhưng ngay đó nhận tiếng “ông chủ” trong miệng Hứa Nghiêm, là gọi đàn ông mặt , thì cứng đờ, đầu tự chủ càng cúi thấp hơn một chút.
Hứa Nghiêm mỉm lễ độ cúi một cái với Hàn Dũ, đó nhíu mày qua hỏi: “Sao thế?”
Lúc trong đầu vẫn đang trong tình trạng khiếp sợ mặt “đây là ông chủ“ căn bản tinh thần vẫn . Mở to miệng nhưng phát âm thanh nào, cứ cúi đầu bất động.
“Không Sao.” Hàn Dũ nở nụ sang với Hứa Nghiêm. “Chắc chút thoải mái.”
Nói xong bước sảnh đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/lua-tinh-gkcf/chap-4-lan-dau-gap-mat-ong-chu.html.]
Tôi còn lấy bình tĩnh thì Hứa Nghiêm giọng chút tức giận:
“Cậu làm ? Sao cứ cúi đầu hoài hả? Muốn đuổi ?… Thôi đừng ở đây nữa, đến .”
Tôi gật đầu như đại xá, bước chân nhanh về phía phòng nghỉ, lúc qua hành lang gặp Nhật Minh.
“Em làm ? Có chuyện gì ?”
Tôi lắc đầu: “Em , chỉ choáng váng.”
“Em nghỉ , cần lấy chút gì cho em ăn ?” Nhật Minh lo lắng.
“Em , chỉ nghỉ một chút, làm .”
Nói xong từ từ nhanh về hướng phòng đồ, chui góc tối nghĩ về chuyện mới xảy , hai tay ôm đầu, vùi mặt đầu gối, khó chịu.
“Tại ông chủ đói bụng, cứ nhớ đến bản đang ở trong nhà bếp lung tung, làm ? là ngu ngốc, một chút chuyện nhỏ cũng làm xong, chẳng lẽ cứ sống như thế hoài ? Nhật Minh… Anh một ngày nào đó sẽ bạn gái, đó sẽ... Có thể bám cả đời ? Anh tại trách nhiệm với một đứa vô dụng như chứ...”
Nghĩ đến Nhật Minh là nước mắt tự chủ cứ thế mà rơi, dù hề chút nào. Tôi cứ trong phòng đồ đến tối, hai tay ôm lấy chân ngừng , đến khi mệt ngủ quên lúc nào .
Không lâu đó cánh cửa phòng đồ bỗng nhiên mở , một bước , đó là Hàn Dũ, đang loay hoay định bộ đồ đầu bếp, đột nhiên thấy trong góc tối một âm thanh nhẹ nhàng hít thở đều đều, nghỉ ai đó đang trốn việc đây để ngủ liền tiến gần, nhẹ nhàng mở cánh cửa tủ đựng dụng cụ làm bếp, trong ánh sáng xanh nhẹ của chiếc điện thoại di động, là chiều nay gặp. Nâng nhẹ cánh tay, thấy khuôn mặt thanh tú là đôi hàng mi dài còn động nước, một cái mũi cao và đôi môi khẽ nhếch, lâu lâu thút thít hít hít, lẽ là đang mơ cái gì đó buồn đến mức luôn. Càng Hàn Dũ tự chủ mà càng tiếng sát đang ngủ lúc nào , đến lúc thở của khẽ chạm má , trong mơ màng Cữu Thiên cảm giác luồng gió nóng thổi mặt . Con ngươi chằm chặm mở , bốn mắt đối diện , bỗng giật mạnh , dùng hai tay đẩy mạnh Hàn Dũ xa làm ngã ngược về đập một cái thật mạnh xuống nền nhà, một lúc mới trở gian nan dậy.
“Đã trốn việc còn đ.á.n.h nữa, làm đây?”
Anh đợi câu trả lời nhưng Cữu Thiên vẫn đang sợ, cứ trốn trong góc chịu .
“Còn mau , sợ đuổi việc ?”
Nghe thế, Cữu Thiên từ trong góc bò , chầm chậm lên, miệng lắp bắp.
” Tôi… Tôi… Xin … Tôi sẽ làm ngay.”
Chưa kịp bước liền một bàn tay kéo .
“Này, khoang … Điện thoại của rơi mất , giúp tìm .”
“Vâng.”
Cữu Thiên vội vàng xuống sàn nhà loay hoay mò mẫm tìm xung quanh, đột nhiên đụng một cái đau điếng đầu, thì thấy cũng dùng tay xoa xoa đầu, thì hai cùng va đầu . Hàn Dũ rộ lên đó Cữu Thiên đang lúng túng xoa đầu, một lúc lâu hỏi:
“Tên em gì?”
“Tôi...” Cữu Thiên chỉ mặt giọng lí nhí. “Cửu Thiên.”
“Cửu Thiên… Vậy Họ là gì?”
Tôi lắc đầu: “Không .”
Hàn Dũ ngạc nhiên thiếu niên ngu ngơ mặt, vì ngay cả Họ cũng ? cũng cố hỏi, đó chỉ mỉm .
“Tên em , là Hàn Dũ, chắc em hả, làm quen nhé.”